Ngọn Đèn Đêm Qua

Chương 11


Chiều hôm đó, Tuyết Kha lại bị Từ Viễn Hàng gọi đến nhà. Trải qua sự cật vấn của mẹ, bây giờ đến lượt cha.

– Tuyết Kha, ba nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng con lại dính vào với Diệp Cương! Con đã mụ mất rồi. Nghe ba, con nên lập tức cắt đứt với anh ta!

Từ Viễn Hàng trong phòng khách khích động kêu lên. Toàn thể phòng khách, tất cả mọi người đều lánh đi, đương nhiên, Lâm Vũ Nhạn cũng không có mặt. Tuyết Kha co rụt trong một chiếc sofa, buồn bực cắn móng tay, bị động nghe tiếng rống to của Từ Viễn Hàng trong lòng mơ hồ nghĩ: ông cứ phản đối đi, ông có lý do phản đối, ông không sao chịu đựng nổi Diệp Cương bởi vì anh ấy từng có một đoạn tình với “người vợ nhỏ tuổi” của ông! Trời đất ơi! Nàng rối trí nghĩ: giữa người và người, sao có thể tạo thành quan hệ phức tạp như thế? Phải, hôn nhân, đều là cái họa do hôn nhân gây nên! “Hôn nhân” tạo thành rất nhiều quan hệ người với người không sao hình dung nổi. May mà Diệp Cương không phải là thân nhân của Vũ Nhạn. Giả sử hôm ấy trong hôn lễ người mà nàng gặp không phải là tình nhân cũ của Vũ Nhạn, mà là thân nhân của Vũ Nhạn, thí dụ như là anh của Vũ Nhạn, giả sử nàng cùng anh của Vũ Nhạn yêu đương không biết có phải là mang tội loạn luân không? Tâm tư nàng bay đi xa, bay đi xa, bay đi xa.

– Tuyết Kha, mày có nghe tao nói hay không? – Từ Viễn Hàng đứng ngay trước mặt nàng, trừng mắt nhìn nàng – Tao nói cho mày biết, Diệp Cương tuyệt đối không phải là đối tượng của một cô gái tốt, anh ta sẽ làm hại mày! Khi mày bị làm hại muốn rút lui thì đã quá muộn rồi. Mày có nghe tao nói hay không? Mày phải chấm dứt lai vãng với anh ta! Chấm dứt lập tức! Tuyết Kha gắng sức tập trung tư tưởng, chăm chú nhìn chạ Từ Viễn Hàng nghiêm túc biết bao, nghiêm trọng biết bao, sôi nổi biết bao, ông không giống người cha bình thường nữa. Từ Viễn Hàng là rượu, dịu dàng giống như rượu, dù cho bốn mươi lăm tuổi, vẫn khiến thiếu nữ hai mươi tuổi phát điên lên. Bây giờ, cha không phải là rượu, ông là núi băng, núi băng có thể khiến tàu thủy bằng thép chìm xuống đáy biển. Nhưng mỗi một tế bào, mỗi một thớ thịt của Tuyết Kha đều biết, nàng không phải là tàu thủy bằng thép, sự nghiêm khắc dữ dội của cha tuyệt đối không ảnh hưởng nổi tới nàng.

– Ba – Nàng kiên định mà rành rọt nói – Ba điện thoại gọi con đến, ba bảo có chuyện quan trọng nói với con. Bây giờ con đã tới, ba cũng đã nói rồi, ba có thể để cho con về được không?

– Tuyết Kha! – Từ Viễn Hàng vẻ không tin, nhìn sững nàng. Ông nghiến răng, xoắn tít đầu lông mày, ngồi vào sofa trước mặt Tuyết Kha – Tuyết Kha, – Ông lại kêu, tiếng nói dịu dàng hơn, ông đang gắng sức khiến giọng nói ôn hòa thành khẩn – Con nghe một chút đạo lý, được không?

– Việc này căn bản không có đạo lý! – Tuyết Kha ưỡn thẳng sống lưng – Con gặp một người, con cùng anh ấy yêu đương. Đó là việc giữa con và anh ấy, không có quan hệ với người khác! Ba có thể không thích anh ấy, má có thể không thích anh ấy, toàn thế giới đều không thích anh ấy, chỉ cần con thích anh ấy! Bây giờ, ba đã biểu lộ rõ thái độ của ba, con cũng đã biểu lộ rõ thái độ của con. Ba không thể can thiệp vào đời sống tình cảm của con, giống như con không thể can thiệp vào việc riêng của ba vậy! Đừng cho rằng, con rất hài lòng về việc tái hôn của ba, đừng cho rằng, con có thể chấp nhận một bà vợ tuổi còn trẻ của ba! Nhưng, con có thể như thế nào? Con đã nói với ba lời tàn nhẫn ư? Con đã đánh giá thấp Lâm Vũ Nhạn ư? Nói thực, ba, chỉ bởi vì về huyết thống ba là ba của con, con ở hàng con cái, cho nên biến thành không có quyền nói. Về đạo lý, địa vị của ba và con là bình đẳng! Con không có phép can thiệp chuyện của ba, ba cũng không có phép can thiệp chuyện của con.

Từ Viễn Hàng kinh lạ nghe, nhìn nàng một lát. Ông thở nặng nề, lồng ngực nhô lên hạ xuống dữ dội.

– Ba không phải là can thiệp vào chuyện của con – Ông lắc lắc đầu buồn rầu nói – mà là yêu con. Tuyết Kha, ba không phải là một người cha trọn trách nhiệm…

– Lại thế rồi! – Tuyết Kha từ trong sofa nhảy lên, không nhẫn nại nổi đi đến bên cửa sổ, buồn bực dùng tay cuốn tua trên màn cửa sổ, kìm nén nói – Mấy ngày nay, con nghe má nói có lỗi nhiều đối với con, nghe má nói má là một người mẹ không trọn trách nhiệm! Bây giờ, ba lại cũng nói y như vậy! Hình như con và Diệp Cương yêu nhau, là bởi vì ba với má hai người ly hôn. Các vị chẳng lẽ không biết, giữa cái đó không có một chút liên hệ nào hay sao?

– Có quan hệ – Từ Viễn Hàng khẽ nói – Nếu ba không ly hôn với má con, con sẽ không có cơ hội gặp được Diệp Cương.

Tuyết Kha từ phía trước cửa sổ ngẩng đầu lên.

– Ba! – Nàng dằn từng chữ một nói – Anh ấy không phải là ma quỷ! Anh ấy cũng là bạn của gia đình ba! – Nàng cố ý dùng chữ “gia đình ba”, để ngầm chứa cả nhân vật khác nữa.

– Phải. – Từ Viễn Hàng vội vã nói – Cho nên, ba càng thêm tự trách. Tuyết Kha – Ông nhìn xói nàng, hết sức cố chấp – Ba muốn con cùng anh ta chấm dứt lai vãng!

– Không! – Tuyết Kha ngắn gọn mà kiên định, nàng nhìn trân trân Từ Viễn Hàng. Trong lòng nhanh chóng bốc lên một luồng lửa giận, cha sao có thể bá đạo như vậy, lại vô tình như vậy! ông dựa vào đâu mà nói với nàng “Ba muốn con cùng anh ta cắt đứt lai vãng”? Chỉ bởi vì ông là cha, chỉ bởi vì ông không thích chàng? Hay là bởi vì Diệp Cương từng là “tình địch” của ông? Phải, từ “tình địch” biến thành bạn trai của con gái, cái đó khiến ông khó mà chịu đựng nổi! Đây là cha, ông chỉ là không kham nổi thứ khó chịu đựng đó!

– Con nhất định phải cắt đứt lai vãng với anh ta! – Từ Viễn Hàng lại nói, trong tiếng nói đã mang ý mệnh lệnh rõ rệt.

– Không, không, tuyệt đối không.

– Con bị ma quỷ làm mê lú rồi! – Từ Viễn Hàng đùng đùng đứng lên, đi loạn xạ khắp nhà, giọng nói đã hết sức không ổn định – Con biết, Diệp Cương không phải là nhân vật trong mộng tưởng của con. Anh ta coi đời là trò trẻ con, đùa bỡn với tình cảm. Chuyện yêu đương của anh ta và con, vĩnh viễn sẽ không có kết quả!

– Chúng ta lại quay lại vấn đề cũ rồi – Tuyết Kha chán nản nói – Kết quả mà ba nói tức là hôn nhân!

– Thế thì kết quả mà con nói là cái gì?- Từ Viễn Hàng bực dọc hỏi.

– Con không có cái gọi là kết quả – Nàng trầm giọng nói – Kết hôn hay không đối với con đều không quan hệ, con chỉ cần hai người yêu nhau.

– Nếu có một ngày anh ta không yêu con nữa?

Nàng sững sờ, ngước mắt nhìn cha:

– Giống như khi ba không yêu má ư? Các vị từng kết hôn, khi ấy ba làm như thế nào?

– Tuyết Kha – Ông tức giận hét – Được, hôm nay tao không có cách nào nói lý lẽ với mày! Chỗ đứng của tao không vững, nói gì mày cũng sẽ không nghe! Mày đi đi! Tao không nói chuyện với mày nữa! Nhưng tao nói cho mày biết… – Ông mạnh mẽ nói – Tao sẽ bằng bất kể giá nào khiến hai đứa chúng mày chia tay! Mày không nghe tao, không quan hệ, tao sẽ tìm Diệp Cương đến nói chuyện!

Tuyết Kha nhướng mi mắt lên, vẻ không tin, nhìn cha.

– Ba sẽ không! – Nàng nói.

– Tao sẽ! – Từ Viễn Hàng kiên định nói – Tao sẽ đòi anh ta rời bỏ mày, tao sẽ nói với anh ta, anh ta đang làm tàn hủy một sinh mệnh tốt đẹp…

– Anh ấy sẽ không nghe ba! – Nàng lại nói.

– Thật ư? Thử xem! Anh ta sẽ nghe tao! – Từ Viễn Hàng nhìn xói vào con gái – Anh ta sẽ nghe tao, bởi vì dưới cái vẻ ngoài kiêu ngạo, anh ta có một trái tinh tràn đầy mặc cảm tự ti, can bản không thể đối mặt với hiện thực! Tao sẽ đánh thức cái mặc cảm tự ti của anh ta! Tao sẽ làm vậy!

Tuyết Kha vô cùng kinh ngạc nhìn cha, bỗng toàn thân lạnh giá. Nàng nhận ra một điều, cha có một câu nói có thể là đúng, dưới cái vẻ ngoài kiêu ngạo của Diệp Cương, chàng có một trái tim tự tị Nàng thấy lạnh từ chỗ sâu nội tâm lạnh ra, lạnh mãi đến xương sống. Nàng nhìn sững Từ Viễn Hàng. Tại sao? Tại sao phải hận chàng như vậy? Tại sao phải nhìn chàng bằng cách thù hằn như vậy? Bỗng nhiên, nàng thấy được rằng, mình có thể làm sai, nàng không nên cãi nhau với cha, không nên nói những lời cứng rắn ấy, cái đó chỉ có thể kích thích cha khiến ông càng tức giận chàng. Nàng nên mềm một chút, nàng nên “cầu” cha thông cảm. Nàng đờ người ra mấy giây, sau đó nàng đi lại, nắm lấy tay cha.

– Ba – Tiếng nàng mềm đi, mềm mà tràn đầy khẩn cầu thành thật – Đừng làm như vậy. Xin ba đừng làm như vậy. Mấy năm nay, con tuy không ở bên cạnh ba, nhưng ba vẫn biết, con đối với ba rất sùng bái rất lưu luyến. Lưu luyến đến cả ba kết hôn với Lâm Vũ Nhạn, con cũng không ghen. Ba, Ba đừng làm một việc sẽ khiến ba hối hận. Nếu ba quả thật làm chia rẽ chúng con… – Nàng bỗng nghẹn lại, nước mắt trào ra, nàng xúc động, nghẹn ngào nói – Con sẽ hận ba, hận ba đến chết! Mà, nếu ba quả thật chia rẽ chúng con… sinh mệnh của con, cũng không có ý nghĩa gì nữa! Ba làm, làm được, con tự sát!

– Tuyết Kha – Từ Viễn Hàng kinh hãi kêu lên, bị mấy câu này của nàng làm sợ đến đờ ra – Con đang uy hiếp ba…

– Là uy hiếp, uy hiếp rất nghiêm chỉnh! – Tuyết Kha xách túi xách lên, quay người chạy ra cửa lớn – Nhưng con sẽ nói được làm được! Con nhất định sẽ! – Nàng dùng tay ôm mặt bật khóc chạy ra khỏi cửa lớn nhà họ Từ.

Tối hôm đó, khi nàng và Diệp Cương gặp nhau ở can nhà ấy, tâm tình nàng vẫn không yên ổn, nàng xem ra nhợt nhạt, mệt mỏi mà tiều tụy. Đáy mắt nàng còn dấu vết mất ngủ, cằm hóp vào. Đầu mày nàng khẽ nhíu, khi cất nhắc chân tay, đều mang một vẻ buồn rầu va bất lực không nói ra được. Diệp Cương chăm chú nhìn nàng, nhìn nàng rất sâu sắc. Tất cả những buồn bực của nàng đều không tránh khỏi ánh mắt Diệp Cương.

– Chuyện gì thế? Tuyết Khả – Chàng dịu dàng nói – Em có tâm sự?

– Ồ! – Nàng khẽ hầm hừ, dựa chếch trong sofa, nhìn Diệp Cương một cái. Đôi mắt Diệp Cương dịu dàng mà tế nhị, mang cái cưng chiều, mang cái thương mến. Quen biết Diệp Cương lâu như vậy, nàng quen thuộc mỗi ánh mắt nhìn của chàng, bất luận lúc nào, trong mắt chàng vẫn mang một vẻ lạnh lùng cao ngạo khiến người không đo lường nổi. Dù ở lúc chàng nhiệt tình nhất, chàng cũng có cái lạnh lùng cao ngạo này. Nhưng, tối nay, chàng rất dịu dàng. Hừ! Lúc chàng dịu dàng như vậy, hà tất đi phá hoại không khí? Nàng bưng ly trà, nhắm thứ trà gói thơm dịu mà thấm tận lòng người, tránh né, nói khẽ một câu – Không có chuyện gì.

Chàng lấy đi ly trà từ tay nàng, dùng hai tay nắm chặt tay nàng. Lại đưa tay lên khẽ phẩy một lọn tóc ngắn trước trán nàng, nâng cằm nàng lên, chàng nhìn mắt nàng rất kỹ càng.

– Em biết không? Tuyết Khả – chàng nói – Mắt em giấu không nổi bí mật. Mỗi lần trong lòng em không vui hoặc buồn bực, đôi mắt to của em biến thành mờ mịt, mà tròng mắt rất đen rất đen của em liền biến thành màu xám. Hiện giờ, mắt em ở trong tình huống như vậy. Nói cho anh biết, cái gì đang quấy nhiễu em? Là anh chàng Bảy bốn bảy ư?

Phải, bảy bốn bảy cũng là vấn đề. Bảy bốn bảy vẫn khiến nàng có nỗi đau ngầm và mặc cảm phạm tội. Bảy bốn bảy vẫn khiến nàng trong lòng đau khổ mà thắc thỏm không yên.

– Không hoàn toàn là Bảy bốn bảy – Chàng thấp giọng nói – Em còn có vấn đề khác – Chàng lại đang xuyên vượt ý nghĩ của nàng, thứ sức xuyên vượt ấy khiến nàng vừa kinh lạ vừa chấn động. Chưa hề có người có thể nhìn thấu nàng như chàng! – Tại sao không nói? Là… – Chàng do dự thốt ra – Là anh khiến em chịu oan ức phải không?

Nàng giật nảy người ngước mắt nhìn chàng, ánh mắt sâu thẳm của chàng sâu sắc biết bao! Mỗi cái nhìn đăm đăm của chàng đều khiến nàng tim đập mạnh, động tâm, chua xót. Thứ ánh mắt ấy không được phép nhìn người con gái khác. Nếu chàng có một ngày biến tâm, nàng cũng chỉ có một con đường có thể đi. Nàng nghĩ mãi nghĩ mãi, mắt đã ươn ướt, lông mi cũng đã ướt. Phải, không cần chàng bảo đảm, không cần chàng hứa hẹn, không cần chàng gánh trách nhiệm, không cần chàng có hợp đồng, không cần tất cả mọi cái thế tục… không cần gì hết, chỉ cần chàng yêu nàng! Nhưng, chính giống như lời má nói, trong cái “yêu” chẳng lẽ không bao hàm hứa hẹn, gánh trách nhiệm bảo đảm ư? Nàng chăm chú nhìn đôi mắt sâu thẳm của chàng, nói không ra lời, chỉ là ngây người tha thiết chăm chú nhìn chàng.

Cái nhìn đăm đăm mang nước mắt đó khiến chàng chấn động mà bất an.

– Tuyết Kha – Chàng khẽ gọi – Chuyện gì thế? Chuyện gì thế? Nói cho anh biết! Xin em nói cho anh biết – Chàng hôn ngón tay lạnh giá của nàng, hôn má lạnh giá của nàng, hôn môi lạnh giá của nàng. – Em sao toàn thân lạnh ngắt thế? – Chàng hỏi – Em lạnh ư? Anh lấy chiếc áo len khoác cho em.

Nàng kéo chàng lại:

– Đừng đi – Nàng khàn giọng nói – Em không lạnh.

– Em lạnh – Chàng nói – Nếu thân thể em không lạnh, thì tâm hồn em rất lạnh.

– Anh nhìn thấu người đến thế kia ư? – Nàng nói – Thế thì anh nhất định nhìn thấu chuyện mà em buồn bực!

– Không. Anh nhìn không thấu! Chỉ đoán được ra… dù sao, có liên quan đến anh phải không?

– Vâng, có liên quan đến anh – Nàng nghĩ một chút – Nhưng, em không muốn anh phiền lòng, em cũng không muốn anh dây vào, cho nên anh bất tất hỏi thêm nữa.

Chàng chăm chú nhìn nàng:

– Là mẹ em hay là cha em? – Chàng bỗng hỏi – Các vị phản đối việc em lai vãng với anh ư? Bởi vì anh là một người không chịu trách nhiệm, căm hận hôn nhân? Ở bên anh, tương lai của em sẽ biến thành trống rỗng mà nguy hiểm, vốn dĩ, anh là một người trống rỗng mà nguy hiểm. Phải thế không? Các vị phản đối ư? Các vị trách móc em ư? Các vị muốn ngăn cản em sa vào cạm bẫy, sợ em vĩnh viễn không vươn mình lên được ư?

Nàng nhanh chóng nhìn chàng, nhớng mi mắt lên, lòng đầy kinh ngạc.

– Anh… – Nàng ấp úng nói, toàn thân mềm yếu mà kiệt sức – Anh cái gì cũng đoán ra được!

Chàng nhìn sững nàng một lát. Đột nhiên, chàng đứng lên, một mình đi đến bên cửa sổ nhìn ra xạ Chàng đốt một điếu thuốc, bắt đầu nhả khói, dùng tay chống kính cửa sổ hạ xuống, chàng nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Trong sắc đêm, đèn lửa muôn nhà của thành phố Đài Bắc đang lấp lánh. Chàng đứng như vậy, nhìn đèn lửa muôn nhà, hút thuốc, lặng lẽ không nói.

Nàng chăm chú nhín bóng lưng chàng, có phần lo sợ, có phần đau khổ, có phần hoang mang chăm chú nhìn bóng lưng chàng, trong lòng điên cuồng nghĩ: yêu là gì? Yêu là gì? Yêu rốt cuộc là gì? Một câu hứa hẹn quả thực đáng sợ đến thế ư? Một câu bảo đảm quả thực đáng sợ đến thế ư? Dù cho “hứa hẹn sống chết với nhau” cũng không chịu có câu thề ư? Vấn đề mẹ nhắc bắt đầu xao động trong lòng nàng. Dù cho “hứa hẹn sống chết với nhau” cũng không cam tâm bị buộc chặt ư? Anh quả thật yêu tôi ư? Anh quả thật hiểu được chữ “yêu” ư? Bỗng nhiên, nàng hoang mang nhớ lại, Bảy bốn bảy cái hôm biểu lộ ý “yêu” đối với nàng, tự trách không nên bủn xỉn nói câu “tôi yêu cố. Nhưng, Diệp Cương đã nói chữ “yêu” với nàng chưa? Chàng đã thừa nhận yêu nàng chưa? Chàng đã nói “yêu” nàng chưa?

Nàng toàn thân lạnh run.

Chàng vẫn đứng đấy, ra sức hút thuốc lá. Nàng cũng ra sức nhìn chăm chú bóng lưng chàng. Thế nào? Nàng vẫn không sao thoát khỏi ảnh hưởng cha mẹ mang đến cho nàng. Dù rằng nàng ở trước mặt cha mẹ cứng rắn mà kiên quyết, giờ này phút này, lại mềm yếu đến một chút niềm tin cũng không có. Chàng yêu nàng ư? Chàng cần nàng ư? Quả thật yêu nàng ư? Quả thật cần nàng ư?

Bỗng nhiên, nàng ngồi không ổn nữa, từ trong sofa nhảy lên, nàng chạy về phía chàng, không nghĩ gì hết, ôm lấy lưng chàng từ phía sau, dán má lên lưng chàng, nàng run rẩy khẽ kêu:

– Diệp Cương, anh rốt cuộc có cần em không? Cho em một câu, để em có thể trả lời lại cha mẹ em!

Chàng toàn thân đều cứng đọ Sống lưng ưỡn thẳng, chàng đứng đấy không hề động đậy. Tim nàng trĩu xuống, trĩu xuống, trĩu mãi xuống… không ngừng không ngớt trĩu mãi xuống. Chàng là ai? Diệp Cương? Một cái tên? Một người đàn ông dám yêu mà không muốn bị buộc chặt? Tim nàng tiếp tục trĩu xuống, tiếp tục trĩu xuống. Trả lời em đi, Diệp Cương! Đừng im lặng như vậy, Diệp Cương!

Bỗng nhiên, Diệp Cương quay người lại, đẩy nàng ra, chàng đi thẳng đến bên bàn dụi tắt đầu mẩu thuốc. Sau đó, chàng ngẩng đầu lên, nhìn chòng chọc nàng, đôi mắt của chàng biến thành dữ dội biết bao, lạnh lẽo biết bao, u ám biết bao, tất cả những cái đằm thắm ngọt ngào, tế nhị, dịu dàng… toàn thể đều biến mất.

– Thì ra, cô cũng giống như tất cả các cô gái khác? – Chàng nói rất gấp mà sắc bén – Cô và họ đều giống nhau! Nếu tôi biểu thị tình cảm với cô, cô liền muốn tóm bắt lấy tôi! Cô đòi tôi cho cha mẹ cô một câu, cho họ câu gì? – Chàng nâng cao tiếng nói, nộ khí vọt lên khóe mắt chàng – Tôi một đời không trao đổi gì với bất cứ người nào! Tôi không lừa dối cô! Tôi không thể cho cha mẹ cô bất cứ lời nào! Giả sử cô muốn làm một cô con gái ngoan, về bên cha mẹ cô đi! Về bên Bảy bốn bảy đi! Tôi sớm đã nói với cô, tôi sẽ không vì cái tình yêu mắc dịch này mà đem mình nhốt vào trong lồng! Dù cho vì cô, tôi cũng sẽ không! Tôi cho rằng cô không giống với mọi người. Tôi cho rằng cô và tôi là người cùng một loại. Tôi cho rằng cô thoát tục mà vượt lên thường tình. Kết quả, cái mà cô cần vẫn là cái mà người thông thường cần: “hôn nhân, bảo đảm, lời hứa, và một người đàn ông bị cô xỏ mũi!” – Chàng lắc đầu nặng nề, tiếng nói vẻ mặt đều gay gắt – Không! Tuyết Kha! Tôi hiểu rồi! Tôi nhận rõ cô rồi! Tôi yêu không nổi cô!

Nàng lật đật lùi lại phía sau, lật đật ngẩng đầu nhìn chàng, lật đật lùi đến bên cửa. Người nàng dựa sát vào cửa, mắt mở rất to rất tọ Há miệng, nàng muốn nói gì, lại thốt không ra tiếng. Diệp Cương trước mắt nàng, bỗng biến thành xa lạ biết bao, xa xăm biết bao… Nàng không sao cưỡng lại nổi ý nghĩ của mình, nàng không biết mình có phải là lầm hay không? Nhưng, chỗ sâu trong nội tâm nàng lại linh hội được sắc bén biết bao mùi vị của “bị thương tổn”. Yêu là gì? Yêu rốt cuộc là gì? Nàng không hiểu, nàng hoàn toàn không hiểu! Nàng cũng không có sức để nghĩ, để nghiên cứu, nàng bị giày vò càng lúc càng mạnh, càng lúc càng thêm nặng bởi cảm giác “bị thương tổn”. Nàng bị nỗi đau đớn giống như gào gan xé ruột chinh phục. Há miệng, nàng chỉ là không ngừng hít hơi. Lát sau, nàng mới “loáng thoáng” nghe thấy một tiếng nói, “dường nhu” là phát từ trong miệng nàng:

– Anh không cần tôi, anh trước nay không cần tôi. Ba má nói đúng, anh đối với tôi chỉ là gặp dịp thì vui chơi! Anh không yêu tôi, anh không dám yêu tôi, bởi vì bản thân yêu là trách nhiệm! Tôi cũng đã hiểu, tôi cũng đã hiểu…

– Phải! – Chàng rống to, bắp thịt cùng mặt vặn vẹo đi, ánh mắt càng thêm ghê rợn, lông mày xoắn lại một cách đáng sợ, toàn thể bộ mặt đều dữ tợn – Tôi là ma quỷ! Tôi là ma quỷ chuyên môn đùa rỡn với tình cảm! Cô đã hiểu! Cô đã hiểu cô hãy chạy cho nhanh! – Chàng tiến đến sát nàng, đôi mắt dữ tợn ấy phóng lớn trước mắt nàng giống như cảnh đặc tả điện ảnh – Cô đúng đấy! Tôi chỉ là gặp dịp thì vui chơi! Yêu được lâu, tức là trò diễn được lâu. Trong cái yêu của tôi không có trách nhiệm! Cô đòi tình yêu chịu trách nhiệm, đi tìm anh chàng hát dân ca của cô! Đi đi! Đi đi! Đi đi! Cô đừng ở trước mặt tôi giày vò tôi! Cô đi đi! Đi cho nhanh!

Cả người nàng giống như tờ giấy dán lên cửa, nàng đã lùi đến không thể lùi thêm nữa. Ngẩng đầu, nàng tiếp tục mở to mắt nhìn trân trân chàng, trong lòng cực kỳ đau khổ. Đây là kết thúc ư? Đây là kết thúc ư? Đây là kết thúc ư? Nàng chịu không nổi cái đó. Hoặc giả, nàng chưa từng có được chàng, nhưng nàng lại chịu đựng không nổi cái “mất” đó. Bỗng nhiên thấy kiêu ngạo và gang trì đều không còn nữa. Bỗng nhiên, nàng thấy mình nhỏ bé đến giống như một ngọn cỏ nhỏ dưới gót chân chàng. Bỗng nhiên, nàng thấy chỉ cần không “kết thúc”, gì cũng đều nén chịu được, gì cũng đều có thể! Nàng phấn đấu, tốn sức, nhún nhường khuất phục buột miệng ra mấy câu mà chính mình cũng không tin:

– Tôi… tôi sai. Đừng… đừng đuổi tôi đi! Xin anh… đừng tức giận, tôi… tôi không đòi anh chịu trách nhiệm, không đòi… lời hứa, không đòi… không đòi… không đòi… gì hết…

– Cô nói dối! – Chàng hét to, dữ tợn mà hung bạo. Ngay cả sự chịu khuất của nàng cũng không sao khiến chàng hồi phục lại hình người. Chàng lại thành một quái vật, sẽ “bắn tên bừa làm bị thương người”. Tất cả “tên” của chàng đều nhằm bắn vào nàng – Cô có đòi! Gì cô cũng đòi! Cô là ngụy quân tử giả vờ đóng vai thanh cao! Cô giả dối! Cô dung tục! Cô tầm thường! Cô không phải là cô gái trong lòng tôi! Tôi coi khinh cô! Tôi coi khinh cô! Tôi coi khinh cô! – Chàng hét to với nàng.

– Không! Không! Không! – Nàng lắc đầu, ra sức lắc đầu – Diệp Cương – Nàng lầm bầm kêu khẽ, buồn khổ chìa tay ra – Diệp Cương, Diệp Cương, đừng la ó, tôi… tôi… – Nàng bị cái tự ti của mình làm cho sợ hãi, cổ họng nghẹn lại, thần trí mê mụ, nàng thốt không ra lời.

– Cô đi đi! – Chàng cuồng loạn đẩy người nàng ra, thô bạo mở cửa lớn. Mặt xanh xám, hai mắt trợn tròn, chàng lại rống to vào mặt nàng – Cô tại sao không xéo về chỗ cũ của cô đi!

Nàng dùng hai tay ôm lấy tai, cuối cùng rống lên thành tiếng:

– Anh là thằng điên! Anh là đao phủ! Anh giết chết tất cả tình cảm của tôi! Tôi đi! Tôi đi! Tôi cũng sẽ không trở lại nữa! Tôi cũng không muốn gặp anh nữa! Tôi đi! Tôi đi! Tôi đi!…

Nàng cuối cùng quay người chạy thẳng ra.