Ngọn Đèn Đêm Qua

Chương 15


Có đến chẵn mười ngày, Tuyết Kha ở lì trong nhà, không bước ra khỏi cửa một bước.

Nàng vô cùng yên tĩnh, thường thường suốt ngày không nói một câu. Ngồi trước cửa sổ, nàng có thể ngồi liền mấy tiếng đồng hồ như thế. Nhất là vào buổi tối, thành phố Đài Bắc đèn lửa huy hoàng, nàng ngây nhìn những ánh đèn lấp lánh trong đêm đen, thường thường nhìn suốt một đêm. Khi bình minh đến, nàng dùng ánh mắt hoang mang cực độ, chăm chú nhìn cái chớp mắt ánh mặt trời vừa hiện.

Nàng trước sau không nói cho Bùi Thư Doanh biết, rốt cuộc xảy ra những chuyện gì. Bùi Thư Doanh cũng không dám hỏi. Từ khuôn mặt yên tĩnh đến lạ lùng của Tuyết Kha, bà nhìn ra cuộc cãi nhau giữa hai người thôi không còn là tình nhân nữa, nhìn ra Tuyết Kha đích thực bị “vết thương lớn”. Mức độ nghiêm trọng của “vết thương lớn” này, Bùi Thư Doanh dường như không muốn thăm dò tìm hiểu. Nàng tĩnh, tĩnh đến nỗi không giống như còn sống, tĩnh đến khiến Bùi Thư Doanh hồi hộp mà sợ hãi. Nhưng Tuyết Kha không gục ngã, nàng gắng sức “sống”, gắng sức “dưỡng thương”, gắng sức tìm về cái tôi của mình. Thứ gắng sức ấy, Bùi Thư Doanh đều có thể cảm giác thấy, lĩnh hội được, mà còn cảm động sâu xa vì nàng.

Mười ngày nghỉ dưỡng thương này có thể là một đoạn dài dặc nhất trong đời Tuyết Khạ Nàng phần lớn thời gian đều trầm tư, tròng mắt đen láy biến thành mờ mịt như mang chút màu tro, lặng lẽ đưa đẩy. Đầu óc con người không biết là gì mà có thể chứa đựng được ý nghĩ vạn cổ, mối sầu thiên cổ. Nàng ngồi đấy trầm tư, gặm mười móng ngón tay đến trụi nhẵn.

Trong mười ngày này, nàng không đón nghe bất kỳ cú điện thoại nào, sự thực anh chàng Diệp Cương cũng không gọi điện thoại đến, cũng không xuất hiện nữa. Tuyết Kha rõ ràng cũng không chờ đợi điện thoại và sự xuất hiện của chàng. Đây là một lần kết thúc triệt để. Bùi Thư Doanh đau lòng nhìn nàng “kết thúc” một cuộc tình nghiêm trọng như thế, đau khổ vì không có cách gì giúp đỡ nàng. Nàng không nghe điện thoại, không ra khỏi cửa, không xem sách, không làm bất kỳ việc gì, ngay cả thư Đường Vạn Lý viết về, đều chất đống ở đầu bàn, không giở ra xem.

Bùi Thư Doanh lo lắng, bà đã toan mời bác sĩ khoa tâm thần đến chữa trị cho nàng. Nhưng, mười ngày sau, nàng đột nhiên lại có tinh thần, lại “sống” được. Từ ghế tựa nàng co quắp đứng lên, đi chải đầu rửa mặt, thay bộ đồ đầm màu hạt gạo sạch sẽ mát mẻ, nàng gọi một cú điện thoại, không biết cho ai. Sau đó, nàng cầm túi xách lên, nói với mẹ:

– Má, con muốn đi thăm một người bạn!

Bùi Thư Doanh nhìn nàng. Nàng gầy đi nhiều, trong mười ngày, nàng ít nhất lại gầy ba ký. Nhưng, nàng chịu đi thăm bạn bè, coi như có cơ chuyển biến. Bùi Thư Doanh đau lòng gật đầu.

Bạn mà Tuyết Kha đến thăm, là người Bùi Thư Doanh tuyệt đối không ngờ tới, nàng đến nhà họ Từ, không phải là thăm Từ Viễn Hàng. Từ Viễn Hàng vào tầm đó đang ở sở, nàng đến thăm một người khác: Lâm Vũ Nhạn.

Ngồi trong phòng khách nhà họ Từ, Lâm Vũ Nhạn vừa nhìn thấy Tuyết Kha liền kinh ngạc kêu lên:

– Trời đất, Tuyết Kha, cô bịnh ư? Làm sao gầy thế?

– Không sao cả – Tuyết Kha dịu dàng cười cười, cười rất nhẹ, dường như ngay trong nét cười cũng đang rỏ máu. Người hầu đưa đến một ly nước trái cây ướp lạnh, nàng lặng lẽ uống – Chỉ là trong lòng không được vui.

Lâm Vũ Nhạn nhìn sâu Tuyết Kha, trong đáy mắt cô ta có vẻ đã hiểu. Cô ta đi lại, ngồi xuống đối diện Tuyết Kha, cũng cầm lên một ly nước trái cây, từ từ uống. Lâm Vũ Nhạn nói:

– Cô gọi điện thoại đến nói có việc tìm tôi, việc rất quan trọng ư?

– Ờ – Tuyết Kha hầm hừ một tiếng, đăm đăm nhìn lỵ Lát sau, nàng ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn Lâm Vũ Nhạn. Trên mặt là một vẻ kiên định và trấn tĩnh kỳ lạ, nàng nói rõ ràng – Đến cô, thăm dò về một người: Diệp Cương.

Lâm Vũ Nhạn rủ mí mắt xuống, lông mi hắt bóng râm hình vòng cũng phía dưới mắt. Khuôn mặt đẹp của cô ta xinh xắn dịu dàng, cái mũi nhỏ hơi hếch lên, miệng là một hình vòng cũng hoàn mỹ. Cô ta quả là đẹp! Tuyết Kha lúc này, vẫn đủ bình tâm thưởng thức vẻ mỹ lệ của cô tạ Vũ Nhạn trầm tư giây lát, trên mặt cô ta không kinh lạ, cũng không kháng cự, cô ta chỉ là chuyên tâm nghĩ ngợi cái gì. Sau đó, cô ta nhướng mi mắt lên nhìn thẳng Tuyết Kha, trong đôi mắt đen trắng phân minh của cô ta chứa đầy đồng tình và quan tâm.

– Cô và anh ta cãi lộn phải không? – Cô ta dịu giọng hỏi. Không đợi trả lời, cô ta khẽ thở dài – Lần trước, chuyện cô và ba cô vì anh ta mà cãi nhau, tôi đều biết. Tôi đã nói với ba cô, con người ấy không thể ở bên cạnh lâu dài, ở bên cạnh lâu, nhất định sẽ bị anh ta làm hại. Trừ phi cô không chân tình đối với anh tạ Trừ phi cô có thể giữ một khoảng cách với anh tạ Trừ phi cô không yêu anh ta, anh ta cũng không yêu cô! Nếu không, cô sẽ chịu khổ, cô sẽ chịu khổ rất nhiều, rất nhiều rất nhiều – Cô ta dùng liền ba cái “rất nhiều”, để nhấn mạnh ngữ khí của mình.

– Cô cũng chịu khổ rất nhiều vì anh ta ư? – Tuyết Kha rất thẳng thắn hỏi, sâu sắc chăm chú nhìn Lâm Vũ Nhạn.

Vũ Nhạn nghĩ một chút.

– Không – Vũ Nhạn thẳng thắn mà thành thật nói – Tôi không chịu khổ quá nhiều vì anh ta, bởi vì tôi không để mình sa vào quá sâu. Hoặc giả, tôi hiểu anh ta hơn cô rất nhiều, cha tôi biết cha anh ta, tôi rất nhỏ đã quen anh tạ Lịch sử của anh ta, câu chuyện của anh ta, quá khứ của anh ta, tôi đều quá rõ. Có một dạo tôi cơ hồ mê anh ta, anh ta quả là một người đàn ông mê người, phải vậy không? Dùng hai chữ “mê người” dường như có phần quá mức. Nhưng không có hai chữ khác hay hơn hai chữ này. Lúc anh ta bốc lên, tình cảm, đôi mắt anh ta dường như có thể xuyên thấu người đối diện, sự thực anh ta quả có thể xuyên thấu! Anh ta là người đàn ông thông minh nhất, có sức quyến rũ nhất, có tình điệu nhất trong số những người đàn ông mà tôi đã gặp.

Tuyết Kha nhìn cô ta không chớp mắt.

– Thế thì tại sao cô có thể để mình không sa vào?

– Bởi vì… – Vũ Nhạn mở to mắt – Tôi nhìn thấy một tấm gương sa vào vì anh ta!

– Thế hả? – Tuyết Kha dò hỏi.

Vũ Nhạn không nói, cô ta nắm lấy ly, nghĩ lung. Tròng mắt cô ta lướt qua một vệt ánh sáng mâu thuẫn, môi mấp máy, muốn nói lại thôi. Tuyết Kha chồm về phía trước, nàng “gắng sức” duy trì trấn tĩnh. Mười ngày rồi, nàng đã có thời gian mười ngày để ổn định mình, cũng “đối mặt” với sự thực. Nhưng, lúc này, nàng vẫn thấy hơi thở gấp gáp mà bức thiết.

– Xin cô nói cho tôi biết! – Nàng dường như nhả ra từng chữ từng chữ một – Xin cô đừng dấu, việc này đối với tôi rất quan trọng.

Vũ Nhạn vẫn trầm tư, cô ta ngoẹo đầu, dùng tay lơ đãng chải tóc. Sau đó, cô ta nhìn Tuyết Kha, hồ nghi hỏi:

– Cô có phải là đã cãi lộn với anh ta không?

– Phải.

– Thế thì, không cần biết bất kỳ chuyện gì nữa – Cô ta rất nhanh nói – Tôi chỉ nói cho cô biết, chia tay với anh ta là quyết định đúng đắn nhất. Anh ta sẽ không khiến bất kỳ người phụ nữ nào hạnh phúc. Ở cùng với anh ta, là hoàn toàn không có tiền đồ cũng không có kết quả. Tôi quá hiểu điểm này, mới có thể kịp thời rút thân ra. Có thể tôi với cô không giống nhau, tôi chú trọng thực tế hơn cô thích ảo tưởng hơn, cho nên cô sẽ khó mà rút thân ra được.

– ý của cô là, anh ấy không phải là rừng, không phải là đêm, không phải là mặt trời mọc… anh ấy là khói mù mờ mịt đến giống như đầm lầy thần tiên ảo ảnh, hơi sơ ý là sa xuống mất mạng.

Vũ Nhạn lại trầm tư, dường như đó là một vấn đề hết sức, hết sức, hết sức khó trả lời. Lát sau, cô ta mới lấy lại tinh thần, nói:

– Đừng bận tâm đến anh ta nữa, được không? – Trong tiếng nói của cô ta có ý cầu mong – Tách xa anh ta là đúng.

Tuyết Kha chăm chú nhìn Vũ Nhạn không chớp mắt, chậm chạp, chậm chạp lắc đầu. Nàng trịnh trọng mà nghiêm túc nói:

– Cô có nghĩa vụ phải nói cho tôi biết, anh ấy rốt cuộc là người như thế nào. Bởi vì, cô đã lấy cha tôi. Bởi vì, tôi và anh ấy gặp nhau, là ở hôn lễ của cộ Lần thứ hai gặp, là ở gian phòng khách này! Bởi vì, là cô trong u u minh minh thao túng tất cả, là cô mang lại cho tôi ảnh hưởng lớn đến như vậy, khiến tôi sa vào mười tám tầng địa ngục ấy, vĩnh viễn không thể siêu sinh!

Vũ Nhạn giật mình kinh hãi. Cô ta giật mình đến cơ hồ nhảy lên. Cô ta nhìn trân trân Tuyết Kha, nhìn rất lâu rất lâu. Sau đó, cô ta dùng tay chống trán, khẽ kêu:

– Trời đất! Cô yêu anh ta quá thảm khổ, phải vậy không?

Thảm? Phải. Thảm, thảm, thảm, liền ba chữ thảm.

Tuyết Kha không nói. Vũ Nhạn trầm ngâm hồi lâu.

Thời gian từng giây từng phút trôi quạ Hai người phụ nữ trẻ tuổi đăm đăm nhìn nhau. Trong không khí có cái gì nặng nề, càng lúc càng nặng nề, càng lúc càng cang thẳng. Cuối cùng, Vũ Nhạn nhìn đồng hồ tay, nhíu mày, cắn môi lại nghĩ một lúc. Sau đó, đứng dậy vỗ về đập đập tay Tuyết Kha, cô ta gật gật đầu nói:

– Cô ngồi một chút, tôi vào một lát sẽ ra ngay.

Cô ta quay vào trong phòng ngủ. Sau đó, Tuyết Kha chú ý thấy điện thoại phòng khách có tiếng kêu. Cô ta trong phòng ngủ gọi điện thoại, cô ta đang xin viện binh. Tuyết Kha dùng tay chống cằm, nhìn máy điện thoại. Xin viện binh? Cô ta sẽ gọi cho Từ Viễn Hàng. Rất nhanh, Từ Viễn Hàng sẽ trở về. Họ sẽ cùng xoa dịu nàng, khuyên giải nàng, vỗ về nàng, sau đó đưa nàng về nhà. Đó là một cuộc đến thăm không chút ý nghĩa, là một cuộc đến thăm rất đáng chán… Nàng đang nghĩ, Vũ Nhạn từ phòng ngủ ra. Cô ta thay bộ đồ đầm thuần trắng rất nhã nhặn, trong tay cầm ví da và chùm chìa khóa xe hơi. Cô ta giản đơn mà rõ ràng nói:

– Tuyết Kha, tôi dẫn cô đến gặp một người.

Tuyết Kha có phần hồ nghi, có phần hoang mang, thì ra cô ta không xin viện binh, thì ra cô ta quả thực giúp đỡ nàng. Không nói một lời, Tuyết Kha cầm túi xách lên, rất nhanh đứng dậy, theo cô ta từ cửa bên đi về phía garagẹ Vũ Nhạn có chiếc xe hơi đỏ nhỏ rất dễ thương. Cô ta mở cửa cho Tuyết Kha, cô ta lại ngồi vào buồng lái.

Xe chạy trên đường phố Đài Bắc, dọc đường hai người họ không ai nói gì. Vũ Nhạn dường như đang chuyên tâm lái xe, chuyên tâm đến mức không nghĩ đến cái gì khác. Tuyết Kha gắng sức ức chế ý nghĩ rối loạn đang sôi sục và một thứ chờ đợi, hồi hộp gần như đau khổ trong chỗ sau nội tâm. Nàng dựa chếch trong xe, sống lưng cứng đơ, ánh mắt nhìn thẳng do đường phố ở phía ngoài cửa sổ xe.

Xe ra khỏi thành phố Đài Bắc, lái đến cầu lớn Viên Son, chuyển về hướng Sĩ Lâm. Một lúc sau, xe chuyển vào một ngõ nhỏ, cuối cùng dừng trước một ngôi nhà hai tầng lầu xuềnh xoàng. Ngôi nhà đó chỉ là loại chung cư, từng căn hộ riêng mà liền thành dãy xây hàng loạt thời kỳ đầu, chiếm đất chỉ có khoảng ba mươi mét vuông, may mà còn có một vườn hoa xinh xắn.

Vũ Nhạn nhấn chuông cửa.

Tuyết Kha đứng ngây người, nhìn biển cửa. Bên cửa không treo bất kỳ chữ “Chung cư XX” nào, không có tên. Bên trong cửa, người sắp ra đón nàng không biết là ai. Một thời gian, nàng có ý nghĩ quái gở, chưa biết chừng người ra là Diệp Cương, một Diệp Cương khác, hoàn toàn không biết nàng, một nhân vật nhỏ bé dè dặt hướng nội. Trong phim đã có loại câu chuyện đó, Diệp Cương là một người tính cách song trùng: một là đao phủ của tình cảm, một là nam chủ nhân gia đình thực thà.

Cửa lớn mở “roạt” một tiếng, trái tim Tuyết Kha cường như nảy lên. Định thần nhìn, không có Diệp Cương nào cả! Phía trong cửa, một phụ nữ trẻ đứng. Nàng định tâm lại, lúc đó mới chú ý đến người phụ nữ này, giống như người phụ nữ ấy cũng đang chú ý kỹ càng nhìn nàng vậy. Người phụ nữ trẻ ấy hết sức giản dị mộc mạc. Chị ta mặc một sơ mi vải gai có đường sọc, quần bò dài, tóc buông lỏng búi ở sau gáy, dùng một cây kẹp tóc kẹp, trên mặt không thoa chút son phấn, nhưng, nhưng, nhưng… chị ta lại có chỗ động lòng người! Tuyết Kha cơ hồ kinh lạ nhìn bộ mặt ấy: làn da trắng trẻo, sống mũi thẳng, mắt to hơi mang vẻ ưu uất, một miệng kiên nghị mà rất giàu tình cảm… Người phụ nữ này nếu không phải là trên trán đã gợn nếp nhăn, không phải là góc mắt đã mang vẻ tiều tụy, không phải là giữa hai hàng lông mày khẽ gợn nỗi sầu vô tận… chị ta là người mỹ lệ! Không chỉ mỹ lệ, chị ta còn có một thứ khí chất mà Tuyết Kha thông hiểu: van nhã, cao quý, tinh tế; cái đó cũng có ở Vũ Nhạn. Hoặc giả, cũng là cái có ở Tuyết Khạ Tuyết Kha trong cơn hồi hộp, vụt biết được những cái có chung ở ba người phụ nữ. Nàng có phần đoán ra người phụ nữ trước mặt là ai – “Tôi đã nhìn thấy tấm gương sa vào vì anh ta!” – Vũ Nhạn đã nói. Đúng người này rồi, đúng người này rồi. Một ngọn đèn đêm qua khác trong cuộc đời Diệp Cương!

– Tuyết Kha! – Vũ Nhạn ngắt luồng suy nghĩ sâu xa của nàng – Tôi giới thiệu với cô một người bạn, đây là Đỗ Ức Bình. Ức Bình, đây là Bùi Tuyết Kha mà tôi nói với chị trong điện thoại.

Đỗ Ức Bình gật gật đầu, nhìn Tuyết Kha càng sâu.

– Tôi đang đợi các cô – Đỗ Ức Bình quay người đi vào trong nhà – Vào đi, bên ngoài nóng quá.

Tuyết Kha cũng thấy nóng, nóng đến nỗi đầu nàng choáng váng, mồ hôi lại ướt đẫm lưng áo. Trong lòng nàng có phút lơ mơ hốt hoảng, trực giác linh hội được, “kết thúc” đích thực sẽ là ở chỗ này, cái đích thực khiến nàng chết hẳn cõi lòng cũng là ở chỗ này. Diệp Cương, Diệp Cương, Diệp Cương. Trong lòng nàng còn đang khẽ vang vọng cái tên đáng nguyền rủa ấy.

Họ đi vào trong nhà.

Đó là một gian phòng khách nhỏ bày biện rất giản đơn, mấy chiếc ghế tựa mây chiếm hết già nửa phòng khách, trên tường trống tron không có một bức chữ bức họa nào. Trong nhà gọn gàng sạch sẽ, gọn gàng sạch sẽ đến mức không có mùi vị con người!

– Mời các cô ngồi!- Đỗ Ức Bình chỉ chỉ ghế tựa.

Tuyết Kha và Vũ Nhạn ngồi xuống. Đỗ Ức Bình chạy vào nhà bếp, rót hai ly trà ra. Vũ Nhạn rất nhanh nói:

– Ức Bình, chị không cần tiếp đãi chúng tôi. Chúng tôi ngồi một lúc rồi phải đi. Chị đã biết mục đích tôi đến. Tuyết Kha chưa hề nghe thấy tên chị, tôi hy vọng chị đem chuyện của chị nói cho cô ấy biết.

Đỗ Ức Bình kéo một chiếc ghế tựa mây, ngồi đối diện Tuyết Khạ Chị ta càng tha thiết mà sâu sắc đánh giá Tuyết Khạ Tuyết Kha cũng lại một lần nữa đánh giá chị ta, kinh ngạc phát hiện, trong đôi mắt to ưu uất ấy, chứa đau khổ và nhiệt tình không bờ không bến. Đỗ Ức Bình hít hơi, ánh mắt âm u dừng trên mặt Tuyết Kha.

– Cô muốn biết Diệp Cương là người như thế nào ư? – Chị ta hỏi.

– Phải. – Tuyết Kha từ trong cổ họng kìm nén đau khổ thốt ra một chữ. Sự thực, nàng thấy đã bất tất phải cầu chứng gì nữa, tồn tại của Đỗ Ức Bình đã nói lên tất cả! Đôi mắt to tiều tụy trước mắt đã nói lên tất cả! Tiều tụy. u uất. Bốn chữ ấy chưa từng mạnh mẽ và chân thực đến như vậy hiển hiện ra trước mắt Tuyết Khạ Nàng vẫn cho rằng bốn chữ ấy là hình dung từ trừu tượng. Nhưng, hiện giờ, nàng thấy được bốn chữ ấy ở trên người Đỗ Ức Bình, đúng là có hình thể, đúng là có thể sờ mó thấy!

– Được, tôi nói – Đỗ Ức Bình nuốt một ngụm nước bọt, môi miệng rất khô khan – Bảy năm trước, tôi sống bên Diệp Cương. Anh ấy hai mươi bốn tuổi, tôi hai mươi mốt. Năm ấy, tôi vừa tốt nghiệp đại học, được phân về tòa báo X làm phóng viên thực tập. Năm ấy thiết kế máy tính điện tử ở Đài Loan rất thịnh hành, Diệp Cương bắt tay vào sự nghiệp đó. Tôi đến phỏng vấn anh ấy. Từ hôm gặp anh ấy trở đi, tôi tiêu rồi – Chị ta khẽ rủ mi mắt, hai tay đặt trên đầu gối, chị ta không nhìn nàng, chỉ nhìn hai tay mình – Diệp Cương không lừa dối tôi. Ngay từ mới bắt đầu, anh ấy bảo tôi tách xa anh ấy, anh ấy nói anh ấy không phải là nơi nương tựa của các cô gái tốt. Anh ấy không muốn hôn nhân, không muốn gò bó, không muốn bị một người đàn bà xỏ mũi, không muốn đời sống gia đình… – chị ta ngừng một chút, ngước mắt nhìn Tuyết Kha, bình tĩnh hỏi – Cái đó đối với cô, có lẽ là câu rất quen thuộc phải không?

Tuyết Kha buồn khổ gật gật đầu. Vũ Nhạn khẽ thở dài.

– Diệp Cương đã nhắc nhở tôi, đó là do tôi yêu anh ấy điên cuồng. Tôi yêu đến không có lý trí, không có suy nghĩ, tôi cũng không bận tâm đến hôn nhân, tôi chỉ cần ở bên anh ấy. Hồi ấy, anh ấy đối với tôi đúng là cũng rất say đắm. Chúng tôi yêu đến trời nghiêng đất lệch. Nhưng dù cho yêu nhau như thế nào, trong cái yêu của anh ấy không hề có hai chữ “trách nhiệm”. Tôi không cần anh ấy chịu trách nhiệm, tôi chỉ cần ở bên anh ấy. Chúng tôi ở chung.

Chị ta dùng ngón tay vuốt nếp gấp trên quần bò, im lặng một lát, lại ngước mắt lên, nhìn Tuyết Kha rất sâu, chị ta nói tiếp:

– Tôi làm một việc sai, tôi không nên ở chung với anh ấy. Bản thân ở chung, có một nửa là đời sống hôn nhân. Anh ấy bắt đầu buồn bực, bắt đầu chịu không nổi. Sau đó, tôi có bầu.

Tuyết Kha kinh hãi run lên một cái, nhìn chòng chọc Đỗ Ức Bình. Trời! Cái ưu uất không bờ không bến ấy, cái tiều tụy hết mức ấy, nàng đúng là có thể sờ mó thấy! Ức Bình dùng đầu lưỡi thấm ướt môi khô, cặp môi ấy khô đến sắp nứt ra.

– Sau khi anh ấy biết tôi có bầu, bực tức đến cực điểm, bắt tôi vứt bỏ đứa con ấy. Lúc ấy đầu óc tôi rất mụ mị, tôi bỗng khao khát hôn nhân, tôi muốn có đứa con ấy! Cần đứa con chung của anh ấy và tôi. Tôi chịu dày mặt cầu hôn anh ấy, thậm chí, tôi bằng lòng viết sẵn chứng thư ly hôn cho anh ấy, tôi chỉ cần có một đứa con hợp pháp. Anh ấy không chịu, cái gì anh ấy cũng không chịu. Sau đó, anh ấy biến thành một người khác, trở mặt vô tình, chua ngoa quá quắt. Trời – Chị ta cắn chặt môi, trong mắt hiện một lớp sương mù mờ mịt – Tôi nén chịu rất nhiều sỉ nhục mà không người phụ nữ nào có thể nén chịu!

Tuyết Kha mắt ướt, nước mắt trào ra. Nàng biết Đỗ Ức Bình nén chịu những gì, nàng biết.

– Câu chuyện này rất giản đơn – Đỗ Ức Bình lại nói – Anh ấy kiên trì không chịu kết hôn, tôi kiên trì không vứt bỏ đứa con. Do đó, có một hôm, tôi từ bên ngoài về đến nhà, phát hiện anh ấy mang tất cả những cái của anh ấy đi, để lại cho tôi một mảnh giấy: “Tất cả mọi cái đều đã kết thúc. Nếu cô có lòng tự trọng, đừng lại làm phiền tôi nữa!”. Tôi bịnh gần một tháng. Sau đó, tôi cũng dọn ra khỏi cái hang nhỏ tạm thời ấy, không biết lại đứng lên như thế nào, lại đối mặt với mình như thế nào. Thế là – Chị ta nuốt nước mắt nhìn Tuyết Kha – Tôi từ đó không gặp lại con người ấy: Diệp Cương – Chị ta tốn sức nhả ra cái tên ấy – Nhưng, tôi thường thường nghe nói về anh ấy, nghe nói anh ấy oanh liệt trong yêu đương như thế nào, lại im lìm kết thúc như thế nào – Chị ta thở hổn hển, cất đầu lên, lần lượt nhìn Vũ Nhạn, Tuyết Khạ Vũ Nhạn rất trầm lặng, Tuyết Kha lại nhịn không nổi chảy nước mắt.

– Đứa con thì sao? – Nàng nghẹn ngào hỏi.

– Đứa con… – Đỗ Ức Bình ngập ngừng một chút – Đứa con đã hơn năm tuổi, học lớp lớn vườn trẻ, hiện giờ đang ở lớp.

– Anh ấy thậm chí không đến thăm con?

– Không. Anh ấy thậm chí không thừa nhận có con!

Tuyết Kha đưa tay lau ngấn nước mắt, đáy lòng là khoảng trống mênh mang. Đó là giờ phút kết thúc, nàng sớm đã đoán được. Nhưng muốn “nhận thức” một con người, lại phải trả cái giá lớn như thế ư? Không, đích thực người trả cái giá lớn như thế vẫn không phải là mình, mà là người phụ nữ trước mặt! Tiều tụy, ưu uất, tiều tụy ưu uất! Trời đất, trên vai người phụ nữ này, có biết bao gánh nặng!

Vũ Nhạn đứng lên, kéo tay Tuyết Kha.

– Tuyết Kha, chúng ta đi đi! Đừng khoét sâu vết thương của người khác nữa.

Tuyết Kha đứng lên, ngây người nhìn Đỗ Ức Bình, nước mắt lại trào ra, không vì mình, mà vì Ức Bình. Nàng muốn nói với chị ta cái gì, lại khổ vì không có lời để nói. Vết thương trên thân thể có thể lành lại, vết thương trong tâm linh đủ có thể hủy đời của một con người! Còn cả đứa con ấy nữa! – Nàng lặng lẽ, ngậm lệ chia tay ra cho Ức Bình, bắt tay chị ta thật chặt, khẽ nói:

– Tạm biệt! Cám ơn chị!

Rất nhanh quay đầu, nàng theo Vũ Nhạn ra khỏi phòng khách, đi đến vườn hoa, xông tới cửa lớn. Mà Đỗ Ức Bình, trong hồi ức được đánh thức, trong vết thương sâu cũ, một mình đứng đấy sững sờ.

Tuyết Kha đi đến cửa lớn, lại không ngăn nổi quay đầu nhìn lại. Đỗ Ức Bình đứng thẳng, trên vai ưu uất đè nặng. Trong ánh mặt trời có những hạt bụi lấp lóa, lấp lóa giữa đường nhìn của Tuyết Kha, Đỗ Ức Bình ẩn trong căn nhà tối tăm, một ngọn đèn đêm qua, từng tỏa ra ánh sáng, từng chiếu rọi khoảng tối tăm, ngày nay, lại chứa đầy bụi, xếp ở một xó nhà không được chú ý mặc cho nó bị thời gian gặm mòn, dập tắt.

Tay Tuyết Kha đưa về phía then cửa, chuẩn bị mở cửa. Bỗng nhiên đằng sau vang lên tiếng gọi gấp rút mà bức thiết của Đỗ Ức Bình:

– Tuyết Kha! Quay lại! Nói thêm mấy câu nữa!

Tuyết Kha vụt dừng bước, Vũ Nhạn lại run lên một chặp. Tuyết Kha quay người đi vào trong nhà, Vũ Nhạn túm chặt lấy nàng.

– Đừng lại quấy phiền chị ấy nữa! – Vũ Nhạn khẩn thiết nói – Chị ấy chịu đựng đủ rồi! Đừng lại nói chuyện với chị ấy nữa.

Tuyết Kha sững người, lại không có cách nào khiến mình đi theo Vũ Nhạn. Nàng thấy Đỗ Ức Bình vẫn có luồng sức mạnh to lớn, gọi nàng trở lại. Nàng cũng không có cách nào phớt lờ. Nàng đi vào, đứng ở trong nhà, lại đối mặt với Đỗ Ức Bình.