Hồi thứ 30 – Trâu Bình quan, Điển Thường báo cấp

Lúc này cha con Trang Bạo đem mấy ngàn binh tàn suốt đêm chạy về Trâu Bình quan, thông tin ấy, quân giữ ải hay tin gấp, bèn báo với chủ soái là Điền Thường rằng:

– Đức Hưng quan đà thất thủ, Trang Bạo dẫn tàn binh đem về đã tói ngoài xin soái gia toan liệu.

Điền Thường nghe báo cả kinh, lật đật truyền quân mở ải rước Trang Bạo vào, cha con Trang Bạo thấy Điền Thường thì khóc rống một hồi rồi nói rằng:

– Bất tài đã bị thất qua, còn tướng Hứa Long, Lưu Nguyên với hai đứa con cũng đều tử trận, binh Yên nhân cường mã tráng nên tôi cự địch không nổi, nếu thiên tuế có mưu chi xin định liệu.

Điền Thường ngẫm nghĩ hồi lâu rồi truyền quân dọn dẹp hậu dịnh rước cha con Trang Bạo vào nghỉ ngơi. Còn Tôn nguyên soái chiếm được Đức Hưng quan, an dưỡng sĩ tốt đã hơn nửa tháng. Hai vợ chồng mới thương nghị với nhau để giao thành cho Cao Khôi với hai quân sư của người là Vương Văn và Châu Chí đồn thủ nơi ấy. Rồi đó kiểm điểm quân mã, đội ngũ chỉnh tề phát ba tiếng pháo kéo hết binh đi tới ải khác. Khi đi được ít ngày, có quân thám tử báo rằng:

– Ải trước mặt đó là Trâu Bình quan, xin soái gia hạ lệnh.

Tôn nguyên soái liền truyền cho quân đồn dinh, cách thành năm chục dặm hạ trại.

Đã mấy ngày Điền Thường đều có hội tề chư tướng lại thương nghị, mà chưa ai tính ra được kế nào, xảy thấy quân kỳ bài vào báo:

– Binh Yên đã tới cách thành năm chục dặm, binh ròng tướng mạnh ước có hơn năm mươi muôn.

Điền Thường nghe thưa thất vía liền truyền lệnh hội tướng sĩ các nơi về mà lo toan công thủ. Khi ấy có một vị tham tướng bước ra nói rằng:

– Tôi nghe phò mã Tôn Tháo có tài thao lược, thiệt là một vị anh hùng đại tướng, chớ chẳng phải như người tầm thường, lại thêm Yên Đơn công chúa thông minh pháp lực, và hai con trai của người cũng võ nghệ cao cường, còn dõng quán tam quân, thủ hạ lương tướng không biết bao nhiêu, binh oai rất tinh nhuệ, mình khó nổi cự đương. Bây giờ phải bế thành mà kiên thủ và tuần phòng cho cẩn thận, trên thành thì chứa những đồ cây, đá, còn bốn phía đều phải đặt pháo đài, nếu có muốn làm hỗn thì cũng không làm chi nổi. Rồi đó tả cáo cấp biểu văn, sai người về trào xin cứu viện, như có Chung nương nương tới đây thì có lo chi bắt không được Yên Đơn công chúa.

Điền Thường nghe nói hồi lâu ngẫm nghĩ gật đầu khen phải, bèn ngó lại người ấy thì là Quản Hòa, con trai của tướng quốc Quản Trọng, là một người tài năng mưu trí trong nước Tề, kiêm chức tham mưu của Điền Thường. Điền Thường nghe theo lời của Quản Hòa liền hỏi các tướng:

– Có ai dám vì ta mà đem bổn tấu về trào cầu cứu chăng?

Hỏi vừa dứt lời thì có một viên tiểu tướng xin lãnh mạng, Điền Thường xem lại thì ra em mình là Điền Năng, thì cười và nói rằng:

– Nay bào đệ vì nhà khó mà ra công nên chẳng nài sự khổ nải cùng anh, vậy chớ nên mê sa tửu điếm trà đình mà trễ nải việc quốc gia đại sự.

Nói rồi truyền đem văn phòng tứ bảo ra, viết một đạo biểu chương giao cho Điền Năng và thưởng cho ba chung mỹ tửu. Điền Năng lãnh lấy biểu văn, cầm thương lên ngựa chỉ thẳng kinh thành lướt dặm, đi thẳng mấy ngày đã tới nơi, Điền Năng vào trước dịch đình đợi lệnh. Nhằm lúc Tuyên Vương lâm trào, quan Huỳnh môn vào tâu rằng:

– Nay có chủ soái Trâu Bình quan sai em là Điền Năng về dâng biểu chương.