Ngõ Vắng Mênh Mông

Chương 15


Chuyện xảy ra đã gần một tuần vậy mà khi nhớ lại, Tử Lan vẫn thấy kinh hoàng . Suốt ngày cô nằm rũ trên giường . Cuộc đánh ghen dữ dội để lại trong cô sự khủng hoảng trầm trọng . Trong đời mình đây là lần đầu tiên Tử Lan đối diện với sự thô bạo . Thế giới thanh bình dịu hiền của cô bất chợt bị đổ nhào.

Có lúc nửa đêm, Tử Lan mơ thấy Mỹ Hằng với lưỡi dao nhọn trên tay, mắt long lên sòng sọc nhào về phía cô . Cô muốn bỏ chạy, muốn kêu cứu . Nhưng mọi cử động đều tê cứng, bất lực . Thế rồi lưỡi dao sáng loáng cắm phập vào nơi nào đó trên ngực, máu tràn ướt cả áo…

Tử Lan hét lên hãi hùng, làm cả phòng đều thức dậy.

Những lúc như vậy Hài Trâm ôm chặt Tử Lan, nhẹ nhàng an ủi như dỗ dành một đứa bé . Và ở giường bên kia Hồng Chi nằm im, ứa nước mắt . Cô thương Tử Lan như thương chính cuộc đời chìm nổi của mình.

Chiều nay trời buồn tênh . Tử Lan nằm yên nhìn mây bay ngoài cửa sổ . Trời đìu hiu lạnh . Hàng khuynh diệp ngoài sân im lìm trong ánh tà dương.

Tử Lan thở dài, buồn cho số phận nghiệt ngã.

Chợt, trên loa phát thanh của khu ký túc xá . Bản thông báo kỷ luật Tử Lan phát lên vang vang . Một lần, hai lần rồi ba lần . Tử Lan bịt tai lại, nhưng những âm thanh kinh khủng kia cứ rơi vào tai.

"Căn cứ vào nội quy ký túc xá… căn cứ theo điều thứ… nay quyết định kỷ luật sinh viên Đàm Tử Lan, khoa ngữ văn… quan hệ bất chính… gây mất trật tự trong khu nội trú… Hình thức kỷ luật… quyết định được thi hành ngày… "

Tử Lan nhắm mắt, vùi mặt trong gối . Cô cắn răng cố nén những tiếng nấc cứ muốn bật tung khỏi lồng ngực.

Nỗi đau đớn xấu hổ như nát cả trái tim.

Bản kỷ luật như bản án tử hình đối với người tử tội . Tâm hồn trinh bạch thanh cao của cô không chịu nổi đòn roi phũ phàng đó . Cô chết lặng… xấu hổ ! bẽ bàng ! nhục nhã !

Tử Lan cảm thấy một cánh tay choàng qua người, rồi giọng Hài Trâm rủ rỉ :

– Đừng buồn nữa Lan, ở đây không được thì mình ra nhà trọ, mình sẽ đi theo Lan luôn . Để mình nhờ anh Hải kiếm chỗ cho.

Tử Lan ngồi dậy, gạt nước mắt :

– Chuyện như vậy rồi làm sao mình dám vô lớp, mình xấu hổ quá rồi, không dám ra ngoài đường nữa.

Hài Trâm dịu dàng :

– Cần gì phải sợ thiên hạ, miễn mình trong sáng thì thôi, vả lại bạn bè hiểu Lan là đủ rồi.

-…

– Hơn nữa, Lan phải dậy lo học thi nữa, cứ nằm như vậy không lợi ích gì hết, ráng học rồi Lan sẽ hết buồn . Cuộc đời Lan đâu phải đã hết . Anh Nguyên chưa phải là tất cả mà, vậy thì đừng vì chuyện đã qua mà Lan để ảnh hưởng chuyện thi cử của mình.

– Mình biết.

Hài Trâm im lặng một lát, trầm ngâm :

– Học cũng là một cách trả thù nỗi khổ đó Lan, Lan phải biết cách ngẩng đầu chứ.

Tử Lan ngồi yên, đặt tay trong tay Hài Trâm . Có Trâm bên cạnh, cô cảm thấy nỗi đau như được xoa dịu phần nào.

oOo

Buổi chiều các khoa học kinh tế chính trị tập trung ở giảng đường A . Tử Lan ngồi bên Hài Trâm ở hàng ghế cuối . Cô cắm cúi ghi chép, chợt một bóng người cúi xuống, nói nhỏ :

– Tử Lan ra ngoài một chút được không, anh có chuyện cần gặp . Cô ngẩng đầu lên rồi kêu khẽ :

– Anh Vinh, anh qua lúc nào vậy ?

– Anh mới qua, Lan ra ngoài đi, anh chờ ngoài này.

Tử Lan xếp tập, nhét vào giỏ . Hài Trâm thì thào :

– Có chuyện gì vậy ?

– Mình không biết . Nếu hết giờ mình chưa vô thì Trâm cứ về trước đi, đừng chờ mình.

Hài Trâm gật đầu không nói gì . Tử Lan đi ra ngoài, Vinh chờ cô bên hành lang :

– Anh Vinh gặp Bích Ty chưa ?

– Chưa, anh chờ Bích Ty tan học.

– Có chuyện gì vậy anh Vinh ?

– Có một người muốn gặp Lan, nhưng không tiện vào gọi nên nhờ anh . "Vũ Nguyên" ! Một ý nghĩ thoáng qua đầu . Tự nhiên Tử Lan thấy tim đập mạnh.

– Ai vậy anh Vinh ?

– Vũ Nguyên . Nguyên đang chờ Lan trên sân thượng.

– Không, anh nói anh Nguyên giùm, Lan không thể gặp như vậy được.

– Khoan đã, Lan bình tĩnh lại đi, anh thấy hình như Vũ Nguyên có chuyện gì đó cần gặp Lan . Mấy hôm nay nó đón Lan ở cổng trường mà không thấy . Sẵn anh qua đây nó mới nhờ.

– Không được đâu anh Vinh, anh nói giùm Lan, bảo anh Nguyên về đi, đừng để bạn bè Lan thấy nữa.

– Lan đừng giằng co như vậy, cứ tới gặp xem chuyện gì . Lan biết tính Vũ Nguyên mà, một khi nó muốn thì không ai cản được . Nếu không gặp ở đây nó sẽ tìm đến chỗ ở của Lan, phiền phức ra nữa . Lan nghe anh đi !

Tử Lan thở dài :

– Thôi được.

Rồi cô chậm rãi đi lên sân thượng, cố nén sự hồi hộp, sợ hãi . Vũ Nguyên đón cô bằng vẻ mặt rụt rè :

– Em đang giờ học phải không ?

– Dạ.

– Anh chỉ cần gặp em một chút thôi, mấy ngày nay đón em ở cổng trường nhưng không gặp.

Tử Lan lạnh nhạt :

– Có chuyện gì anh nói nhanh đi, em còn vào học.

– Em ngồi xuống đây đi.

Họ ngồi bên nhau dưới bực thềm . Tử Lan ý tứ giữ một khoảng cách nhất định . Thái độ xa cách của cô làm Nguyên thấy khổ tâm.

– Chuyện hôm ấy xảy ra em giận anh lắm phải không Lan ?

– Nếu anh gặp em chỉ để xin lỗi như lần trước, thì anh nên về đi anh Nguyên, em không giận anh, nhưng em không muốn có chuyện rắc rối nào khác . Bây giờ em cần ổn định tinh thần, anh hiểu chứ ?

– Anh biết . Hôm nay anh đến đây không phải để nói chuyện vớ vẩn, mà đây là chuyện quan trọng đối với hai đứa . Cho nên, em hãy nghe anh.

– Em đang nghe đây.

– Sau buổi tối hôm đó, anh thật sự không còn xem Mỹ Hằng là vợ nữa, tất cả những gì cô ta gây ra cho em, đã cắt phăng mối quan hệ cuối cùng giữa anh và cô ta . Và anh quyết định ly dị . Em nghe rõ chứ Lan ?

Mặt Tử Lan thoáng biến sắc, rồi thản nhiên :

– Em nghe.

– Cho nên, anh xin em . Hãy cố gắng chờ anh, em cứ vững lòng tin ở anh . Một ngày không xa anh sẽ đến nhà xin cưới em . Hãy tin anh, điều gì đã nói, nhất định anh sẽ làm cho bằng được . Em tin anh không ?

Giọng Tử Lan hơi run :

– Em tin . Em biết anh có thể làm được mọi thứ . Nhưng, em không cho phép mình hy vọng vào hạnh phúc được xây dựng trên sự đổ vỡ của người khác . Anh đã lỡ đi xa rồi, đừng tìm cách quay lại đường cũ anh Nguyên ạ . Tất cả đã quá muộn rồi !

Vũ Nguyên mạnh dạn cầm tay Tử Lan, cô run lên :

– Em còn thương anh không Lan ?

Thấy Tử Lan im lặng, chàng cắn môi :

– Anh không tin em quên anh . Có một cái gì đó làm anh tin rằng em vẫn nghĩ đến anh . Em đừng tới với tình cảm khác để gạt bỏ tình yêu thật của mình Lan ạ . Rồi em sẽ khổ như anh vậy !

– Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó . Với em bây giờ, không còn gì quan trọng hơn chuyện học.

– Em muốn được giữ lại trường phải không ?

– Không, không bao giờ em muốn sống ở thành phố này nữa.

Vũ Nguyên gật đầu :

– Như vậy càng hay, ra trường rồi em cứ về nhà, và hãy chờ anh, rồi đây anh sẽ đến nhà em, lâu lắm là một năm thôi Lan . Trong thời gian đó anh cần dứt khoát với cô ta và tìm một chỗ làm khác . Anh muốn khi sống với anh, em phải được đầy đủ.

Những gì Vũ Nguyên nói đã nhen lên trong Tử Lan một niềm hy vọng, vui sướng . Nhưng lý trí không cho phép cô đón nhận điều hứa hẹn đó . Cuộc sống đã dạy Tử Lan rằng từ mơ ước đến hiện thực là một khoảng cách thật xa . Và không nên ru mình vào điều ảo tưởng . Có thế, khi chạm với thực tế phũ phàng, người ta sẽ không bị ngã quỵ.

Và trong nơi sâu thẳm của lòng, Tử Lan còn có một ý thức nhân hậu, một điều gì đó thuộc về bản ngã, cô không muốn mình là nguyên nhân nỗi bất hạnh của người phụ nữ khác, dù cô ghét người phụ nữ ấy cay đắng.

Xây dựng hay làm đổ vỡ một cuộc hôn nhân, đều là điều quan trọng của cả đời người . Chính vì vậy, cô sẽ mãi bị dằn vặt, nếu vì cô mà đời Mỹ Hằng dang dở.

Tử Lan nhìn đăm đăm vào một góc, đắm chìm trong những ý nghĩ mâu thuẫn . Cô cũng thấy Vũ Nguyên nhìn cô chăm chăm :

– Em nghĩ gì vậy ? Hình như em không tin anh ?

– Không, em tin chứ, em tin điều anh nói là suy nghĩ thành thật của anh đối với em . Nhưng anh biết không, em không cho phép em nghĩ đến nó.

Cô thở dài :

– Mình đã lỡ đi quá xa, anh đừng nghĩ đến chuyện làm đổ vỡ hạnh phúc . Coi chừng anh sẽ mất hết.

Vũ Nguyên buồn rầu :

– Hạnh phúc của anh là em chứ không phải Mỹ Hằng . Anh không muốn lên án cô ta . Nhưng gần một năm nay, cuộc sống gia đình đối với anh thực sự là địa ngục . Anh không chịu nổi tâm hồn thô thiển của cô ấy . Nếu anh không ly dị, thì chẳng những đời anh không ra gì, mà mẹ anh cũng chịu khổ . Bây giờ em có chấp nhận anh hay không, đó là tùy em.

– Còn anh ?

– Anh sẽ giải thoát cuộc đời khỏi cuộc hôn nhân sai lầm này . Anh không thể tiếp tục sống với một người mà tâm hồn không có chút gần gũi mình.

– Nhưng ngày trước là tự anh chọn chị ấy mà ?

– Không, anh không hề chọn chính bản thân cô ta, mà chọn những cái cô ta có . Bây giờ anh không cần điều đó nữa . Ở địa vị này, anh thừa khả năng vươn lên bằng con đường khác, anh không cần ảnh hưởng của ba mẹ cô ấy nữa, bây giờ anh chỉ thấy ghê tởm, thù ghét.

– Sao anh quên ơn người đã nâng đỡ mình nhanh vậy ?

Vũ Nguyên nhếch miệng :

– Có những chuyện phức tạp nói ra em không hiểu đâu . Thực ra, lúc ấy ông ta cần có anh, ông ta cần tài năng và kiến thức của anh, cần một người phục vụ cho ông ta một cách tận tụy, vô tư nhất, và anh đã làm như vậy . Anh hận gia đình Mỹ Hằng, vì họ khinh rẽ mẹ anh, họ không cần giấu giếm điều đó . Anh không chấp nhận sự xúc phạm đó.

Tử Lan nói khẽ :

– Em không ngờ anh khổ đến vậy !

Nét mặt Vũ Nguyên trở lại vẻ bình thản :

– Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, với anh bây giờ, chuyện kinh tế và gia đình không còn quan trọng, anh chỉ cần tình yêu của em, sự chung thủy của em . Nếu em không nghĩ đến anh nữa, thì đó là mất mát lớn nhất trong đời anh.

Tử Lan yên lặng, như nuốt từng lời nói của chàng . Cô xúc động đến nghẹt thở . Hạnh phúc này cô đã âm thầm chờ đợi . Nỗi sung sướng quá lớn lao, đến nỗi cô không dám tin nó là thật.

Và giờ đây, những ý nghĩ đối phó dằn vặt không còn nữa . Cô tin, tin tuyệt đối những điều Vũ Nguyên nói . Sau những điều đã biết về Mỹ Hằng, Tử Lan hiểu rằng không thể nào Nguyên có thể gắn bó với người phụ nữ ấy.

Vũ Nguyên nói khẽ :

– Sau những điều anh đã làm, anh phải trả một giá quá đắt, bây giờ em không cho anh một cơ hội để làm lại sao Lan ? Chỉ cần em hứa với anh một lời thôi, là em chờ đợi anh . Anh sẽ làm được mọi thứ để có em . Em hứa đi.

– Trong hoàn cảnh thế này, mọi thứ đều mong manh quá, anh muốn em hứa điều gì ?

– Em phải tin là một khi anh muốn, anh sẽ làm bằng được, và trong thời gian mình xa nhau, hãy hứa với anh là em đợi anh, đừng tìm kiếm một tình cảm nào khác . Hứa đi em.

Tử Lan gật đầu :

– Em hứa !

– Em sẽ chờ anh ?

– Em sẽ chờ !

– Có thể một năm, hay hơn gì đó, em không sợ thời gian dài chứ ?

Tử Lan trịnh trọng :

– Một khi đã đặt niềm tin vào anh, thì cả đời em vẫn chờ được, nói chi chỉ một hai năm . Anh tin em đi.

Vũ Nguyên siết tay Tử Lan, khuôn mặt đầy vẻ bằng lòng :

– Anh cảm ơn em nhiều lắm, vì lời hứa của em, trở ngại mấy anh cũng vượt qua được.

Họ ngồi sát bên nhau, cùng nhìn khoảng trời bao la, họ không dám cả thở mạnh, như sợ làm tan đi giây phút thiêng liêng của lời thề ước.

Rồi Vũ Nguyên trở về thực tại, chàng nhìn đồng hồ :

– Bây giờ anh phải về !

-…

– Em nghe anh nói đây . Trong thời gian này anh không thể tìm gặp em hoài được . Cô ta theo dõi anh gắt lắm, anh không muốn gây cho em sự rắc rối nào khác nữa . Coi như mình tạm xa nhau . Khi mọi chuyện xong rồi anh sẽ đến nhà em . Đừng buồn anh nghe.

– Em không buồn đâu.

– Và không được có ý nghĩ hoang mang nghi ngờ.

– Em hứa !

– Khi nào em thi xong, anh sẽ tìm gặp em lần nữa.

Chàng nhìn về phía cầu thang, rồi quay lại, kề môi vào môi Tử Lan :

– Để những lúc xa nhau, em nhớ anh.

Tử Lan khép mắt, tâm hồn chìm vào cơn say chông chênh . Cái hôn chia tay này có cả những nỗi đắng cay đã qua, và cả điều ngọt ngào hứa hẹn ở tương lai.

Thời gian và không gian đều chìm vào hư không.

oOo

Ba tháng đi qua nhanh như khoảng khắc . Sinh viên năm thứ tư chỉ còn chờ quyết định ra trường . Đây là khoảng thời gian trăn trở nhất của họ . Hai chữ "việc làm" bây giờ là cả một vấn đề lo ngại.

Nỗi buồn chán của các sinh viên khóa trước bây giờ thực sự ám ảnh những người sắp ra trường . Ai cũng mang tâm trạng hoài nghi, lo sợ ngày dấn thân vào đời . Những từ "thất nghiệp", "mất việc" trở thành ngôn ngữ phổ thông trong giới sinh viên.

Thế là người ta trăn trở, nhốn nháo chạy vạy… tất cả chỉ để đạt một điều : tìm việc làm !

Sáng nay Hồng Chi đến rủ Tử Lan đi chơi . Cả hai vào trường . Ngồi trước dãy phòng đào tạo, Hồng Chi thông báo :

– Mình đăng ký đi Minh Hải rồi.

Tử Lan giật mình :

– Thật hả ? Chi không nói đùa đó chứ ?

– Mình nói thật !

– Trời ơi, Chi điên rồi, tại sao không về tỉnh mình ? Chi thừa biết Minh Hải là nơi…

Hồng Chi tiếp lời :

– Heo hút, thiếu hụt, lạc hậu, nghèo nàn về cuộc sống tinh thần.

– Biết vậy mà Chi còn…

Hồng Chi cười thản nhiên :

– Có sao đâu.

– Chi không được liều như vậy, đừng có để đời mình đi xuống . Hồng Chi cúi xuống nhặt một chiếc lá thờ ơ vò trong tay :

– Đời mình còn gì nữa đâu mà chăm chút cho nó – Cô giơ tay lên, nheo mắt – cũng giống như chiếc lá này vậy, nát bét hết rồi.

– Đừng nghĩ vậy Chi, không được bi quan.

– Chứ cuộc đời này có gì để mình lạc quan ?

Tử Lan dịu dàng :

– Những gì đã mất, mình phải xây dựng lại chớ . Chi còn trẻ, phải phấn đấu, vượt lên số phận, đừng buông trôi rồi sau này hối hận.

Hồng Chi mím môi :

– Lan còn ảo tưởng lắm, mình thì tuyệt vọng rồi, không tin cái gì tốt đẹp hết, không còn tin gì ở cuộc đời nữa hết . Toàn một màu đen Lan hiểu không ? Đen như mực !

Tử Lan im lặng nhìn Hồng Chi, thời gian sau này Chi đổi khác quá . Chi có vẻ bất mãn, nổi loạn và cay đắng, khinh miệt mọi thứ.

Hồng Chi chợt nhún vai :

– Đời mình đã lỡ rơi xuống bùn rồi, cho nó rơi luôn, vùi sâu luôn, tới đâu hay tới đó . Ăn mày là cùng, từ con điếm biến thành đứa ăn mày cũng đâu có thấp hơn.

– Hồng Chi !

Tử Lan kêu lên, trách móc . Hồng Chi cũng dịu lại :

– Mình ăn nói thô lỗ quá phải không ?

– Mình không muốn Chi cay độc như vậy . Chi đâu đến nỗi đã mất hết.

Hồng Chi thở dài :

– Mấy ngày nay mình đau khổ quá nên đâm ra quẫn trí . Lan biết không . Lúc đăng ký đi Minh Hải rồi, mình hối hận đến quặn thắt . Mình khóc suốt đêm . Nhưng quyết định vẫn phải quyết định, không thể khác được.

– Sao vậy ? Bây giờ phân tích thử xem . Có đến nỗi để Chi phải bế tắc vậy không ?

– Mình đã nghĩ kỹ rồi, có lẽ con gái lấy chồng cũng chưa đến nỗi suy nghĩ như mình đâu . Bây giờ mình không còn đường trở về nhà nữa, má lớn chắc chắn sẽ không chấp nhận mình, về tỉnh chưa chắc mình có chỗ dạy . Trong khi ở Minh Hải thiếu giáo viên, cuộc sống chỉ hé cho mình một con đường, một cơ hội duy nhất . Không nắm lấy nó rồi qua đi sẽ tiếc . Thôi, chấp nhận.

– Anh Định có ý kiến gì không Chi ?

– Mình chưa nói gì hết.

– Sao Chi không bàn với anh Định ?

– Bàn để làm gì, trong khi mình muốn đi xa để trốn anh ấy.

– Chi nói vậy là sao ?

– Là cắt đứt, là "xù" nhau . Lan hiểu không ?

Tử Lan căng thẳng :

– Tại sao cắt đứt ? Chi khó hiểu quá !

Hồng Chi cố cười, Tử Lan biết Chi ráng cười để đừng khóc.

– Tại vì mình không thể mang theo quá khứ nát bét đi đến hôn nhân với anh Định . Nhục lắm, xấu hổ lắm.

– Chi đừng tự dằn vặt mình, anh Định hiểu hoàn cảnh Chi thì phải thông cảm chớ ?

– Có, anh ấy thông cảm . Nhưng mình thì không được quyền nhận sự thương hại . Lúc nào mình cũng bị mặc cảm nhơ nhớp . Trời ! Lan không hiểu nó dày vò mình đến mức nào đâu.

Chi thì thầm :

– Thà là mất tất cả, sống cô đơn mà lương tâm đỡ dằn vặt.

Tử Lan hiểu rồi, không còn gì để ngăn can, khuyên lơn Hồng Chi nữa . Người trong cuộc bao giờ cũng hiểu mình cần gì, đứng ngoài làm sao xét đoán cho hết mọi nỗi trái ngang của người khác . Tội nghiệp Hồng Chi.

Tội nghiệp một thân phận sinh ra ngoài ý muốn của con người, khi đã lỡ rơi xuống vực, người ta ngày càng bị đẩy đến ngõ cùng, biết lấy ai là người nâng đỡ ?

oOo

Tử Lan nằm dài trên giường đọc sách . Hài Trâm chợt thò đầu vào :

– Lan ơi, có anh Hải tới chơi.

Tử Lan buông quyển sách đi ra cửa . Việt Hải đứng trước mặt cô, trên tay cầm bó hoa hồng . Chàng có vẻ ngượng ngập :

– Anh tặng Tử Lan… Chúc mừng Lan.

Cô ngạc nhiên :

– Chúc mừng gì vậy anh Hải ?

– Ờ… mừng là Lan được giữ lại trường.

Tử Lan cười nhẹ :

– Cám ơn anh Hải nhiều lắm, anh vào chơi !

Cô bước vào phòng, kéo chiếc ghế về phía Việt Hải . Hài Trâm đã lủi đi đâu mất . Việt Hải vẫn đứng yên bên bàn :

– Lan định chừng nào về nhà ?

– Nhận quyết định xong Lan về liền.

– Anh nghe Hài Trâm nói Lan không muốn ở lại trường phải không ?

– Dạ.

Việt Hải bỗng thở nhẹ, như nhen lên một điều hy vọng . Rồi chàng nhìn Tử Lan :

– Lan làm gì vậy ?

– Dạ, đọc sách.

– Anh mời Lan đi chơi một vòng, không từ chối anh chứ ?

Như sợ Tử Lan lắc đầu, chàng nói thêm :

– Lan sắp về rồi, chắc lâu lắm mình mới gặp nhau nữa.

– Dạ, anh Hải chờ Lan một chút nhé !

Tử Lan ra nhà sau . Hài Trâm đang hý hoáy trang điểm . Thấy Tử Lan thay đồ, Hài Trâm ngạc nhiên :

– Đi đâu vậy, anh Hải về rồi hả ?

– Chưa về.

Hài Trâm bất mãn :

– Lan định bỏ anh Hải cho mình tiếp à ? Làm vậy Lan coi được hả ?

Tử Lan nhăn mặt :

– Mình đi chơi với anh ấy đấy chứ, làm như mình bất lịch sự lắm vậy.

Hài Trâm tươi ngay nét mặt . Vẻ hài lòng, hớn hở . Tử Lan cười khẽ một mình, giá mà cô có thể làm vui lòng Hài Trâm được, có lẽ cô đã hạnh phúc lâu rồi.

Vô tình, tối nay Việt Hải đưa Tử Lan vào một quán nước mới mở . Quán này tương đối vắng khách, nằm hơi khuất đường lớn . Hoàn toàn yên tĩnh.

Tử Lan chờ Việt Hải dựng xe, cô đứng nép một góc ngó vu vơ trong quán . Đôi mắt cô chạm phải một ánh mắt dữ dội nhìn ra, ánh mắt của người phụ nữ ngồi trong quán, bên cạnh người đàn ông không phải là Vũ Nguyên . Tử Lan thấy ngạc nhiên vô cùng.

Họ ngồi ở một bàn sát tường, Mỹ Hằng khoanh tay tựa lưng vào thành ghế, người đàn ông có hàm râu quai nón choàng tay qua lưng ghế Mỹ Hằng, ông ta đang cúi xuống nói gì đó, một nụ cười nham nhở trên khuôn mặt . Mỹ Hằng ngồi nghe, đôi mắt vẫn không ngừng chiếu về phía Tử Lan . Vẻ mặt nàng có vẻ đắc thắng kỳ lạ, hình như nàng lấy đó làm điều khiêu khích Tử Lan . Cô thấy bỡ ngỡ.

Việt Hải cũng vừa nhận ra Mỹ Hằng, chàng thoáng ngạc nhiên, rồi tỉnh bơ như không hề biết nàng, chàng thân thiện tìm một bàn trống, ân cần kéo ghế cho Tử Lan.

Đôi mắt Tử Lan không ngừng hướng về bàn bên kia, thầm hỏi lòng người đàn ông kia là ai ? Nhìn cách họ ngồi với nhau, một đứa bé ngốc nghếch cũng phải hiểu họ là nhân tình . Nhưng lẽ nào như vậy ? Tử Lan không tin . Cô ngồi khoanh tay, lặng lẽ suy nghĩ.

Ở bàn bên kia, họ đứng dậy ra về . Tử Lan vẫn nhìn Mỹ Hằng chăm chú . Rồi đôi mắt cô mở lớn, như thu gọn toàn bộ vóc dáng nặng nề kia vào trí nhớ, cái dáng đi nặng nề kia, chiếc áo rộng che cái bụng tròn hum húp kia, như xoáy vào tim cô một nỗi đau nhói buốt.

Cô nhắm mắt lại, nghe lòng mình thất vọng, sụp đổ ghê gớm.

Thế là hết !

Lời hứa hẹn của Vũ Nguyên hôm nào, phút chốc đã trở thành mong manh ảo tưởng.

"Hãy hứa với anh là em sẽ đợi anh, có thể thời gian là một năm, anh sẽ đến nhà xin cưới em".

Và lúc ấy cô đã nói với chàng cái điều khắc cốt ghi tâm "em sẽ chờ anh, cả đời em vẫn chờ được" bây giờ thì còn gì mà chờ đợi.

Suốt những tháng qua cô đã sống trong niềm hạnh phúc được đợi chờ hy vọng . Giờ thì tất cả vụt đổ vỡ tan tành, cô chợt muốn khóc cho nỗi thất vọng cay đắng.

"Sẽ không bao giờ Vũ Nguyên có thể bỏ rơi đứa con mình tạo ra đâu" . Tử Lan thấy mắt mình cay xè . "Nguyên ơi, anh đã nói với em điều gì và anh đã sống ra sao ? Em hận anh lắm".

Tử Lan cúi mặt nhìn ly nước, cố nén những giọt nước mắt cứ chực trào ra . Cô không thấy đôi mắt Việt Hải nhìn hút theo bóng Mỹ Hằng, rồi quay sang cô với một vẻ đau khổ :

– Em buồn, em chưa quên được Vũ Nguyên phải không ?

Thấy Tử Lan im lặng, chàng thở dài :

– Em còn mong đợi điều gì nữa . Bao nhiêu đó chưa đủ sao ? Sau tất cả những điều xảy ra, anh nghĩ em nên quên đi.

Tử Lan ngẩng đầu lên :

– Em không nghĩ gì hết, không nhớ gì hết . Bao giờ em cũng vẫn là em.

– Không, nhìn mắt em anh biết, thấy cô ta như vậy, em bị xúc phạm lắm phải không ?

Tử Lan quay phắt lại nhìn Việt Hải :

– Em quên hết rồi, anh đừng nhắc chuyện đó nữa.

Việt Hải nhìn lãng nơi khác, nhẹ nhàng :

– Việc gì em phải dối lòng mình như vậy ?

– Chẳng qua là em không muốn nhắc chuyện cũ nữa.

– Thực ra, anh chỉ muốn giúp em quên và em biết rồi đó, bao giờ anh cũng muốn em được hạnh phúc.

Tử Lan buồn rầu :

– Cám ơn anh đã nghĩ đến em, anh tốt với em quá nên em ngại, em không xứng đáng với em đâu.

Việt Hải hỏi lại :

– Chỉ ngại thôi hả Lan ? Anh sợ nghe em nói như vậy lắm . Em chỉ có thể nghĩ vậy thôi sao ?

Tử Lan gượng cười, lắc đầu :

– Mình đừng nói chuyện này nữa anh Hải !

– Em không muốn nghe phải không ? Vậy mà bây giờ anh chỉ muốn nói chuyện đó.

-…

Việt Hải ray rứt, quậy mạnh ly nước :

– Anh thấy anh đã im lặng quá lâu rồi . Bây giờ anh không đủ kiên nhẫn nữa . Hai đứa sắp ra trường rồi, em có thể cho anh một chút hy vọng không ? Chỉ cần em hứa một lời thôi, bao lâu anh cũng chờ được.

Tử Lan vẽ nhăng nhít lên mặt bàn . Im lặng . Cô rất sợ nghe nói đến tình yêu, không phải nói một lời hứa hẹn . Tất cả sự thiêng liêng của lời hứa, cô đã nói ra một lần với Vũ Nguyên, và đã bị lừa dối . Tử Lan không muốn có bóng dáng tình yêu trong đời mình nữa.

oOo

Tử Lan ngậm muỗng kem, mắt nhìn lơ đãng ra đường . Bên cạnh cô Hoài Khanh cũng im lặng . Ngoài kia, đường phố đã bắt đầu lên đèn.

Ngày mai Hoài Khanh về nhà, tối nay là lần đi chơi cuối cùng để chia tay, bao giờ sự chia tay cũng mang đến cho người ta một nỗi buồn.

Hoài Khanh nhắc lại câu mà cô đã nói hàng chục lần :

– Mai mốt ra trường rồi, chắc mình khó quên Tử Lan lắm, không biết Lan thế nào, còn mình thì sẽ nhớ Lan hoài.

– Mình cũng vậy.

Hoài Khanh chống tay lên bàn :

– Thật khó tin đây là ngày cuối mình đi chơi với nhau, sau này chắc khó mà gặp nhau nữa . Nghĩ như vậy mình buồn kinh khủng.

– Nhưng Khanh đừng lo, khi nào đám cưới Khanh bạn bè sẽ gặp nhau thôi.

– Đợi đến đó lâu lắm.

-…

– Lúc đó Lan đã có gia đình rồi.

Tử Lan lắc đầu :

– Chuyện đó không có đâu, qua rồi.

– Chưa, nhất định là có . Rồi Lan sẽ quên anh Nguyên và sẽ có người yêu, người đó không xa lạ với Lan đâu, và người đó sẽ đem hạnh phúc đến cho Lan . Nhưng Lan sẽ trải qua một thời gian lận đận trước khi đến với người đó . Tử Lan rùng mình . Hoài Khanh nói chuyện những việc nhất định sẽ xảy ra . Cô nhìn Hoài Khanh :

– Khanh nói thật . Lan sẽ trải qua một thời gian lao đao, và sẽ khổ tâm nữa.

– Đừng đùa Khanh, mình sợ quá.

– Mình không đùa đâu . Số Lan lận đận lắm !

– Thế, chừng nào mình mới hết lận đận ?

– Khoảng 25, 26.

– Thật chứ, đợi đến đó lâu quá, nhưng mình ráng nhớ xem Khanh nói có đúng không ?

Hoài Khanh cười cười :

– Đâu nhớ thử xem, nghiệm trong thực tế xem có đúng không, nếu đúng thì viết thư cho mình biết.

– Nhất định.

Hoài Khanh cầm tay Tử Lan lên, bóp nhẹ :

– Mai mốt về nhà, không biết nhớ Lan hay Mỹ Ngân nhiều hơn . Có nhớ đến Mỹ Ngân thì chỉ buồn thêm.

– Chắc sau này Khanh khó thương ai hơn Mỹ Ngân nhỉ ?

Hoài Khanh nhìn Tử Lan cảnh giác :

– Lan nói "thương" theo nghĩa nào vậy ?

– Nghĩa đen.

– Mình không tin đâu . Nhưng nếu Lan trêu ghẹo mình cũng không buồn.

Cả hai im lặng khá lâu . Rồi Hoài Khanh lên tiếng :

– Lan biết không, mình đợi đến ngày này lâu lắm rồi . Mình đợi đến ngày cuối trước khi ra trường, mình sẽ kể với Lan chuyện của mình, Lan có muốn nghe không ?

– Tất nhiên là muốn . Nhưng tại sao bây giờ Khanh mới nói ?

– Vì mình không muốn Lan hoặc bạn bè thay đổi cách nhìn về mình – cô cười khẽ – mình muốn khi Lan hiểu đúng mình thì hai đứa đã xa nhau.

Tử Lan ngơ ngẩn :

– Hiểu đúng là sao ?

– Là đừng nhìn mình lệch lạc nữa . Mình biết, từ đó tới giờ bạn bè chỉ toàn xem mình như con trai, thậm chí nghĩ mình "pêđê", cả Lan cũng vậy, đúng không ?

Tử Lan lúng túng :

– À, có, nhưng chỉ một phần thôi, đùa thôi !

– Mình nhớ có lần đi chơi ở bãi cát Lan nhớ không, mình đọc thơ cho Lan nghe, thế rồi Lan an ủi mình ráng quên Mỹ Ngân đi . Mình biết Lan tưởng mình làm thơ thất tình Mỹ Ngân, mình đâu có bệnh hoạn đến vậy .