Ngoại truyện 3 – Hạnh phúc đời thường

Thực ra, những ngày tháng sống chung với bố mẹ chồng cũng không tệ.

Bà Lý Tâm Hà đã thực sự trút bỏ hết thành kiến để đối xử thật lòng với Bạch Nhạn, trở thành một bà mẹ chồng tốt không có điểm gì để chê. Bà thích nhất là lên mạng, vào trang web Diễn đàn dành cho các bà mẹ tương lai và Dự báo thời tiết, in ra các món ăn bổ dưỡng dành cho phụ nữ mang thai trên diễn đàn ra, sau đó nghiêm khắc giám sát người giúp việc nấu cho Bạch Nhạn ăn. Thời tiết hàng ngày thay đổi như thế nào, bà đều ghi vào một quyển sổ nhỏ để kịp thời nhắc nhở Bạch Nhạn chú ý ăn mặc. Buổi sáng nghe loại nhạc gì, buổi tối đi bộ bao lâu, nếu không có chuyện gì đặc biệt, cô đều buộc phải hoàn thành.

Giữa mùa thu, Bạch Nhạn tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, bước lên cân đã thấy mình tăng tới 5kg, thai nhi phát triển rất tốt.

Bà Lý Tâm Hà gọi điện báo tin cho Khang Kiếm, sếp Khang phấn khởi ra mặt, luôn mồm nói con biết có mẹ là mọi chuyện đều ổn hết.

Điểm duy nhất khiến sếp Khang không thỏa mãn là, mỗi khi anh ôm nỗi nhung nhớ chồng chất suốt một tuần trở về nhà, sẽ thấy vợ yêu đang ngồi cùng bố mẹ. Anh mỉm cười hiền hòa, vỗ vai cô rồi sau đó ngồi xuống đối diện bố mẹ, đầu tiên nói chuyện công việc, sau đó nói chuyện thời sự. Ăn cơm tối xong, đợi vợ yêu đi bộ trở về, cả hai mới lên phòng ngủ.

Đầu tiên anh dỏng tai nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài, cẩn thận đóng cửa rồi xông tới ôm ghì lấy vợ yêu, phuủ một trận mưa hôn lên mặt cô.

– Bà xã, có nhớ anh không? – Mới hôn gáy, hơi thở của sếp Khang đã dồn dập.

– Nói khẽ thôi, bố mẹ nghe thấy đấy. – Bạch Nhạn cũng thở hổn hển, rành rành là vợ chồng danh chính ngôn thuận mà ôm ấp hôn hít sao cứ như đang vụng trộm vậy.

Có điều, đúng là trong lòng rung động như thủy triều dâng!

Khang Kiếm hạ giọng, thận trọng bế bà xã lên giường, hai người cuống quýt hôn nhau. Tay sếp Khang thành thạo cởi cúc áo Bạch Nhạn, từ từ chạm vào ngực cô, ồ, đã căng tròn hơn tuần trước, sờ vào rất đã tay. Nhịp tim anh lập tức tăng tốc, phản ứng cơ thể cũng trỗi dậy.

– Bà xã, bà xã… – Anh rên rỉ, không dám làm càn, nhưng không thể kìm nén được dục vọng đang bùng phát.

– Ông xã. – Bạch Nhạn thì thầm vào tai anh.

– Thật không? Chỉ cần chú ý đến cường độ và vị trí là được hả? – Mồ hôi sếp Khang rịn thành một lớp mờ mịt trên trán.

Bạch Nhạn xấu hổ đỏ bừng mặt, thở hổn hển:

– Ừm!

Sếp Khang nhanh chóng lĩnh chỉ, cởi phăng áo sơ mi trên người, ánh mắt đau đáu nhìn thân hình vợ yêu.

Quần áo hai người vứt la liệt trên mặt đất, tất cả đều đã sẵn sàng, sếp Khang cởi quần, vừa định trèo lên giường thì có người đẩy cửa.

Là đẩy, không phải gõ.

Khang Kiếm nhắm mắt lại mà muốn phát điên. Cũng may anh lường trước nên vừa rồi đã khóa trái cửa lại.

– Kiếm Kiếm, sao lại phại khóa cửa? Nhạn Nhạn phải uống sữa rồi. – Bà Lý Tâm Hà đứng bên ngoài nói.

Mồ hôi sếp Khang từ trên trán nhỏ tong tong xuống dưới, anh nghiến răng:

– Mẹ, con tới ngay đây ạ.

Bạch Nhạn bịt miệng, rúc vào trong chăn nhịn cười đến nỗi mặt mũi méo mó. Anh lườm cô, chỉ khoác cho cô một cái áo khoác, lệnh cho cô nằm yên trong chăn không cử động, sau đó vơ lấy cái áo sơ mi vẫn còn vương hơi ấm, mặc vào nhanh như chớp.