Ngoại truyện 4 – Tàn yêu

Nhân Ly, tôi nghĩ cô ấy là niềm ước ao của tôi…

Chúng tôi quen biết nhau vì học cùng một lớp đại học. Lúc đầu, tôi nghe thấy mọi người bàn tán về Nhân Ly đều là cao ngạo và không coi ai ra gì. Nhưng những điều đó cũng không làm tôi mất đi hứng thú của tôi với cô ấy. Cô ấy không lưu tâm cái gì, nhưng lại biết rất nhiều điều. Cố ấy có thể vẽ rất đẹp, chơi dương cầm rất hay, đánh cờ vây rất giỏi, chơi đàn tranh rất tốt. Tôi cảm thấy như không có gì là cô ấy không thể làm được.

Nhưng, tôi không hề đố kỵ với Nhân Ly. Dù cho rất nhiều nữ sinh ao ước được như cô ấy – hẹn hò với Tả Dật Phi. Đơn giản là vì, cô ấy có tình yêu của cô ấy, tôi cũng có điểm tựa của tôi.

Chuyện giữa tôi và Ngô Vĩnh Diễn dường như không thể nói rõ…

Chúng tôi là thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, đã là bạn học của nhau vài chục năm.

Anh ấy từng vì tôi mà đánh nhau, từng đứng ngoài cổng trường chờ tôi hàng giờ, từng mua loại kem tôi thích nhất cho tôi. Người con trai ấy, tôi rất tự nhiên mà coi anh ta là chồng mình.

Chỉ có điều, những điều những sai lầm trên thế giới này không ít.

Anh tặng cô hoa hồng, đưa cô về nhà, nhưng vì sao người bên cạnh cô không phải là anh?

Câu hỏi này rất đúng với trường hợp của tôi.

Tôi vĩnh viễn không quên được ngày mười bảy tháng năm, hôm đó là sinh nhật mẹ tôi, tôi lái xe về nhà. Gia đình tôi cũng được coi là khá giả trong vùng, bởi vậy từ bé tôi đã được người lớn chiều chuộng thương yêu, chẳng mấy khi phải chịu điều gì ấm ức. Đương nhiên trong mắt cha mẹ, tôi cũng chưa bao giờ kém cỏi. Từ nhỏ tôi đã học ở trường trọng điểm, từ tiểu học, trung học đến đại học.

Tôi thường hiếm khi lái xe, mặc dù khi học đại học cũng đã được cấp bằng lái xe nhưng chỉ riêng hôm đó để tiết kiệm thời gian, tôi đã lái xe từ trường về thành phố C.

Mẹ tôi chuẩn bị rất nhiều đồ đặc sản, còn dặn tôi nhất định phải mang đến cho Ngô Vĩnh Diễn. Mẹ tôi đúng là đã coi anh ấy là con rể. Thực ra, tôi sớm cũng đã coi như vậy.

Trạm dừng tiếp theo không có đèn giao thông, tôi trực tiếp đi thẳng. Bỗng nhiên có người vọt ra. Nháy mắt tôi cảm thấy một thân ảnh ngã xuống. Nhưng tôi không dừng xe lại, nhu nhược và sợ hãi đã chiến thắng lý trí của tôi, cho nên, tôi đã lựa chọn bỏ trốn…

Tôi tự phỉ báng bản thân.

Sợ hãi và bất lực cũng không diễn tả được sự khủng hoảng trong đầu tôi.

Tôi càng lái xe càng nhanh, không bận tâm Ngô Vĩnh Diễn đang trong giờ làm việc, tôi lập tức gọi điện cho anh ấy. Tôi có chìa khóa căn hộ công ty phân cho anh ấy, lập tức mở cửa vào, tay cũng không run rẩy nổi…

Có thể do giọng tôi trong điện thoại rất hoảng hốt cho nên anh ấy tới rất nhanh.

“Em sao vậy? Sao mặt tái nhợt thế kia?” Anh ấy lo lắng nhìn tôi.

Tôi giống như vừa túm được phao cứu sinh, lập tức chạy tới ôm chầm lấy Vĩnh Diễn: “Vĩnh Diễn, làm sao bây giờ? Em phải làm sao bây giờ?”

“Em từ từ nói anh nghe, đừng căng thẳng.” Anh ấy vuốt tóc tôi, khiến tôi từ từ bình tâm lại.

“Em… em giết người.”

Mặt anh ấy biến sắc: “Em nói cái gì vậy?”

Tôi kể lại toàn bộ cho anh ấy. Sắc mặt anh ấy vô cùng xấu, nhưng không hề trách móc tôi lấy một câu: “Nghĩa là em cũng không xác định được người đó có bị đâm chết hay không?”