Ngoại truyện 2 – Đại học Maryland

Năm thứ hai sau khi kết hôn. Giản Dao nhận được giấy gọi học tiến sĩ ngành tâm lý tội phạm của đại học Maryland như ước nguyện. Theo kế hoạch, Bạc Cận Ngôn cũng đi Mỹ cùng vợ, tuy nhiên với tư cách là phó giáo sư của đại học Maryland.

Trước đó, Giản Dao từng đắn đo: “Anh định đi thật sao? Em có thể về nước vào kỳ nghỉ hè hoặc nghỉ đông mà. Anh cũng có thể sang Mỹ thăm em.” Cô nghĩ đến vấn đề này là bởi với thân phận chuyên gia của Bộ Công an, dù Bạc Cận Ngôn đi Mỹ cũng không thể tham gia điều tra các vụ án của FBI. Chỉ mỗi việc dạy học, chẳng phải sẽ rất tẻ nhạt hay sao?

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn cô: “Em quên mất lời ước hẹn của chúng ta lúc anh cầu hôn rồi à?”

Giản Dao hồi tưởng lại lời cầu hôn của anh, cô lắc đầu: “… Ước hẹn ư?”

Bạc Cận Ngôn cúi xuống hôn vợ một hồi rồi mới bình thản đưa ra đáp án: “Bằng cả sinh mệnh và trí tuệ của anh.”

Thiếu một ngày cũng không hoàn chỉnh. Vậy mà cô còn muốn xa nhau mấy tháng trong mấy năm trời?

Giản Dao ngẩn người, chợt hiểu ra vấn đề. Trong lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào như mật ngọt, cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng rực: “Câu trước là gì?”

Bạc Cận Ngôn hiểu ý vợ. Giọng nói trầm thấp của anh có sức gợi cảm đến mê hoặc mà chính anh cũng không nhận ra: “Anh yêu em.”

Hai người lại quấn quýt một lúc, Giản Dao đột nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Sau khi anh đi, công việc ở Bộ Công an sẽ thế nào?”

Bạc Cận Ngôn thản nhiên trả lời: “Để học trò làm thay.”

Học trò anh mới thu nhận là nữ thần thám Hứa Hủ[1] ở thành phố Lâm.

[1] Nữ chính trong tiểu thuyết Nếu ốc sên có tình yêu của Đinh Mặc.

Giản Dao ngẫm nghĩ rồi nói: “Không tồi. Nhưng anh Quý Bạch, chồng chị ấy liệu có đồng ý không? Bởi chị ấy mà đến Bắc Kinh thì vợ chồng họ mỗi người một nơi.”

Bạc Cận Ngôn nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái. “Em quan tâm đến chuyện đó làm gì?”

Tháng Tám, ở bang Maryland, bầu trời trong xanh như dải lụa, bãi cỏ mềm mại như tấm thảm nhung. Trong trường Đại học Maryland, tòa giảng đường màu nâu đỏ vừa tao nhã vừa trang nghiêm. Giản Dao ngồi ở dãy bàn đầu tiên của khu giảng đường, tay chống cằm ngắm Bạc Cận Ngôn đang giảng bài bằng tiếng Anh lưu loát trên bục giảng.

Mỗi lần đến tiết học của anh, cô đều cảm thấy rất vui. Bởi vì cô có thể lén lút quan sát xem, cà vạt của anh có chỉnh tề hay không, phối màu áo sơ mi đạt hiệu quả ra sao? Bóng lưng của anh lúc quay lên viết bảng rất tuyệt…

Trong khi đó, Phó giáo sư Bạc Cận Ngôn không thoải mái, dễ chịu như bà xã. Bởi vì mấy lần anh bố trí hoạt động trắc nghiệm, khi đi về phía cuối giảng đường, anh luôn nghe thấy lời bàn tán của đám thanh niên trẻ tuổi thừa hoóc môn:

“Cậu thấy cô gái Trung Quốc kia chưa, cô ấy rất đáng yêu.”

“Ừ, cô ấy còn rất gợi cảm.”

“Tôi nhất định trở thành người đàn ông đầu tiên hẹn cô ấy đi chơi.”

Giản Dao vốn là người phụ nữ Trung Quốc truyền thống, vì vậy cô đã thỏa thuận với Bạc Cận Ngôn từ trước, tốt nhất không tiết lộ quan hệ của hai người ở trong trường để tránh phiền phức.

Bạc Cận Ngôn tuy hận đến mức không thể đuổi mấy thằng nhóc ra khỏi giảng đường nhưng anh là người vô cùng công bằng và nghiêm túc trong công việc. Do đó anh đành nhẫn nhịn, lạnh lùng vô cảm rời đi.

Nhưng nhẫn nhịn cũng có giới hạn của nó. Một buổi trưa, hết giờ học, Bạc Cận Ngôn ngồi trong xe ô tô, đợi bà xã cùng đi ăn trưa như thường lệ. Từ xa, anh đã nhìn thấy một cậu thanh niên cao lớn tóc vàng đi theo sau Giản Dao. Đó chính là cậu sinh viên muốn làm “người đàn ông đầu tiên hẹn cô ấy đi chơi”.