hương 23 – Tỉnh mộng

Trong điện Long quân một mảnh yên tĩnh, trừ bỏ cung nữ bưng nước ấm cước bộ bận rộn, không ai dám nói đôi câu vài lời, chỉ nhìn hoàng phi không chút huyết sắc nằm trên long sàng mà kinh ngạc ngẩn người, thỉnh thoảng vụng trộm nhìn Hoàng Thượng mấy ngày nay mặt lạnh như sương băng, ngay cả năm vị Thái y cực nhọc ba ngày cả ngày lẫn đêm hầu hạ trước mặt, không có khởi sắc,cũng không dám phát ngôn.

Mộc Hiệp hai tay căng thẳng, đi đến trước mặt hoàng thượng.

“Thần, khẩn cầu Hoàng Thượng trước nghỉ tạm một thời gian, nếu không, chờ hoàng phi tỉnh lại, chỉ sợ Hoàng Thượng sẽ ngã bệnh.”

Ngày hôm qua là ngày sinh của hoàng thượng, bất quá trong cung không người nào dám can đảm treo đèn lồng, cũng không có nghi thức chúc mừng, thật là so với dĩ vãng càng thêm im lặng.

“Trẫm là thiên tử, như thế nào có thể ngã bệnh?” Phù Vân Khâu Trạch nhắm mắt lại, có vẻ mỏi mệt không chịu nổi,”Thái hoàng Thái Hậu nói qua, Y Y là phượng phúc, chỉ cần qua mười tuổi, liền bình yên vô sự, nàng có phải hay không giả bộ ngủ? Mỗi ngày trèo tường cũng nên mệt mỏi đi.”

Nguyên bản là một câu đùa giỡn, nhưng nói ra từ miệng hắn khiến những người xung quanh đều cảm thấy chua xót trong lòng.

Ngay cả Mộc Hiệp mỗi ngày nhìn hoàng phi lớn lên, hốc mắt không khỏi đỏ đỏ, xoay người đi ra cửa không nói gì, đứng thẳng vững như đá.

“Hoàng, Hoàng Thượng……” lão Thái y tay châm cứu run lên, chậm chạp nói, bốn vị Thái y sắc mặt quái dị, còn có một tia vui mừng.

“Sao?” Trầm thấp âm điệu, Phù Vân Khâu Trạch ngay cả mí mắt cũng không chớp.

Đã qua ba ngày, tất cả Thái y đều thúc thủ vô sách,tuy nhiên ai cũng sợ bị chặt đầu, muốn xin chút ân huệ sao?

“Hoàng phi đắm chìm trong mộng hình như đã thức tỉnh.”

Đột nhiên mở bừng mắt, đôi mắt màu tím bắn ra tia sáng kỳ dị, long bào khẽ vung, hắn lao vào phía mép giường, Mộc Hiệp cũng khẩn trương theo sau .

Sắc mặt nàng vẫn tái nhợt như tờ giấy, bất đồng là, hơi thở mỏng manh không giống mấy ngày hôm trước không hề sinh khí, trên mặt nàng toát ra vài giọt mồ hôi, lông mi thật dài thỉnh thoảng chớp chớp hai cái, đôi môi nứt nẻ nhếch lên.

Phù Vân Khâu Trạch cúi thấp đầu lắng nghe.

“Khinh Âm đừng, đừng…… thật nhiều máu……”

Khinh Âm?! Đôi mắt màu tím hiện lên kinh ngạc, hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng.

“Mộc Hiệp, điều tra thế nào rồi?”

“Bẩm Hoàng Thượng,” Mộc Hiệp cả kinh, thiếu chút nữa quên đại sự,”Tiểu Thanh sau khi tỉnh lại nói làm nàng một bước tiến đình đã bất tỉnh nhân sự, ngay cả thân ảnh thích khách cũng không có thấy.”

Phù Vân Khâu Trạch trầm mặc đi đến trước cái bàn kim đàn mộc, cầm lấy mặt trên chén trà,”Binh!” Đột nhiên ném vụn, sắc mặt trở nên u ám.

“Tiếp tục nói!”

Năm vị Thái y đứng ở trước giường, không biết là nên lui ra ngoài hay tiếp tục châm cứu, người người chớ đều kinh hãi đến run mật, chỉ sợ đi ra ngoài, hoàng phi có chuyện không hay xảy ra, cũng không phải mất cái đầu của chính mình, chỉ sợ liên luỵ cửu tộc mà thôi, nghĩ đến cái này, liền quyết tâm tiếp tục châm cứu.

Thấy Hoàng Thượng vẫn chưa cho người trong điện lui ra, Mộc Hiệp đành bẩm báo.

“Thần có hỏi qua thị vệ đứng gác khu vực này, buổi trưa hôm đó,chỉ có Mẫn Hách Vương gia từng tiến vào, mà sau đó không thấy đi ra ngoài.”

Lại là hắn! Phù Vân Khâu Trạch trên trán gân xanh nổi lên, đang định phát tác giận dữ, một tiếng kêu sợ hãi khiến cho hắn đột nhiên xoay người.