Hồi thứ 74 – Đạo Tông kế cùng, tự vận

Khi Chung hậu đã lên tới trên núi rồi, thấy binh nước Ngô, nước Hàn trùng trùng điệp điệp, thế chẳng khác như cọp như beo, còn binh mình thì ít ắt khó bề chống đương, bèn sanh ra một kế, lấy giấy cắt ra năm tấm hình nhân, thảy đều cưỡi ngựa cầm đao thương, chẳng khác như thiên thần ác sát. Làm xong tức thì niệm tiên chú, rồi thổi lên trên không, thấy nổi lên một trận cuồng phong, hoá ra nhân mã thiên thiên vạn vạn, thảy đều đi theo Chung hậu, đặng thỉnh lịnh giao phong.

Đây nói về Trương Xa và Thần Lôi nguyên soái, bị Xuân vương trá bại, dẫn lên trên núi Lai Vô, theo đuổi đã cùng đường mà không thấy tăm thấy dạng, hai người còn đang bàn soạn, kế thấy quân kỳ bài báo rằng:

– Phía nam có một toán quân, có hai cây cờ long phụng.

Đạo Tông nói:

– Bữa hôm qua Điền Nguyên đã bại trận, nay còn có binh nào ở đây? Hay cùng nó giao phong trừ cho xong mối hoạ.

Trương Xa vâng lời, đốc quân hiệu tập đi thẳng tới phía Nam. Lúc ấy đạo binh Tề vừa đi đến, Chung hậu ngồi trên lưng ngựa ngó thấy tướng Ngô, mặt xanh tợ chàm, hai chòm lông mày đỏ lói, đầu đội mão con rái, mình mặc áo hồng bào, thời đã biết Thần Lôi nguyên soái bên nước Ngô, liền chỉ mặt nói rằng:

– Đạo Tông! Như ngươi muốn sống thì phải trở về núi cho mau, kẻo uổng công tu luyện bấy chầy, nay xuống hồng trần mà bỏ hết.

Đạo Tông nghe qua nổi giận liền nói lại rằng:

– Tám mươi mốt châu đều biết ta lợi hại, nay ta vì Ngô vương mà lập công này, mi hãy xuống ngựa trước đi cho xong, kẻo sấm dậy thời tan xương nát thịt.

Đạo Tông nói vừa dứt lời. Chung hậu hươi đao tới chém liền, một rồng một cọp ai chẳng thua ai, đánh sáu mươi hiệp có dư mà ai chẳng hơn ai hết. Kế đó Chung hậu liền dùng kế trá bại, quất ngựa buông cương chạy dài. Đạo Tông tưởng thiệt lòng mừng hí hởn, bèn giục thú đuổi nhào theo, binh hai nước hiệp sức xông túa ó reo. Trương Xa lại cũng ùa binh tiếp chiến nữa. Chung hậu chạy giây lâu quày đầu ngó lại, thấy Đạo Tông cũng theo dõi gần kề. Chung hậu bèn quất ngựa chạy qua phía đông, Đạo Tông cũng đuổi theo bén gót.

Nói về Điền Đơn mai phục phía Đông, tại chốn Trường Xuân lãnh ở gần một bên núi Lai Vô, người đem mười hai cây táo đóng xuống giữa nửa, chia ra làm mười hai phương hướng, án theo thập nhị thời thần, lại phân binh mai phục hoả công, rồi lên trên gò cao mà đợi. Bỗng đâu thấy hồng quang một đạo, từ phía cao bay tuốt qua phía đông, Điền Đơn thấy vậy mừng lòng, liền lên ngựa đi tiếp nghinh Quốc mẫu.

Khi Điền Đơn xuống núi gặp Chung hậu liền tâu rằng:

– Xin Quốc mẫu chớ đi theo đường lớn, hãy chạy qua đường nhỏ có binh ngừa.

Nói rồi con thời đi trước, mẹ cũng theo sau, chạy ra khỏi vòng binh mai phục. Còn Đạo Tông và Trương Xa xua binh tới đó, ngó lại thì đã không thấy Chung hậu ở đâu, hai người còn đương suy nghĩ trước sau, liền nghe tiếng la ó và vang tai pháo nổ. Trương Xa bèn lật đật quay lui bỏ chạy, quân sĩ bị chết vô số hằng hà, kẻ thì cháy mặt cháy mày, người thì phỏng da phỏng thịt! Lửa đốt cháy hết Trường Xuân lãnh, thế chẳng khác như một đống cỏ khô, Đạo Tông biết trúng kế rồi, liền niệm chú thần thông, muốn thoát khỏi thiên la địa võng, không dè thấy mỗi nơi có một cây trụ, trên cây trụ đều thấy xuất hiện kim quang, Đạo Tông liền niệm Chưởng tâm lôi, đặng đánh vào nơi mấy cây trụ, khói xanh bay lên ngun ngút, chẳng khác như vách sắt thành đồng. Đạo Tông tính thế không xong, lại lấy Phiên thiên hoàn ra mà ứng dụng. (Nguyên bửu bối này có năm trăm vị lôi thần, rất nên lợi hại, vật ấy vốn của thầy ông Đạo Tông, hễ lâm cơn nguy biến gấp mới dùng, bằng không thì không nên khinh dụng). Nay Đạo Tông đã cùng thế mới lấy Phiên thiên bửu tế lên, tức thì sấm nổ vang rền, muôn đạo hồng quang chói sáng.