Ngày thứ mười lăm

Dãy hành lang bệnh viện thần kinh nồng nặc một mùi rất đặc biệt, ánh nắng chiếu rọi vào phòng từ một bên cửa sổ, không giống như không khí mà tôi từng tưởng tượng. Nhưng một nam y tá cường tráng đi lướt quá đã khiến tôi hiểu rằng đây một nơi rất đặc biệt.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa một buồng bệnh nhân, một thiếu nữ đang cuộn tròn lại dưới ánh nắng ấm áp, tên của cô ấy là Xuân Vũ.

Tối hôm qua, Diệp Tiêu kể rằng Xuân Vũ đã được tìm thấy và được đưa tới bệnh viện. Vậy là tôi liền quyết định đến thăm cô ấy, bất luận là vì đồng cảm hay là trách nhiệm, cũng bất luận cô ấy là có điên thật hay không.

Ban nãy bác sỹ nói với tôi, hôm qua lúc Xuân Vũ được đưa vào bệnh viện, thần kinh không minh mẫn, hỏi gì cô ấy cũng không trả lời được, miệng lẩm bẩm không hiểu nói những gì, khả năng bị hoảng sợ cao độ tới mức bị thần kinh phân liệt rồi. Bác sỹ không hy vọng tôi có thể hỏi được gì từ cô ấy, ông cho rằng khả năng Xuân Vũ phải trải qua một đợt điều trị kéo dài mới có thể hồi phục lại.

Lúc này, Xuân Vũ chầm chậm ngẩng đầu lên, cô ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi giống một con cừu trước khi bị kết liễu, cảm giác tuyệt vọng và bất lực. Trái tim tôi run rẩy, lẽ nào tôi đáng sợ vậy sao? Nhưng, nếu như không có “Hoang thôn” của tôi thì cô ấy có thể tới bước đường cùng như hiện nay không? Nghĩ tới đây, tôi cúi đầu im lặng.

Ngoài sức tưởng tượng của tôi, Xuân Vũ là người mở miệng trước: “Anh rút cuộc tới rồi”.

“Cô biết tôi sẽ đến sao? Hay là cứ thế ngồi đợi tôi xuất hiện?”

“Đúng, tôi biết anh nhất định sẽ tới tìm tôi. Nói đi, có phải cả ba người họ đều đã chết rồi không?”

Kỳ lạ, không phải bác sỹ nói cô ấy điên rồi sao? Nhưng giọng điệu cô ấy lúc này rất bình tĩnh còn thần sắc và biểu cảm cũng rất bình thường, nhìn không ra bất cứ dấu hiệu tâm thần nào.

Đối diện với câu hỏi của cô ấy, tôi cũng có chút ngần ngại, nếu nói ra tin Tô Thiên Bình đã chết thì có kích động tới cô ấy không? Tôi đành phải gượng cười nói: “Cô đừng lo lắng quá, cô ở đây rất an toàn”.

“Thôi đi, tôi biết đây là đâu”. Giọng điệu của cô ấy già dặn hơn rất nhiều, hình như không còn là một nữ sinh nhỏ nhắn nữa, “Anh nhất định là đến hỏi tôi, đã xảy ra chuyện gì ở Hoang thôn đúng không?”

“Có lẽ là thế, nhưng tôi đã biết được chút ít rồi”.

“Là Tô Thiên Bình kể cho anh?”

“Đúng, tôi và cậu ta đã nói chuyện với nhau”.

Nhưng Xuân Vũ lắc lắc đầu nói: “Anh vẫn còn chưa biết một số chuyện đâu”.

“Là chuyện gì?”

Ánh mắt của cô ấy đột nhiên có chút hoảng loạn, khưng lại một hồi mới thốt ra: “Miệng giếng đó…”

“Giếng?”

Nhịp tim tôi lập tức loạn nhịp.

“Đúng thế, sau sân Tiến Sỹ Đệ có một chiếc giếng, về bí mật của chiếc giếng”. Xuân Vũ bắt đầu thở dốc, cô ấy vuốt tóc tên trán nói, “Trước hôm rời khỏi Hoang thôn, Tô Thiên Bình và Hàn Tiểu Phong đều ở lại trong Tiến Sỹ Đệ, nhưng tôi và Hoắc Cường lại ra ngoài đi loanh quanh, tôi hỏi thăm một ông cụ trong thôn, nghe nói cụ ấy là người cao tuổi nhất ở Hoang thôn rất quen thuộc và nắm rõ các truyền thuyết về Hoang thôn”.

“Các bạn đã tìm thấy cụ già đó rồi?”

“Đúng vậy, cụ già này râu tóc bạc phơ, râu để dài cả chòm, ít nhất cũng phải ngoài tám mươi tuổi rồi. Cụ giống hệt những dân thôn ở Hoang thôn, ánh mắt cụ nhìn chúng tôi rất kỳ quái, sau đó kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện thế vợ…”