Ngoại truyện 2 – Đêm nay là đêm nào đây, mà gặp được người, chàng ơi !

Tôi là Hạ Hà Tịch, Hạ trong mùa hạ, Hà Tịch trong “kim tịch hà tịch”.

Lúc còn nhỏ, cậu nhóc hàng xóm vẫn luôn hỏi tôi, tên cậu có nghĩa là gì thế? Lúc ấy, tôi không giải thích được. Sau này lớn hơn một chút, đi học, tôi mới biết tên của mình lấy từ Kinh Thi- Đường Phong.

Kim tịch hà tịch

Kiến thử lương nhân

Tử hề tử hề

Như thử lượng nhân hà 1

[1] Đêm nay là đêm nào đây?

Mà gặp được chàng, chàng ơi

Chàng ơi, ơi hỡi chàng ơi

Gặp chàng thiếp phải làm sao bây giờ?

Tôi lật xem chú giải, lại liên hệ với chuyện của bố mẹ mới coi như hiểu ý nghĩa câu ấy tới bảy, tám phần. Tên tôi là do mẹ đặt. Bà là giáo viên dạy ngữ văn ở trường tiểu học. Nghe bà nói, bà yêu bố tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, không có từ ngữ nào, không có lý giải nào, chỉ một cái liếc mắt đã quyết định đây là một nửa của mình.

Mãi tới khi họ qua đời, tôi vẫn không thể lý giải được thứ tình cảm ấy. Phải liếc mắt như thế nào mới biết được cô ấy có phải là một nửa của mình hay không? Mãi tới hôm nay, khi tôi nắm tay vợ mình, thì thầm bên tai cô ấy, gọi hai tiếng “cô Hạ”, tôi mới thấy, cuối cùng mình cũng có thể hiểu được ý nghĩa của tên mình.

Vợ tôi họ Tô, tên Tiểu Mộc, mọi người gọi cô ấy là “bà mối Tô”, nhưng tôi gọi cô ấy là “nhóc”. Cô ấy nghĩ rằng tôi gọi cô ấy như thế vì khinh bỉ cô ấy ít tuổi. Thực ra cô ấy đã quên mất, cách đây rất lâu, tôi cũng đã từng gọi cô ấy như thế. Khi ấy tôi vẫn nói…

“Em vẫn còn là cô nhóc.”

“Nhóc, sao em tinh quái thế?”

“Nhóc, em chơi xấu!”

Nhóc…

Khi đó, cô ấy mới mười hai tuổi, còn tôi đã vào cấp ba. Chuyện đã qua hơn mười năm, cuối cùng, tôi và cô ấy cũng nắm tay nhau thành vợ chồng thật. Cô nheo đôi mắt đen huyền, sáng lấp lánh, mỉm cười với tôi. Chỉ một cái liếc mắt, tôi đột nhiên nhớ tới năm ấy mẹ ôm tôi, khẽ khàng giải thích cái tên của tôi trong niềm hạnh phúc.

“Đêm nay là đêm nào đây, mà gặp được chàng, chàng ơi? Rốt cuộc hôm nay là ngày nào, mà em có thể gặp được chàng?”

Tôi nghĩ, Tô Tiểu Mộc chính là người kiếp này tôi muốn tìm. Nếu như trước đây biết cô chính là “người” trong “đêm nay là đêm nào” ấy, có lẽ tôi sẽ rời đi chậm hơn một chút. Nhưng đáng tiếc, thời gian không thể quay về, may mà tôi vẫn tìm thấy cô ấy.

Tôi tủm tỉm cười, ôm cô ấy vào lòng, nói: “Nhóc, sau này không cho em gọi anh là “anh Hạ” nữa, gọi anh là “chàng” đi.”

Cô gập cả người: “Chàng? Ấm đầu quá! Dạo này anh xem phim truyền hình nhiều quá hả?”

Tôi cười, không trả lời. Tôi không nói cho cô ấy biết, thực ra, cách đây lâu lắm rồi, em đã gọi anh là “chàng”. Chỉ là, khi ấy anh không biết nhiều năm sau mình lại yêu em, không thì anh đã trở về sớm một chút. Ừm… Đúng thế, thật ra cách đây lâu lắm rồi, chúng ta đã từng gặp nhau…

(Trung)

Lần đầu tiên tô gặp cô nhóc ấy là sau khi tới thành phố C được nửa năm.

Khi ấy, cuộc sống của tôi cũng không tốt lắm. Rời xa quê hương, ném hết những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ vào ngôi trường quý tộc, tôi thấy chỗ nào cũng áp lực khiến người ta không thể thở nổi. Đám bạn học không tốt cũng chẳng xấu, lạnh lùng, hờ hững, khách sáo, những lúc nói chuyện luôn có vẻ xa cách…

Khi ấy, tôi quen Tô Cẩm Trình. Cậu ta không giống những bạn học khác. Trong ngôi trường quý tộc này, hình như ai cũng đeo một chiếc mặt nạ. Bọn họ mỉm cười với bất cứ ai, nhưng tôi biết đằng sau chiếc mặt nạ ấy là những gương mặt lạnh lùng. Chỉ có… Tô Cẩm Trình là khác.