Ngày đầu tiên

Vẫn còn nhớ buổi chiều mưa hôm đó, ngoài cửa sổ mưa khói mông lung mờ ảo, dường như mọi vật đang được nhìn thấy từ chiếc ống kính lọc ánh sáng, chỉ có thực vật là hớn hở hút lấy nước mưa, sắc xanh thẫm của những nhành cây đang lặng lẽ vươn ra. Giây phút đó, trong gian phòng cũng đang mịt mù hơi nước ẩm ướt, nước mưa không ngớt rơi xuống, đập vào cửa sổ.

Tôi một mình ngồi trước màn hình máy tính, suy nghĩ khởi đầu cho bộ tiểu thuyết tiếp theo. Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên thúc bách giống như tiết tấu mưa bên ngoài khiến lòng người bất an. Tôi vốn rất ghét bị người khác làm phiền trong thời khắc này, nhưng cũng đành phải nhanh chóng ra mở cửa và nhìn thấy bốn gương mặt lạ.

Người thanh niên đi đầu thể hình rắn rỏi, da ngăm đen, hình như thường xuyên làm công việc vận động bên ngoài, trên tóc anh ta vẫn còn đọng những hạt nước mưa. Anh cẩn thận hỏi tên tôi, sau khi biết tôi là tác giả của “Hoang thôn”, những người này liền thở phào nhẹ nhõm.

Một nữ sinh nhỏ nhắn da trắng rì rầm nói: “Òa, thật không tưởng tượng nổi!”

“Không tưởng tượng nổi gì cơ?”

“Không tưởng tượng nổi nhà văn vẫn thường được nói đến lại trẻ như thế này”.

Tôi gãi gãi đầu, không biết đây có phải là khen mình không nữa.

Nữ sinh hào hứng nói: “Ôi, ở đây xem ra rất ổn, “Hoang thôn” được viết ở đây sao?”

Chàng thanh niên đi đầu nhìn cô gái một cái rồi cười nói với tôi: “Xin lỗi, chúng tôi đều là độc giả trung thành và là fan hâm mộ của anh, đặc biệt là kể từ sau khi đọc xong truyện ngắn “Hoang thôn” trên tạp chí “Chồi non”, chúng tôi có rất nhiều vấn đề muốn trực tiếp thỉnh giáo anh”.

Hóa ra là như vậy. Nhưng tôi vẫn có chút do dự, thông thường từ trước tới nay tôi chưa từng trực tiếp tiếp đãi độc giả.

Nhưng mà hãy cứ để họ vào vậy. Bốn người cẩn thận để ô ngoài cửa, trên người có chút bị ướt mưa, tôi vốn không để ý mấy, rót nước ngọt chiêu đãi những vị khách không mời mà đến này.

Cả bốn người đều đeo cặp sách, hai nam hai nữ, đều là thanh niên như tôi, chắc là vẫn đang học năm thứ nhất, năm thứ hai đại học.

Dự đoán của tôi được họ xác nhận, một cô gái cao ráo khác nói: “Xin tự giới thiệu, tôi tên là Hàn Tiểu Phong”.

Sau đó, cô ấy lại giới thiệu từng người, chàng trai dẫn đầu tên là Hoắc Cường, cô gái nhỏ người tên là Xuân Vũ, chàng thanh niên cuối cùng tên là Tô Thiên Bình. Họ đều là sinh viên năm thứ 2 và tham gia vào “câu lạc bộ sinh viên thám hiểm Robin” nổi tiếng.

Hoắc Cường vào thẳng vấn đề: “Tất cả sách và tiểu thuyết của anh chúng tôi đều đã đọc qua, sau khi đọc truyện ngắn “Hoang thôn” của anh, tất cả chúng tôi đều bị chấn động, xem đi xem lại tới mười mấy lần. Thực sự là chúng tôi không kìm nén được nữa, thế nên cố ý tới đây thăm hỏi, muốn mời anh giải đáp cho chúng tôi một số vấn đề”.

Tôi ngán ngẩm lắc đầu, điều lo lắng nhất sau khi truyện ngắn được đăng chính là điều này đây.

“Xin lỗi, sao các anh lại biết địa chỉ của tôi?”

“À cái này…” Hoắc Cường bối rối gãi gãi đầu, sau đó nói ra một cái tên.

Hóa ra là anh chàng đó! Dám tiết lộ địa chỉ của tôi cho mấy sinh viên này, lần sau gặp lại hắn nhất định phải mắng cho vài câu.

Nữ sinh viên là Xuân Vũ lên tiếng: “Xin lỗi, đây là do chúng tôi bám riết không buông, anh ấy bị ép đến nỗi không còn cách nào khác đành phải nói cho chúng tôi thôi”.