Ngoại truyện – Nếu hạnh phúc có dáng hình

“Qua trái một chút, đúng rồi, hướng lên trên, hướng lên trên”. Đứng dưới thang chỉ huy Trần Dũng treo biển hiệu cửa tiệm, bốn chữ “Quán nướng Dũng Ân” đỏ tươi lóa mắt dưới ánh mặt trời. Tôi bất tri bất giác thất thần, si ngốc nhìn tấm biển trong tay anh, khóe miệng kéo cao, tâm tình như mây bay giữa trời xanh, phiêu phiêu.

“Ân Sinh, đã được chưa?”. Anh cúi đầu hỏi tôi.

“Được rồi, cứ như vậy đi”. Tôi vung tay, vừa lòng với vị trí của biển hiệu, nhìn anh cười híp cả mắt leo xuống thang, sóng vai đứng bên cạnh, cùng ngẩng đầu ngắm.

“Đúng là vợ anh, em chọn màu này quả thật rất đẹp”.

“Có đỏ lắm không nhỉ?”. Không nhận cái vuốt mông ngựa của anh, tôi cẩn thận quan sát bới lông tìm vết, điều tốt đẹp tôi hy vọng cuối cùng cũng đã đến rồi.

“Không có, màu đỏ này tươi, đỏ bầm nhìn không vui mừng gì cả”.

“Màu tối nhìn sang hơn”.

“Quán nướng thôi mà em, bà xã, anh vẫn thích nó bình dân một chút”. Trần Dũng cười, bàn tay to ôm lấy thắt lưng của tôi, dùng sức kéo tôi lại gần thêm. “Ân Sinh à, trước cứ vậy đã, chờ chồng em mở nhà hàng món Tây, tất sẽ sang trọng”.

Biết anh nói hươu nói vượn, miệng rộng nuốt được cả xe lửa, tôi buồn cười lắm. Nhưng khi thấy mắt anh lóe sáng, biểu tình trên mặt tràn đầy hy vọng, dưới trời chiều, tôi cảm thấy dường như tương lai đó không quá xa xôi, vì thế tôi chìm đắm trong mê hoặc, cũng bắt đầu nói hươu nói vượn phụ họa theo.

“Em thích trường phái hiện đại ấn tượng”.

“Không thành vấn đề, anh sẽ tìm kiến trúc sư tốt nhất, nguyên vật liệu tốt nhất, theo trường phái nghệ thuật ấn tượng luôn”.

Lại còn nghệ thuật ấn tượng! Thím Trần, suy nghĩ của anh quả thực rất quái dị.

Nghẹn cười, tôi thuận theo lời anh. “Nhưng hiện đại mấy vẫn nên thêm một chút cổ đại vào”.

“Cứ như vậy đi”. Trần Dũng gật đầu, nghiêm trang như đang bàn chuyện quốc gia đại sự. “Nghệ thuật ấn tượng phối hợp với mỹ thuật Trung Quốc cổ đại đời Ngô Đường, muốn ấn tượng có ấn tượng, muốn cổ điển có cổ điển, bà xã đã nói anh sẽ chấp hành, nhà hàng món Tây của chúng ta kiêm luôn món Trung Quốc, Đông Tây kết hợp”.

Hợp chỗ nào chứ! Tôi không nhịn nổi nữa, phụt cười ha ha như vừa bị ấn trúng huyệt, Trần Dũng cũng cười theo, cứ thế anh kéo tôi co, nháo đến nháo đi, cả hai đứng trước mặt tiền cửa hàng diễn tạp kỷ, ngốc nghếch giống nhau, vui sướng giống nhau.

Một lúc sau, cuối cùng cũng ngừng cười, chẳng ai nói gì với ai, ngón tay thô ráp của anh vuốt ve mặt tôi, cúi đầu lại gần cẩn thận nhìn. Anh nhìn gì thế? Trong phút chốc tôi không hiểu, chỉ biết mùi đàn ông của anh tiến vào xoang mũi, hơi thở của anh phà vào làn da, tôi bị anh bao phủ, từ ngoài vào trong, từ thân thể đến tâm hồn. Lại muốn hôn tôi đấy à? Đang đứng trước đám đông, thật là ngượng. Bất quá… Hôn thì… Cũng không phải không được!

Tôi nghĩ nghĩ, ngó xung quanh, môi anh gần trong gang tấc, màu môi gợi cảm, hình dáng mê người. Tôi ngước lên, chu môi, hôn đi hôn đi…

“Ân Sinh, em có nếp nhăn kìa”.

Gì??? Một câu xóa sạch thế giới phấn hồng của tôi, Niếp Ân Sinh sắc nữ đáng xấu hổ!

Gục đầu ũ rũ. Chưa đến vài giây lại ngẩng lên thật mạnh : vừa rồi anh mới nói cái gì? Nếp nhăn! Nếp nhăn! Tôi nhảy dựng lên, xoay người ra chỗ khác. Mới U20 đã có nếp nhăn rồi! Tôi sờ soạng mặt mình, miệng hỏi liên tục. “Ở đâu ở đâu? Anh Dũng mau nhìn giúp em xem, thâm không, sâu không?”.