Ngoại truyện 1 – Câu chuyện đăng ký kết hôn

Một ngày xuân hoa nở ấm áp, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đi đăng ký kết hôn.

Cục Dân chính không đông lắm. Hai người đi vào cửa trong ánh ban mai rực rỡ. Phía trước có hơn mười đôi đang xếp hàng. Giản Dao đi lấy số rồi cùng Bạc Cận Ngôn xếp hàng cuối cùng.

Người bắt đầu đông, nhân viên công vụ đi lại bận rộn, các đôi nam nữ đều rạng ngời hạnh phúc. Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đương nhiên là cặp thu hút sự chú ý nhất.

Hôm nay, Bạc Cận Ngôn mặc bộ com lê mới toanh được đặt may riêng. Trang phục màu đen càng làm nổi bật thân hình cao ráo và diện mạo tuấn tú của anh. Giản Dao mặc bộ váy dài màu xanh nhạt, tóc buộc cao, trông rất thanh lịch, tao nhã. Một cặp xứng đôi đứng giữa đám đông, tự nhiên sẽ trở thành nổi bật nhất. Bình thường, Giản Dao cũng tương đối thu hút ánh mắt của người xung quanh nhưng cô biết, sự chú ý vào thời khắc này phần lớn xuất phát từ Bạc Cận Ngôn. Cô cũng không bận tâm, vui vẻ khoác tay anh. Khi ngước lên, cô tình cờ bắt gặp ánh mắt mang hàm ý của anh dừng lại ở hàng dài đứng phía trước.

“Anh nghĩ gì vậy?” Giản Dao hỏi nhỏ.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn cô, ánh mắt có vẻ thâm trầm. Biểu hiện này chứng tỏ anh đang có chuyện quan trọng. Giản Dao nghi hoặc, cảm thấy hơi căng thẳng. Cô thuận theo ánh mắt của anh quan sát xung quanh. Phía trước và đằng sau có mấy chàng trai trẻ, có cả người đàn ông trung niên mập mạp cùng người phụ nữ của mình xếp hàng. Tất cả không có gì bất thường.

“Sao thế?” Giọng nói của cô càng thấp.

Lúc này anh mới quay sang nhìn cô, ánh mắt sáng rực. “Anh không thể không cám ơn số phận đã cho chúng ta gặp nhau.”

Giản Dao ngẩn người, cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Sao tự dưng anh lại bật ra câu nói đầy cảm tính như vậy? Điều này không giống phong cách của anh. Hay là không khí ở đây cũng ảnh hưởng đến tâm tình của anh?

Đang mải suy đoán, cô lại nghe anh nói tiếp: “Nếu không, đối tượng em kết hôn cùng hôm nay sẽ là một trong số những người đàn ông tầm thường kia. Haizz, chỉ nghĩ đến chuyện này là anh không thể chịu đựng được.”

Giản Dao: “…”

Thì ra là vậy.

Câu nói đầy cảm tính gì chứ… Là anh đang kiêu ngạo thì có.

Quá trình đăng ký kết hôn rất đơn giản và thuận lợi. Bỏ ra chín đồng, đóng con dấu, hai người từ nay về sau trở thành vợ chồng hợp pháp.

Trên đường về nhà, Giản Dao cầm giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ ngắm nghía, trong lòng vô cùng xúc động. Ngược lại, Bạc Cận Ngôn tỏ ra rất bình thản. Anh bỏ tờ giấy vào túi áo, không liếc qua dù chỉ một lần. Giản Dao hiểu rõ thái độ của anh bởi kể từ khi cô nhận lời cầu hôn, mỗi lần hai người nhắc đến việc đăng ký kết hôn hay tổ chức tiệc cưới, anh đều tỏ thái độ có cũng được, không có cũng chẳng sao.

“Những chuyện đó rất quan trọng với em? Vậy thì làm theo ý em.” Anh điềm nhiên phát biểu. “Thật ra, lời hứa của anh còn có giá trị hơn bất cứ sự ràng buộc về mặt giấy tờ nào.”

Cấu tạo bộ não của thiên tài vĩnh viễn khác người bình thường, Giản Dao hiểu rõ hơn ai hết. Nếu là người đàn ông khác phát biểu câu này, chắc chắn anh ta không muốn chịu trách nhiệm với bạn gái. Bạc Cận Ngôn xem thường những thứ về mặt hình thức nhưng anh lại rất coi trọng lời hứa của mình. Vì vậy, cô cũng có lòng tin với tương lai của hai người.

Cuối cùng, Giản Dao và Bạc Cận Ngôn thương lượng và quyết định, họ sẽ đi đăng ký kết hôn nhưng không tổ chức tiệc cưới. Nói thật, Giản Dao cũng không thể tưởng tượng ra cảnh Bạc Cận Ngôn mặc bộ đồ chú rể màu đỏ, đứng giữa hội trường ồn ào, nâng ly, hàn huyên với mọi người… Thôi khỏi, bỏ qua thủ tục đó.