Không Cho Trả Lại Ông Xã – Chương 6

Không phải muốn ly hôn với anh sao? Thế mà bây giờ lại khóc đau khổ như thế? Bách Mộ Khắc phát hiện, anh không hiểu cô gái này, thật không hiểu. Hơn nữa điều anh tức giận chính là, vì cô khóc làm ngực anh đau.

Hai vai Dung Dĩ Ân run rẩy, tâm tình vốn bị đè nén, cuối cùng cũng bộc lộ, cả người cô nằm lên lồng ngực anh, khóc lớn, cả người run rẩy…

“Đừng đối xử với em như vậy, đừng bỏ lại em, em cầu xin anh, Mộ Khắc, em cầu xin anh… Em chỉ cầu xin anh lần này thôi, đồng ý với em đi được không?”

“Không muốn anh bỏ lại em, vậy tại sao em lại đòi ly hôn?” Bách Mộ Khắc chất vấn.

Dung Dĩ Ân vẫn khóc, không thèm trả lời, vì căn bản cô không nghe thấy anh hỏi.

Đột nhiên, cảm xúc đau khổ bộc phát, cô đau lòng gào lên..

“Tại sao không trả lời em, Bách Mộ Khắc, tại sao anh không trả lời? Em không cho phép anh chết, em không cho phép, anh có nghe thấy không! Nếu anh dám chết, anh có tin… em cũng không muốn sống nữa, chúng ta cùng chết, anh đừng mong chứ như vậy mà bỏ lại mình em…”

Cô đánh anh, chứ chốc lát lại đánh anh một cái, nắm đấm nắm rất chặt giọng nói cũng hung ác, nhưng lại sử dụng lực rất nhỏ, bởi vì cô không nỡ.

Nhưng mà, cô đang đánh thì cửa phòng mở ra người nhà họ Bách đi vào, nhìn thấy vậy mẹ Bách vọt lên, chặn tay Dung Dĩ Ân lại rồi tát cô một cái.

“Mẹ, không được đánh!” Bách Mộ Khắc hô to.

Không tránh né, Dung Dĩ Ân ngã ngồi dưới đất, trên khuôn mặt tái nhợt hiện rõ năm dấu tay đỏ chót.

“Dung Dĩ Ân, sao cô lại độc ác như vậy, Mộ Khắc bị thương như thế, cô còn đánh nó, sao, cô định giết nó đúng không? Giết nó rồi sẽ thừa kế tài sản, đem tiền về cho mẹ đẻ cô hưởng thụ. Cô với mẹ kế cô cùng một loại, Mộ Khắc xui xẻo mới cưới một con đàn bà như cô! Cô trả con trai lại đây cho tôi, con của tôi…”

“Được rồi, trong phòng bệnh mà cãi nhau ầm ĩ còn thể thống gì nữa, Mộ Khắc chưa tỉnh, bà lại còn tâm trạng nói những diều này? Ai cũng không muốn chuyện này xảy ra, trong lòng Dĩ Ân cũng khó chịu.” Ba Bách kéo vợ mình.

“Tất nhiên cô ta phải khó chịu, không có mỏ vàng Mộ Khắc, cả nhà bọn họ sẽ không sống khá giả!”

“Mẹ, xin lỗi, xin lỗi…” Cô hèn mọn nói nói xin lỗi, đầu cúi thấp đến nỗi không thể thấp hơn được nữa.

Bách Mộ Khắc đi tới trước mặt cô.

Ngu ngốc, tại sao nói xin lỗi? Tại sao cô lại nói xin lỗi? Bách Mộ Khắc không có cách nào để hiểu cô gái này, cuối cùng cô đang suy nghĩ gì, bị đánh lại còn nói xin lỗi, kết hôn hai năm rồi nhưng anh vẫn không hiểu cô.

Mặt cũng sưng lên rồi! Anh chưa bao giờ biết mẹ lại có thể đánh người, hoàn toàn phá vỡ hình tượng người mẹ trong lòng anh.

Tận mắt chứng kiến mọi chuyện, anh rất đau lòng, muốn vươn tay ra kéo cô, lại nhớ đến mình không có cách nào đụng vào cô, bàn tay anh cứng đơ.

Lúc này, một giọt nước mắt rơi xuống lòng bàn tay anh..

Gì, nó lại không xuyên qua, anh có thể hứng được nước mắt cô?

Bách Mộ Khắc không dám tin, không khỏi vui mừng nghĩ có lẽ hồn phách của anh sẽ sớm trở về cơ thể, anh không còn là hồn phách du đãng… Tốt quá rồi!

Ngay lúc Bách Mộ Khắc vui mừng, đứng thẳng ở cạnh giường bệnh, dụng cụ đo nhịp tim của anh lại xuất hiện biến cố.

“Xảy ra chuyện gì? Đây rốt cuộc là chuyện gì? Sao Mộ Khắc lại vậy?” Mẹ Bách khẩn trương hỏi.

Dung Dĩ Ân xông lên phía trước, kêu gọi Bách Mộ Khắc đang nằm trên giường, “Mộ Khắc, cố gắng chống đỡ, anh nhất định phải cố gắng chống đỡ!”

Cửa phòng bệnh lại mở ra lần nữa, bác sĩ và y tá vội vàng chạy vào tiến hành cấp cứu.

Từ đầu tới đuôi Bách Mộ Khắc cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, không thể ra sức để cứu tính mạng của mình, kinh hãi nhìn mình co giật.

“Nhanh nghĩ biện pháp, nhanh lên! Tôi không thể chết! Bác sĩ nhanh nghĩ biện pháp cho tôi.”

Đang tiến hành cấp cứu nhưng máy đo nhịp tim lại tút một tiếng dài, Bách Mộ Khắc ngẩng đầu nhìn lại, ngạc nhiên phát hiện trên màn hình máy, điện tâm đồ đã từ đường cong chuyển thành đường thẳng.

Anh đã chết! Anh đã chết!

Một luồng không khí lạnh bao quanh anh.

Anh nhìn ba mẹ và Dung Dĩ Ân khóc, rõ ràng ý thức được mình đã chết nhưng nội tâm lại không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này.

Không thể như vậy, trời cao không thể để anh chết như vậy được, quá tàn nhẫn với anh.

“Tôi không muốn chết! Tôi không cam lòng! Ông trời, ông có nghe thấy không? Tôi không muốn chết!”

Ngửa mặt lên trời hét to, một vệt sáng đánh tới, cả người Bách Mộ Khắc bị hút đi.

Giống như hố đen vũ trụ, sức mạnh cực lớn làm Bách Mộ Khắc không cách nào ngăn cản, anh không biết tại sao sự việc lại biến thành như vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn tình yêu và tình thân cách mình thật xa.

Không! Không được, anh không muốn đi, anh không cam lòng, anh không cam lòng chết như vậy, anh không cam lòng…

“Dĩ Ân!”

Bách Mộ Khắc vươn tay về phía Dung Dĩ Ân, nhưng ngay cả sợi tóc của cô cũng không đụng được, một giây sau thế giới của anh trở thành một màu đen tối.

Bách Mộ Khắc bị đau mà tỉnh lại.

Lúc ngồi dậy, trong đầu anh giống như có một đội quân khí thế hùng hồn đi nghiêm, đau đến nỗi anh muốn chửi tục, chỉ có thể dùng bàn tay vỗ vỗ trán để áp chế cơn nhức đầu.

Mặc dù suy nghĩ hỗn độn, từ bản năng bảo vệ mình, đầu tiên tròng mắt đen nhạy bén liếc nhìn mọi thứ xung quanh.

Càng nhìn càng thấy quen, rất giống… Rất giống phòng của anh ở nhà lớn dòng họ Bách.

Nhà lớn dòng họ Bách?

Sao anh lại về nhà lớn? Không phải anh đang nằm trong bệnh viện, trên người cắm đầu ống dẫn, anh đã chết, anh thấy mình được cấp cứu nhưng không có hiệu quả, cuối cùng chết đi.

Nhưng nếu anh chết rồi, vậy bây giờ là chuyện gì?

Trước tiên cúi đầu nhìn cơ thể mình, tay trái phải sờ lẫn nhau, vì cẩn thân, anh còn giơ tay đấm vào vách tường.

“Hí…đáng chết!” Đau đớn khiến anh mất hết tỉnh táo khẽ nguyền rủa.

Không phải trong suốt, cơ thể thật sự tồn tại, đừng nói là cái ống, ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có, anh không chỉ có thể đụng vào cơ thể mình mà còn có thể đụng vào những vật khác, lúc đánh vào vách tường còn cảm thấy rất đau, hoàn toàn không giống như lúc ở bệnh viện, chỉ có thể hoảng sợ nhìn quả đấm của mình xuyên qua tường.

Cho nên, anh không chết, linh hồn của anh quay lại thân thể rồi hả?

Một cảm giác vui mừng từ ngực lan rộng ra, một giây sau đã lan đến tay chân.

Cuối cùng là chuyện đây? Cho dù linh hồn có quay lại thể xác, cho dù anh chưa chết, thì anh cũng phải tỉnh lại trên giường bệnh chứ, sao lại ở trong nhà lớn? Đừng nói đến chuyện trên người không hề có vết thương… Đúng rồi, tại sao không thấy Dung Dĩ Ân? Có lẽ, cô có thể nói cho anh biết chuyện gì đang xảy ra.

Đang muốn xuống giường tìm người, thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, Bách Mộ Khác không chút nghĩ ngợi lên tiếng trả lời, “Vào đi.”

Còn tưởng rằng người gõ cửa là Dung Dĩ Ân, không nghĩ tới khi nhìn về phía cửa phòng…

“Dì Tú?”

Bách Mộ Khắc kinh ngạc nhìn quản gia trẻ tuổi của nhà họ Bách.

Một thời gian thật dài, cuộc sống của anh đều do dì Tú sắp xếp, thay vì nói bà là quản gia thì có thể nói bà là người mẹ thứ hai của anh. Nhưng ông nội và bà nội già đi, sức khỏe không còn như trước, những năm này dì Tú ở bên chăm sóc hai người cũng khiến bà tối mày tối mặt không còn thời gian rảnh để chăm sóc cho cuộc sống của anh.

Còn nữa, anh đã kết hôn rồi, nhà họ Bách rất truyền thống, cho dù trong nhà có mấy chục người, nhưng chăm sóc cho chồng là nghĩa vụ và trách nhiệm của người vợ, không cần người khác, vài chục năm nay, bà nội, mẹ anh đều làm tốt nhiệm vụ của mình, Dung Dĩ Ân cũng không thể ngoại lệ, vì thế Bách Mộ Khác mới ngạc nhiên khi thấy dì Tú xuất hiện trong phòng ngủ của mình.

Đang muốn mở miệng hỏi vợ mình ở đâu, thì cơn đau đầu lại kéo đến, khiến Bách Mộ Khắc phải đỡ lấy trán, vỗ vỗ mấy cái để giảm bớt đau đớn.

“Cũng biết cậu chỉ tỉnh lại sẽ đau đầu, cho nên bà chủ đã dặn nấu canh giải rượu cho cậu chủ uống. Đúng rồi ông nội cậu chủ có dặn, lát khách đến rồi, nhớ uống canh rồi rửa mặt, tinh thần sẽ tốt hơn…” Dì Tú đã trên năm mươi tuổi, bà giống như một người mẹ cười dịu dàng dặn dò.

Tay đang vỗ trán liền dừng lại, “Tối hôm qua con uống rượu?”

“Đúng, còn uống say khướt mới chịu về.”

Bách Mộ Khắc khẽ nhíu mày, anh vắt hết óc suy nghĩ, cũng không nhớ được đoạn ký ức kia.

“Là ai đưa con về?”

“Thư ký Kim.”

Bách Mộ Khắc mở to hai mắt nhìn dì Tú… Không, dì Tú sẽ không gạt anh, càng không thể nhận sai người đã ở bên mình nhiều năm – thư ký Kim – nhưng đây không hợp logic! Hồn phách của anh rõ ràng nhìn thấy mình hôn mê bất tỉnh nằm trên giường bệnh, sao khi tỉnh lại, dì Tú lại hời hợt nói anh xã giao uống rượu, giọng nói bình tĩnh như trận tai nạn suýt nữa lấy đi tính mạng anh chưa từng xảy ra.

Bách Mộ Khắc không nhịn được gõ gõ đầu, phát trí nhớ của mình đang tụt đốc không phanh, hoàn toàn không có cách nào ghép được sự kiện mình nằm trên giường bệnh với đi xã giao uống rượu lại được, trí nhớ của anh giống như bị cái động hút vào không thể nào tìm ra được, nội tâm càng nóng nảy.

Không tìm được không trí nhớ, anh thử dò xét: “Dì Tú, thực sự con chỉ uống say, mà không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra phải đến bệnh biện chứ?”

“Phi phi phi, cậu chủ sao lại nói điềm xấu vậy, đang yên đẹp sao lại nói đến bệnh viện? Thật là say đến lú lẫn rồi, thư lý Kim cũng thiệt là sao không ngăn cậu chủ lại để cậu uống say đến nỗi không còn biết gì nữa chứ.” Dì Tú từ trước đến giờ kiêng kỵ nhất những chuyện này nên quở trách một hồi.

Nhất thời cứng họng, “… Có thể là nằm mộng, đừng để ý đến con, cứ coi như con đang nói nhảm đi.” Không muốn dì Tú lải nhải, Bách Mộ Khắc vội vàng bịa đặt để nhanh chóng qua chuyện, nhưng những nghi ngờ trong lòng lại không hề biến mất.

“Nhất định là nằm mộng, hơn nữa còn là một giấc mộng không rõ ràng.” Dì Tú lắc đầu, tức giận nói, đưa chén canh đến trước mặt anh, “Uống nhanh, uống xong đầu sẽ không đau như vậy nữa, cũng sẽ không nằm mộng lung tung nữa.”

Bách Mộ Khắc nhận lấy chén canh, uống vài hớp là hết, không biết có phải do tác dụng của canh quá thần kỳ không, mà đầu anh đã hết đau, đáng tiếc canh giải được chứng đau đầu nhưng không giải đáp được thắc mắc trong lòng anh.

Thừa dịp Bách Mộ Khắc uống canh, dì Tú nhắc nhở mấy câu, “Cậu chủ cái gì cũng tốt, chỉ có tửu lượng là không tốt, coi như là xã giao, sau này vẫn nên tiết chế một chút.” Nhận lấy cái chén không trong tay anh, “Tốt lắm, đi tắm rồi thay quần áo, khách khứa đều đến rồi, nếu cậu chủ còn không xuất hiện vậy thì thất lễ rồi.”

“Rốt cuộc là khác nào muốn đến?” Bách Mộ Khắc xoa xoa huyệt thái dương.

“Là cô Dĩ Ân và người nhà cô ấy. Ông nội cậu mời họ đến làm khách, nói rằng trước khi cử hành hôn lễ muốn cậu và cô Dung cùng hai bên gia đình gặp nhau nhiều một chút, để quen thân hơn.”

Dừng lại động tác xoa xoa?

Cô Dĩ Ân?

Trước khi cử hành hôn lễ?

Vân vân, hiện tại ai đang say rượu đây, sao dì Tú lại ăn nói bừa bãi vậy, anh và Dung Dĩ Ân kết hôn đã hai năm, hai đứa con sinh đôi của họ cũng đi được rồi, chẳng lẽ anh trùng sinh, quay lại quá khứ?

Một giây sau, Bách Mộ Khắc ngừng lại suy nghĩ của mình!

Xuyên qua thời gian?

Ánh mắt theo bản năng quét về phía bàn tay của mình, ngạc nhiên phát hiện nhẫn cưới kia từ sau khi kết hôn anh chưa từng cởi ra, lại không đeo trên ngón tay anh.

Anh chợt ngẩng đầu nhìn dì Tú, mặc dù thầm nói không thể nào một trăm lần, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh hỏi dì Tú: “Dì Tú, năm nay là năm nào?”

Dì Tú không biết nên khóc hay cười nhìn Bách Mộ Khắc, “Cậu chủ đang đố tôi sao? Tuy Dì Tú hơi lớn tuổi, nhưng chưa đến mức ngay cả năm hai hay một 0 cũng không biết.”

Năm hai một 0?

Tròng mắt đen mở thật to, Bách Mở Khắc luôn luôn lạnh lùng, lần đầu tiên cảm nhận được một hơi lạnh từ bàn chân lan ra toàn thân, cả người bị đông cứng không thể nói được gì…

Không, không thể nào, anh thật xuyên qua… Từ năm hai quay lại hai năm trước! Trời ạ, điều này sao có thể! Bách Mộ Khắc quả thực không thể tin được.