Ngoại truyện 3 – Nhà có cô vợ lười

Ban đêm, Tu Lăng cực kỳ dịu dàng, cái này gọi là tiến công ôn nhu. Nhưng người nào đó vẫn không chịu nể tình: “Tu Lăng, anh muốn làm gì?”

“Không phải hôm nay em nói với Tiểu Khê là sinh em gái cho con sao?”

“Em chỉ nói đùa một chút thôi!”

“Người lớn sao mà nói xạo trước mặt trẻ con như vậy được. Người lớn chúng ta chính là giáo viên vỡ lòng của con, là tấm gương của con, không thể như vậy được. Chúng ta nói phải giữ lời.” Tu Lăng kiên trì lên lớp.

Nhân Ly đầu hàng: “Vậy được rồi!”

Sau khi triền miên một lúc, cô nghĩ tới chuyện gì: “Không đúng, Tiểu Khê không mong muốn có em gái.”

Anh day trán: “Vậy thì sinh con trai.”

Cô lắc đầu: “Em có dự cảm, lần này có thể sinh con gái.”

“Giác quan thứ mấy?”

“Giác quan thứ sáu.”

Anh yên tâm: “Vậy khẳng định là con trai, giác quan thứ sáu của em luôn phản chủ!”

Cô nện cái gối vào đầu anh: “Anh rõ ràng không tin em.”

“Ai bảo đã từng có tiền lệ, trách gì chứ.” Có điều tâm trạng anh rất tốt: “Có con trai thì những thứ trước đây mua sẽ có thể được dùng rồi, vẫn may anh không nghe lời em vứt đi.”

***

Không lâu sau đó, Nhân Ly quả nhiên mang thai.

Tiểu Khê rất buồn bực, cuối cùng cũng tìm được thời cơ tiến công. Cô bé vào thư phòng của ba: “Ba ba!”

“Sao vậy?” Tu Lăng cầm tài liệu đặt xuống bàn.

“Ba đưa con về ông bà nội được không?”

“Vì sao?”

“Mẹ sinh em trai, nhất định sẽ bắt con chăm sóc em, chắc chắn sẽ coi con như nha hoàn mà sai bảo. Con không chịu!”

Tu Lăng quyết định dạy bảo con gái: “Mẹ rất lười sao?”

Cô bé gật đầu chắc chắn.

Tu Lăng sa sầm mặt: “Nếu biết mẹ con như vậy, sao con còn muốn đi? Muốn học mẹ con à?”

“Nhưng…” Cô bé nhăn mặt không nói ra lời.

“Biết mẹ không phải tấm gương tốt thì không được học. Tiểu Khê của bố mẹ sẽ là một đứa trẻ chăm ngoan.”

Tiểu Khê gật đầu: “Nhưng mẹ lười như vậy…”

“Trong nhà có một người lười là đủ rồi, nhiều quá mất cân bằng. Cho nên Tiểu Khê phải chịu khó.”

“Vậy vì sao không phải là mẹ?”

“Mẹ con nhiều tuổi rồi, không uốn nắn được, con còn nhỏ, dễ uốn nắn!”

Tiểu Khê gật đầu: “Đây là ưu điểm ạ?”

Tu Lăng khẳng định: “Đúng vậy.”

Nhân Ly mang thai được năm tháng thì cảm thấy kỳ lạ, lo nghĩ rất nhiều. Tu Lăng vô cùng lo lắng về chuyện này, đi đâu cũng đi cùng nhau, anh đến công ty, cô cũng đến công ty, một bước cũng không rời.

Tiểu Khê ở nhà rất vui, không có ai tranh giành TV, thật tốt.

Tu Lăng đưa Nhân Ly đi cùng, cùng đi làm, cùng đi ăn, cùng nhau về nhà.

Chỉ cần năm phút không thấy anh, cô nhất định sẽ nổi giận.

Anh đã được nếm mùi vị gian khổ rồi.

Có điều thượng đế cũng thương tình, cuối cùng con trai rốt cuộc cũng ra đời.

Điều này khiến cho Tu Lăng vô cùng vui sướng, đứa con trai này sẽ giúp cho mấy thứ đồ cất trong nhà của anh được dịp dùng đến.