Mở đầu

Nước suối chảy róc rách, phản chiếu ánh chiều tà, sắc trời đỏ rực như máu, lại giống một ngọn lửa đang bừng cháy, thiêu rụi đất trời.

Nữ tử thanh lệ kinh ngạc nhìn hai con người đang ôm ấp nhau giữa chốn không người kia, đôi mắt sâu thẳm như được ngăn cách bởi lớp sương mù, khiến người ta không thể nhìn rõ được sự vật trước mắt, ống tay áo tung bay, thân hình gầy yêu đơn bạc.

Với thần thái từ rất lâu ấy,

Với nỗi phiền muộn bi thương ấy,

Và với nỗi đau sâu đậm ấy.

Nữ tử mệt mỏi buông tay, cúi đầu, ngây ra khi nhìn miếng ngọc lặng lẽ rơi xuống bãi cỏ, lòng thầm phát hoảng.

“Cũng không còn gì đáng để lưu tâm nữa.” Nàng khẽ lẩm bẩm, chậm rãi xoay người rời đi.

—— Kết quả như vậy, cũng đã sớm biết rồi, vì vậy, cũng không còn gì đáng để lưu tâm nữa.

Nàng chắc là rất muốn thấy y được hạnh phúc, y cuối cùng đã đạt được ước nguyện, người mà y yêu cuối cùng đã trở về. Nhưng còn nàng thì sao? Có phải sẽ lại quay về cuộc sống đơn độc trước kia?

—— Cuộc sống đơn độc.

“Không có gì đáng lo cả.” Như đang muốn nhấn mạnh điều gì, nàng cứ lặp đi lặp lại câu đó rất nhiều lần: “Không có gì đáng lo cả.”

—— Chính mình vẫn có thể đơn độc vượt qua được, hiện tại chẳng qua cũng chỉ là quay về cuộc sống trước kia mà thôi, vì vậy, không có gì… cùng lắm thì… thật sự là không có gì… cùng lắm thì…

Nhưng sao ngực lại đau đến khó tả? Giống như muốn tước đoạt tất cả hơi thở của nàng khiến nàng cảm thấy khó chịu.

Nàng mở to đôi mắt khô khốc, đột nhiên phát hiện, không biết từ khi nào, đối với nàng, nước mắt đã trở nên xa xỉ.

Kịch như cuộc đời, cuộc đời như kịch.

Cuộc đời của nàng, sao lại giống một vở hài kịch đến thế.

Mà nay, vở kịch đã kết thúc, tiểu sửu* có nên xuống khỏi sân khấu hay không? (*tiểu sửu: người đóng vai hề, tấu hài)

Màn đêm dần buông xuống, nàng nhìn về phía đình viện vắng vẻ, hoang mang không nói nên lời, cơn gió thoảng thổi qua giống như mẫu thân cúi đầu dạy bảo bên tai nàng khi còn bé. “Nương” Muôn vàn uất ức, tất cả đều hóa thành một tiếng gọi nhỏ này.

“Nương, người bảo Ngưng Nhi phải luôn kiên cường. Ngưng Nhi đã làm theo lời người bảo.” Tiếng cúi đầu nỉ non bị gió thổi tản mác đi: “Nhưng hiện tại Ngưng Nhi thật sự mệt mỏi, rất mệt mỏi rồi.”

“Ngưng Nhi sắp không chịu nổi nữa, nhưng cũng không thể buông tay.”

Những lời nỉ non tựa như tiếng thở dài của những linh hồn, thoảng vang vọng giữa cõi đất trời tịch mịch.