Ngọn Đèn Đêm Qua

Chương 10


Một quãng thời gian khủng hoảng sa sút.

Đường Vạn Lý không đón nàng đến lớp, đưa nàng về nhà nữa. Nhưng ở trường học, họ vẫn phải gặp mặt nhau, hễ gặp, anh vẫn cứ lặng lẽ nhìn nàng một lúc, sau đó không nói một câu, quay đầu rồi đi. Nàng muốn nói chuyện với anh, nhưng, nói chuyện biến thành khó khăn biết bao, nàng không biết nên nói những gì. Lúc đó mới lĩnh hội được, giữa nam và nữ, giả sử chấm dứt một cuộc tình, thì sẽ ngay cả tình bạn cũng không tồn tại. Đường Vạn Lý tuy không nói, nhưng mang nặng sự khiển trách và ý hận âm thầm, cái đó làm Tuyết Kha sợ hãi, nàng bắt đầu hết sức tránh mặt gặp anh.

Và một mặt khác, nàng dường như ngày ngày đều gặp Diệp Cương. Diệp Cương có khi lái xe đến trường đón nàng, nhân đó mà hai người đàn ông từng nhìn thấy nhau từ xa xạ Cái đó ảnh hưởng rất không tốt. Mấy người thuộc phe cánh của Đường Vạn Lý: A Quang, A lễ, A Văn, A Tư đều tức đến điên lên. A Văn từng trong nhà ăn, trước mặt mọi người, xoa vuốt tay giơ nắm đấm đấm xuống bàn hét to:

– Thời buổi này, con gái đều ham hư vinh đến vượt ra ngoài khuôn khổ, ai có xe hơi thì chạy theo người ấy! A Quang! Chúng ta đập xe đi!

– Đừng để mất phong độ – A Lễ tương đối chín chắn nói – Cái xe không phải là then chốt, then chốt là ở chổ chúng ta còn là sinh viên, sinh viên thì có bao nhiêu cái thiếu thốn bất lực! Có thể, cái mà “747” thiếu là tuổi tác, kinh nghiệm và thủ đoạn.

– Bất kể then chốt là ở đâu – A Văn kêu đến nỗi toàn thể nhà ăn đều nghe thấy – Tô i thề rằng phải đập cái xe ấy! Trường chúng ta, hình như chuyên môn sản xuất ra thứ con gái ấy, trước đây có đại tiểu thư nhà họ Cổ, bây giờ lại thêm tiểu muội tử nhà họ Bùi.

Đại tiểu thư nhà họ Cổ là chỉ cử nhân minh tinh điện ảnh nổi tiếng Cổ Mộng, do hát ca khúc Tây Phương có tiếng mà bước lên màn ảnh. Một thời gian, công tử giới thượng lưu, nhà doanh thương giàu sụ đều từng cúi rạp bên gấu váy màu thạch lựu của nàng.

– Nên đi đập xe, chi bằng đi đập người! A Quang nói một lời trúng đích – Đập xe có ích gì?

– Các cậu chớ có làm ẩu! – Đường Vạn Lý vẻ u uất nói – Chớ có để người khác cười nhạo Đường Vạn Lý này! Đã thua thì chịu thua, lẽ nào giở trò vô lại.

Cảnh trong nhà ăn này, ngày hôm sau được bạn đồng học nữ thân nhất của Tuyết Kha, Trịnh Khiết Bân kể lại đầy hình ảnh, thêm dấm thêm ớt cho Tuyết Kha nghe. Trịnh Khiết Bân sau cùng còn dùng giọng sùng bái, than tiếc, kín đáo thêm vào một câu.

– Anh chàng “747” ấy, quả là một nhân vật! Quả không hiểu sao cậu lại bỏ “747”.

Tuyết Kha im lặng không nói. 747, Đường Vạn Lý, nàng trong lòng trắc ẩn, buồn rầu, bàng hoàng tràn đầy niềm chua xót. Nhưng, khi nàng gặp Diệp Cương thì cái gì cũng quên hết, cái gì cũng không nhớ nổi, cái gì cũng không lo đến được, trong mắt chỉ có Diệp Cương.

Diệp Cương sẽ không hát tình ca với nàng, Diệp Cương sẽ không đàn ghi-ta với nàng. Diệp Cương cũng sẽ không nói những lời lạ lùng cổ quái khiến nàng cười đau cả bụng. Diệp Cương là loại người hoàn toàn khác. Chàng thâm trầm, cao ngạo, giàu cá tính, chín chắn mà đàn ông. Trước mặt Đường Vạn Lý nàng thấy mình là một cô gái, trước mặt Diệp Cương, nàng thấy mình là một “người đàn bà”. Sự sai biệt của chữ này là tương đối vi diệu, mỗi một “cô gái” trong thời kỳ nào đó, đều khát vọng mình giống như một “người đàn bà”. Tuyết Kha vừa vặn ở vào thời kỳ đó.

Sau cơn sóng gió ở nhà ăn, Tuyết Kha không để Diệp Cương đến trường đón nàng nữa. Họ vẫn hẹn gặp nhau ở một chỗ, sau đó chàng lái xe đưa nàng đi các nơi, bao gồm cả căn hộ độc thân chàng ở.

Lần đầu tiên phát hiện chàng ở trong một căn hộ độc thân trong một cao ốc “hạng nhất”, nàng hết sức kinh lạ. Căn hộ ấy là một đơn vị nhỏ, chỉ có một phòng khách và một phòng ngủ, sửa sang được rất nam tính. Trên tường hoàn toàn dùng những vật liệu xây dựng hai màu đen trắng ghép thành đồ án hoa văn, thảm màu trắng, xô-pha màu đen, tất cả các đồ dùng trong nhà, nhất luật dùng hai màu đen trắng, vừa đơn thuần. Tối ấy, nàng từ trường học trực tiếp đến gặp chàng, cùng ăn cơm tối rồi đến căn hộ đó. Sau khi vào nhà, chàng mỉm cười nói với nàng:

– Anh gọi chỗ này là cái hang thứ ba của anh.

– Hang thứ bả Cái tên sao lạ thế?

– Anh là một con thỏ khôn ngoan – Chàng cười, pha cho nàng ly trà nóng – Em biết, thỏ khôn ngoan có ba cái hang. Cái hang thứ một của anh là nhà cha anh, ở cao ốc Hoàn Cầu đường Đôn Hóa Nam, anh rất ít ở đấy. Cái hang thứ hai của anh là tòa nhà văn phòng của anh ở đường Nam Kinh Đông, có khi anh làm việc rất muộn liền ở đấy. Chỗ này, là cái hang thứ ba của anh…

– Khi anh giao du với bạn gái – Nàng rất nhanh tiếp lời – anh liền dẫn đến đây.

Chàng nhìn xéo nàng, bên môi muốn cười lại không cười.

– Đừng quá nhạy bén – Chàng nói – Con người, chậm lụt một chút thì tốt hơn.

– Thế thì, em nói đúng – Nàng nhìn bốn chung quanh nhà, trên tường có bức tranh ký họa đen trắng vẽ một cánh đồng mênh mang, trên cánh đồng có ngôi nhà nhỏ. Nàng nhìn bức tranh đến xuất thần.

– Em nói sai đấy – Chàng vững vàng mà khoai thai nói – Em là cô gái đầu tiên vào căn hộ này của anh.

Nàng dời ánh mắt từ bức tranh về, nhìn chăm chăm chàng.

– Đừng xí gạt! – Nàng nói.

– Quyết không xí gạt em! – Chàng khẳng định.

– Bao gồm… Nàng không nói tiếp nữa.

– Bao gồm bất cứ người nào? – Chàng dắt nàng đến xô-pha – em sao không ngồi xuống cho dễ chịu một chút?

Nàng ngồi vào xô-pha, lại nhìn căn nhà, thảm thuần trắng không vương chút bụi, kỷ trà acrylic màu đen, bóng loáng. Trong xô-pha, có mấy cái đệm tựa bằng lụa trắng thêu hoa. Nàng cầm lên, trên lụa trắng thêu mấy cành trúc màu đen vẻ rất Trung Quốc. Cành trúc vươn lên thẳng đẹp thanh thoát, mỗi một lá trúc, sống động, phiêu dật, nhã nhặn điểm xuyết đầu cành. Nàng bỗng hiểu rõ nguyên nhân chàng gọi nàng ngồi vào xô-phạ Nàng dám cuộc đệm tựa này là vì dẫn nàng đến mà anh đặt làm. Nàng vuốt ve lá trúc trên đệm tựa, trong lòng mơ hồ thoáng hiện mấy câu mà nàng đọc được từ trong sách. Nàng bất giác lẩm nhẩm đọc lên: “Vấn thùy tương bạn? Chung nhật thanh cuồng. Hữu trúc gian phong, tôn trung tửu, thủy biên sàng” (HỎi làm bạn với ai? Suốt ngày vui trong sạch. Có gió giữa trúc, có rượu trong chén, có giường bên nước).

– Em đang lẩm nhẩm gì thế?

Nàng ngước mắt nhìn chàng, trong lòng tràn đầy thư tình thơ ý họa kỳ dị nào đó.

– Anh nói chỉ có một mình em tới căn nhà này ư? – Nàng nói – Em dường như nhìn thấy anh lẻ loi một mình, trong căn nhà này qua sớm sớm chiều chiều. Em vừa đọc mấy câu Tống từ, em không thuộc hết cả bài. Nhưng, bên trong đúng có mấy câu như vậy, bên trên còn có hai câu, nói là người ấy cô đơn sống qua năm tháng như thế nào.

Chàng ngồi xuống bên cạnh nàng, đăm đăm nhìn mắt nàng, khẽ hỏi:

– Đọc cho anh nghe.

– Em đem nó sửa đi một chút được không?

– Được. Tùy em sửa thế nào thì sửa. “Na nhân dĩ quán, bão chẩm cô miên, nhậm trản cô đăng, thôi hoán niên quanh” (Người ấy đã quen, ôm gối ngủ một mình, mặc cho từng ngọn đèn lẻ loi, giục đổi tháng năm).

Nàng lẩm nhẩm đọc réo rắt du dương: – “Vấn thùy tương bạn, Chung nhật thanh cuồng? Hữu triêu nhật xuất, trúc diệp minh lang “ (Hỏi làm bạn với ai? Suốt ngày vui trong sạch. Có sớm sớm mặt trời mọc, hiên lá trúc reo).

Nàng đem “biển đèn” và “mặt trời mọc” đều lắp cả vào trong câu, không chỉ biển đèn mà mặt trời mọc, còn cả cây trúc.

Chàng nhìn nàng càng sâu, nói càng khẽ:

– Đọc lại lần nữa đi.

Nàng nhếch khóe miệng lên, mỉm cười.

– Để làm gì? – Nàng hỏi – Đọc những thứ đồ cổ này, chẳng phải có phần ngốc nghếch ư?

– Xin em đọc lại đi – Chàng nói – Anh chưa từng được nghe câu hay như thế bao giờ. Những biển đèn, mặt trời mọc, lá trúc ấy, không phải là thứ đồ cổ ư?

– Không, không phải – Nàng nói, liền đó, nàng đọc lại lần nữa.

Chàng ôm nàng vào lòng, hôn nàng. Dịu dàng dịu dàng hôn nàng. Khi chàng ngẩng đầu lên, mắt chàng đen sâu đến giống như biển, có cái ngầm chứa của biển, có cái bình tĩnh của biển, có cái điên cuồng của biển.

– Không được – chàng nói.

– Cái gì không được? – Nàng không hiểu hỏi.

– Em.

– Em làm sao?

– Em để anh sa vào quá sâu. Không được, Tuyết Kha, nghĩ biện pháp cách xa anh ra một chút. Anh không thể sa vào. Chưa bao giờ có kinh nghiệm như vậy, chưa bao giờ thần hồn đảo điên như vậy. Anh thấy mình giống như đứng ở cửa đường ngầm không gian, lập tức sẽ sa vào, sau đó anh sẽ bay đi, không tự chủ nổi bay vào trong thế giới của em, bị em giam chặt.

Nàng nhìn chàng một lát. Sau đó, nàng quàng tay quây lấy cổ chàng, nàng nhỏ nhẹ nói:

– Cứ bình tâm yêu em, đừng sợ em. Em vĩnh viễn sẽ không dùng tương lai, trách nhiệm hoặc hôn nhân để trói buộc anh. em không hiểu lại người như anh. Nhưng anh tồn tại. Mà em, em rất hèn… – Nàng dùng một chữ rất nặng “hèn” – Hoặc giả, nhân tính đều có khía hèn, có người muốn đem toàn bộ thế giới của anh ta cho em, em không màng, lại cam chịu chiếm một chỗ nhỏ trong anh.

Chàng rùng mình.

– Không được phép dùng chữ “hèn” nữa! – Chàng nói – Nếu em có thử cảm giác ấy…

– Anh sẽ bỏ em ư? – Nàng nhạy bén hỏi.

– Tuyết Kha! – Chàng kêu.

– Con người không thể quá nhạy bén – Nàng lại nói tiếp – Trời! Diệp Cương – Nàng thở dài – Anh đã khuấy cho đời sống của em rối tung lên, nhưng em cam nguyện! Cam nguyện! Cam nguyện! Anh đoán thế nào? Em giống Squekin trong “Cầu Mèo”.

– “Cầu Mèo” là cái gì?

– Là một cuốn tiểu thuyết dịch, tác phẩm của nhà van Đức Sudermann. Đừng hỏi em cuốn sách ấy viết những gì. Đi tìm cuốn sách ấy mà xem.

– Được – Chàng đáp – Trong óc em còn có những cái gì lạ lùng cổ quái nữa không?

– Hiện giờ ư? – Nàng hỏi lại.

– Phải.

– Một cái duy nhất: Anh.

Chàng sửng sốt, ôm đầu nàng vào ngực, thật chặt thật chặt.

Ngày tháng trôi qua mê lẫn và rối loạn như vậy, trong mỗi mê lẫn có tên chàng: Diệp Cương, Diệp Cương, Diệp Cương. Không biết làm sao lại sa vào sâu như vậy, không biết làm sao lại điên cuồng và mê đắm như vậy. Mỗi ngày chờ đợi gặp chàng, mỗi lần họp mặt là một lần vui như điên cuồng. Thứ sinh hoạt này không giấu nổi người khác, thứ sinh hoạt này là trái thường và quái dị. Bùi Thư Doanh kinh hãi phát hiện một sự thực: Bảy bốn bảy không đến nữa, Tuyết Kha đang trôi nổi ở bên ngoài “quỹ đạo”, chệch khỏi tuyến đường, mất phương hướng.

Do đó, một đêm khuya, Bùi Thư Doanh đợi Tuyết Kha về nhà.

– Tuyết Kha, tại sao không dẫn anh ta lên lầu? – Bà hỏi – Má chưa bao giờ làm trở ngại cho việc giao du với bạn trai của con, phải vậy không? Nếu con chỉ là gặp dịp thì vui chơi, con không thể diễn trò bốc quá mức như vậy. Nếu con nghiêm chỉnh, thì nên dẫn anh ta đến, để má cùng quen biết anh ta.

– Trời, má! – Tuyết Kha sửng sốt – Má tốt nhất đừng gặp anh ấy.

– Tại sao?

– Bởi vì… chuyện con với anh ấy sẽ không có kết quả – Nàng dường như “đau khổ” nói.

Bùi Thư Doanh bỗng giật mình.

– Làm sao? Anh ta đã có vợ?

– Không, không phải. Anh ấy chưa từng kết hôn.

– Thế thì, con không yêu anh ta hay sao?

– Trời, không! – Tuyết Kha thở dài, thẳng thắn nói – Con quả thực muốn bớt yêu anh ấy một chút, nhưng làm không nổi.

Bùi Thư Doanh hết sức kinh hoảng mà còn chú tâm nhìn cô con gái.

– Tuyết Kha – Bà có phần khẩn trương nói – Con tốt nhất nói rõ ràng với má, anh ta là người như thế nào.

– Anh ấy là một người sâu không thể lường – Tuyết Kha nghiêm túc nói – Con đến giờ vẫn chưa hoàn toàn do được phân lượng của anh ấy, cũng không hoàn toàn nhìn thấu được anh ấy. Anh ấy giống rừng, giống biển, giống đêm, giống mặt trời mọc… mang lại cho con các thứ kinh lạ, chấn động và sức hấp dẫn mạnh mẽ. Trời, má – Nàng chơ vơ chới với nói – Con tiêu rồi, lần này con thực sự tiêu rồi!

Bùi Thư Doanh nhìn chòng chọc Tuyết Khạ Trong lòng rối bời bời, thứ trực giác của người làm mẹ đã đánh thức bà, không bình thường rồi, mọi cái đều không bình thường. Cái người đàn ông giống rừng, giống biển, giống đêm, giống mặt trời mọc này nhất định rất không giản đơn, có thể khiến Tuyết Kha thần hồn điên đảo như thế nhất định không giản đơn. Giống rừng, giống biển, giống đêm, giống mặt trời mọc, là “thần” ư? Hay là “quỷ”?

– Tại sao con lại nói “tiêu rồi”? – Bùi Thư Doanh lo ngại hỏi – Nếu con yêu anh ta như vậy, cũng là một việc haỵ Tại sao không để má gặp anh ta?

– Bởi vì… bởi vì… – Tuyết Kha bối rối nhíu mày – Con sợ anh ấy làm má sợ bỏ chạy. Con không dám. Anh ấy không phải là loại đàn ông thuộc về gia đình và hôn nhân, anh ấy là một người theo chủ nghĩa độc thân!

– Cái gì? – Bùi Thư Doanh kinh ngạc đến mở to hai mắt – Cái gì gọi là không thuộc về gia đình và hôn nhân? Nếu là người theo chủ nghĩa độc thân, tại sao phải yêu đương?

– Má! – Tuyết Kha sôi nổi kêu – Anh ấy không đến nỗi cho rằng mục đích của yêu đương đều là phải kết hôn! Má càng nên hiểu rõ hơn những người mẹ thông thường. Hôn nhân có thể là đao phủ của tình yêu! Má cũng đã kết hôn, còn lại được cái gì? Má, hoặc giả người theo chủ nghĩa độc thân, đều là sản phẩm phụ của loại gia đình đó!

Sắc mặt Bùi Thư Doanh vụt trắng nhợt. Bà ngồi không động, bỗng đớ ra không nói được nữa.

Tuyết Kha lập tức hối hận. Làm gì vậy? Làm gì mà lại công kích ngay vào mẹ? Bà đã tận tâm tận lực đối với nàng. Nàng buồn bã đứng, buồn bã cắn môi, sau đó lao tới bên người mẹ. Nàng dùng hai tay quàng lấy cổ mẹ, khom lưng hôn má mẹ, hôn cần cổ mẹ.

– Má, con xin lỗi má – Nàng lầm bầm nói, vùi má vào vai mẹ – Con không phải là trách má. Con chỉ là giải thích giùm Diệp Cương. Cha anh ấy coi hôn nhân như trò trẻ con, anh ấy từ nhỏ đã căm hận hôn nhân… Anh ấy là một người như vậy! Nếu con chỉ cùng anh ấy yêu đương, có thể yêu đương được lâu dài. Nếu muốn kết hôn, anh ấy sẽ bỏ chạy! Má, con không muốn anh ấy bỏ chạy! Con không bận tâm hôn nhân là cái gì, cái con cần là anh ấy, không phải là một bản hợp đồng. Con không muốn anh ấy bỏ chạy!

Bùi Thư Doanh rợn người nghe lời giải bày ấy. Bà nắm tay Tuyết Kha, kéo nàng đến trước mặt mình. Tuyết Kha ngồi xuống sofa bên cạnh bà. Bà vuốt tóc Tuyết Kha, vuốt má Tuyết Kha, bỗng trào nước mắt.

– Tuyết Kha – Bà dịu dàng khẽ gọi – Má biết má nêu cho con một tấm gương rất xấu…

– Không phải! Má! – Tuyết Kha nóng nảy mà xúc động nói – Việc này không liên quan đến má. Sự thực, người phản đối hôn nhân không phải là con, mà là Diệp Cương! Nhưng lý do và luận điệu của anh ấy đều rất thuyết phục con.

– Tuyết Kha! – Bùi Thư Doanh ngắt lời nàng – Má chỉ hỏi con một câu: không kết hôn, con chuẩn bị như thế nào để ở bên anh ta lâu dài?

Tuyết Kha sửng sốt.

– Má – Nàng gắng gượng nói – Con không nghĩ đến vấn đề đó.

– Nhưng đó không phải là một vấn đề!

– Má, có lẽ má không biết, hiện giờ rất nhiều sinh viên đại học đã ở chung.

Bùi Thư Doanh toàn thân lướt qua một con run rẩy.

– Thế con muốn ở chung hay sao?

– Ồ! – Tuyết Kha vô cùng buồn bực – Con không nói như vậy! Con chỉ thấy được rằng, sự khác biệt giữa hôn nhân và ở chung chẳng qua chỉ là thêm một tờ hợp đồng, một tờ hợp đồng bất cứ lúc nào cũng có thể xé bỏ, nói toạc ra là không có ý nghĩa gì! Lại cả quan niệm đạo đức truyền thống, với thứ quan niệm đạo đức ấy, ngay cả ly hôn cũng là tội ác! Đúng vậy không? Thế thì chúng ta hà tất nhất định phải đi gánh cái gánh nặng truyền thống đó?

– Những quan niệm ấy là anh ta rót cho con ư?

– Không hoàn toàn như vậy, tất cả là do con nghĩ ra.

– Thế thì, con có biết hay không, hôn nhân cũng có thể không phải là sản vật của pháp luật và quan niệm đạo đức, mà chỉ là hai người yêu nhau, hai người cùng cam tâm tình nguyện dâng hiến mình cho nhau! Tuyết Kha, má là một người phụ nữ đã ly hôn, nhưng cho đến nay, má tôn trọng hôn nhân. Bởi vì, lúc má đi đến lễ đường kết hôn, má nhất tâm nhất ý vĩnh viễn dâng hiến bản thân mình, má cam nguyện bị buộc chặt. Dù rằng về sau hôn nhân đó thất bại. Nhưng khi kết hôn, má và ba con đều rất thành thực, đều có thành ý yêu đến cùng. Má không phải là công kích Diệp Cương, má chỉ là không hiểu, nếu anh ta thực lòng yêu con, anh ta tại sao không muốn có được con?

– Cái anh ấy muốn – Tuyết Kha giải thích, trong giọng nói đã mang chút gượng gạo – là dùng phương thức của anh ấy để có được, mà không phải là dùng phương pháp của thế tục để có được.

Bùi Thư Doanh tha thiết nhìn Tuyết Kha hồi lâu.

– Tuyết Kha – Bà cuối cùng nói – Đường Vạn Lý có gì không tốt?

– à! – Tuyết Kha mệt mỏi, bất lực ngã vào trong sofa, dùng tay đè lên trán – Anh ấy rất tốt, Đường Vạn Lý rất tốt. Con nghĩ đến anh ấy vẫn là đau lòng chua xót! Nhưng, má, con không biết làm cách nào! Dù cho đó là một sai lầm, dù cho Diệp Cương là một hố lửa, con cũng đã nhảy vào rồi!

Bùi Thư Doanh lo sợ nhìn Tuyết Kha, lo sự thể tấm tình thâm của nàng. Bà không sao nói được nữa, chỉ là hoang mang rối trí. Anh chàng Diệp Cương, người đàn ông giống rừng, giống biển, giống đêm, giống mặt trời mọc… rốt cuộc là thần thánh phương nào, rốt cuộc sẽ dẫn Tuyết Kha đi đến nơi nào?