Hồi thứ 47 – Ngũ đình chùy, Độ kim dùng phép

Khi Chung hậu đi gần tới mé sông, ngó thấy chiến thuyền của Lưu Trinh giao chiến với Tiêu Mân bị hao gần phân nửa, trong lòng bối rối, không biết tính kế gì, bèn nói với Ngũ Ấn rằng:

– Như cẩu tử muốn sống thì truyền cho quân Sở lui ra, bằng không thì tính mạng chẳng còn.

Ngũ Ấn mắng lại rằng:

– Ta quyết liều mình vì nước, dầu có tan xương nát thịt cũng chẳng phàn nàn. Con xủ phụ, mi khéo nói lăng loàn, hễ đã làm đấng anh hùng thì chẳng khi nào sợ chết, mi có chém giết thì làm đi.

Chung hậu nổi giận mà rằng:

– Tại số mi muốn chết, chớ trách ta vô tình.

Nói rồi liền nắm hai chân Ngũ Ấn tét ra làm hai rồi tung lên trên không, tức thì rơi xuống thịt xương tan nát.

Lúc đó, vợ chồng Ngũ Tân nhào ra lăn khóc, Trang vương và mấy vị phu nhân khuyên giải giây lâu, Ngọc Nga mới tỉnh lại, lau nước mắt than rằng:

– Con ôi! Mẹ sanh được hai anh em con, cũng tưởng ra tài khuyển mã lập công cùng nhà nước để đền ơn dưỡng dục cho cha mẹ cùng thừa diêu nối giữ nghiệp nhà. Sách có chữ: Phụ tử chất môn thừa xủng mạng. Con ôi, tuy chưa hưởng tước lộc xe trăm cỗ, nhưng cũng để thơm tho tiếng ngàn năm, biết bao giờ cho thấy hơi tăm, mẹ mỏi mắt môn lư ỷ vọng.

Than rồi cầm đao lên ngựa rượt theo Chung hậu. Chung hậu liệu bề đem Tề vương với Yến Anh xuống ngựa không nổi, bèn niệm chú hô thần, đòi Phong bá tới bảo rằng:

– Nay vợ chồng ta đến đây dự hội kỳ bàn, vua tôi đều bị vây, có thuyền mà không xuống được nên phiền chư thần nổi gió lên đánh chìm các chiến thuyền của Tiêu Mân đặng giải vây cho Tề chúa.

Chư thần vâng lệnh, tức thì nổi gió kéo mây, cột buồm đều bay xuống nước. Chiến thuyền thảy đều tan bể nát, quan quân cũng bị chết trôi chết nổi, kẻ chìm thây, người tấp vào bờ. Tiêu Mân ngó thấy ngẩn ngơ, Ngũ Tân lại đốc quân vây phủ.

Chung hậu thấy chiến thuyền của Tiêu Mân tuy bị chìm, Lưu Trinh có thể đắc thắng nhưng vua tôi Tề vương cũng xuống thuyền không đặng, bèn biểu Điền Côn ở lại bảo giá, còn Liêm Thoại Hoa và Liêm Cang theo mình mà chiến phục Sở quân. Mấy người vâng lệnh xong rồi, Chung hậu đánh qua phía tây, Ngũ Tân lại đốc xuất mấy vị vương tức áp tới vây đánh Chung hậu tưng bừng.

Từ khi bày hội kỳ bàn, gây sự chiến tranh tới lúc này đã hai ngày hai đêm mà người không lìa giáp, ngựa chẳng hở yên, hết ngày tới đêm thảy đều mỏi mệt. Lúc đó Chung hậu chạy qua phía tây không nổi bèn trở ngựa qua phía đông, xảy gặp một viên nữ tướng, tay cầm Cang đao, mình cưỡi đào hoa mã, bèn hỏi rằng:

– Nữ tướng đó họ tên là gì?

Độ Kim đáp rằng:

– Ta họ Biện, tên Độ Kim, vợ của Đông Bình vương Liễu Cái. Như xủ phụ biết danh ta lợi hại thì xuống yên chịu trói cho rồi. nếu chấp nê chẳng ứng nghe lời thì ta sẽ bắt sống mà rửa hờn cho Vương điệt.

Chung hậu cả giận, hươi Định tề đao chém tới, Độ Kim cũng đưa đao gạt qua, hai người trăm hiệp xông qua mà cũng chưa biết ai thắng bại. Biện Độ Kim biết Chung hậu là một tay đao thương thuần phục, võ nghệ cao cường, dùng sức mà địch hoài e chẳng nổi, bèn sanh ra một kế giả chém bậy một đao, quay ngựa bỏ chạy dài. Chung hậu biết kế nhưng cũng giục ngựa đuổi theo. Khi Độ Kim ngó lại thấy Chung hậu đuổi đã gần tới liền niệm ít tiếng chân ngôn, liệng cây Ngũ đinh thần chuỳ lên trên không, tức thì thiên âm địa hôn, hoà quang túa ra muôn đạo. Chung hậu chẳng biết bửu bối ấy là vật gì, các tướng Tề thảy đều kinh hãi. Trong cơn nguy cấp không biết làm sao thoát thân, Chung hậu bèn ngửa mặt lên trời, vái cùng bà Lê San thánh mẫu.