Những Giọt Long Lanh

Chương 3


Họa sĩ Nguyễn Đăng thêm một vài nét dịu dàng thật trẻ trung lên đôi môi bức họa của Ái Vị Ông nghiêng đầu ngắm nghía bức họa vừa hoàn thành. Bức hoa. thật linh động với mái tóc dài phủ nhẹ lên mi và đôi mắt to tròn như nai con bé bỏng. Thật tuyệt diệu! Ông kêu lên và xoa tay vào nhau ra vẻ hài lòng. Ái Vi ngồi trên mặt đi văng mân mê một cành hồng tươi thắm. Nàng nhìn bức họa chân dung nàng với ánh mắt khâm phục. Bức họa đẹp quá, nét vẽ linh động và sắc xảo. Ái Vi nhìn thấy mái tóc nàng vàng ánh trong buổi sáng. Nàng hỏi: – Ông vẽ mái tóc tôi đẹp quá. Đăng cười: – Mái tóc của những nàng công chúa trong truyện cổ tích. Ái Vi chớp nhẹ đôi mắt to, nàng nói: – Ba tôi thường bảo tôi giống mẹ tôi, nhất là mái tóc và đôi mắt, nhưng không đẹp bằng. Tôi thì không nhớ gì về bà cả, vì mẹ tôi mất năm tôi còn nhỏ lắm. Bà đặt tên tôi là Ái Vi đó, ông thấy tên Ái Vi có nhà quê lắm không? Đăng nhìn Ái Vi bằng ánh mắt dịu dàng: – Tên cô dễ thương chứ. Ái Vi mơ màng: – Tôi thích được làm người yêu của một ông vua. – Cô mơ mộng quá. – Tôi không thích cuộc sống này. Đăng chợt thở dài, các cô bé luôn luôn mơ mộng chuyện thần tiên lãng mạn. Một hoàng tử đẹp trai. Vậy mà thực tế, vị hoàng tử của cô bé này lại là anh chàng Huấn hiền lành đáng thương kia. Liệu rồi cô bé có tìm thấy hạnh phúc bên chồng không nhỉ. Ái Vi vuốt lại tóc, nàng nghĩ đến dì Thanh mà thương dì quá. Dì lo lắng cho nàng còn hơn cả một bà mẹ. Nàng sẽ phải làm vui lòng dì. Dì yêu quí của Ái Vi. Mai Lan mở nhẹ cánh cửa phòng lách mình vào: – Tôi có thể vào mà không làm phiền ông chứ, ông họa sĩ? Nguyễn Đăng ngước nhìn vợ. Mai Lan đến ngồi cạnh Ái Vị Ái Vi nói: – Ông Đăng là một họa sĩ tài ba. Mai Lan mỉm cười nhìn chồng: – Từ sáng đến giờ anh kkhông ngừng vẽ phải không? Đăng gật đầu: – Chưa bao giờ anh mê vẽ bằng lúc này. Mai Lan kêu lên, nhỏ như tiếng kêu của con mèo: – Trời ơi, anh hứa với em những gì? Mỗi ngày anh chỉ làm việc một tiếng. Anh nên nhớ anh và cả Ái Vi lên đây là để dưỡng bệnh nhé. Đăng dỗ vợ: – Anh biết rồi, hôm nay bức vẽ đã hoàn thành và anh sẽ hoàn toàn nghỉ ngơi. Ái Vi chào hai vợ chồng ông họa sĩ khả ái, nàng trở về phòng mình, khoác thêm chiếc áo lạnh, Ái Vi đi ra ngoài. Không biết đi đâu, nàng lang thang qua rừng thông vắng, cố không nghĩ đến Giang Văn nhưng bước chân nàng cứ tiến mãi về nơi chàng đang dạy học trò. Một bóng trắng vượt qua mặt Ái Vi, dáng đi nhún nhẩy. Ái Vi nhận ra Mỵ Lan, người thiếu nữ phòng trà đêm qua đã nhẩy với Giang Văn. Trong một thoáng, Ái Vi như nhìn thấy bóng hai người quấn quít nhau tựa đôi tình nhân đẹp nhất trong dạ vũ. Mái tóc mềm của Mỵ Lan, chảy dài thành từng lọn trên đôi vai thon ôm lấy khuôn mặt trái soan kiều diễm. Chiếc áo khoác bằng lông ngựa quý phái, đôi chân dài nhún nhẩy trong chiếc váy ngắn xinh tươi. Nàng đúng là một người đàn bà đẹp. Ái Vi thầm nghĩ như thế. Nàng bỗng thấy buồn, Giang Văn và nàng thật xứng đôi. Ái Vi nhìn quanh tìm Giang Văn, nhưng hình như Mỵ Lan đã đem chàng ra khỏi nơi này rồi, Ái Vi lững thững quay về. Nàng gặp Mai Lan trong phòng, Mai Lan kêu lên: – Ái Vi, cô đi dạo một mình đó sao? Ái Vi gật đầu, đôi mắt nàng nhuốm buồn. Đăng nhận thấy, ông nói: – Có điều gì làm cô bạn nhỏ u sầu đến thế? Ái Vi chớp mắt: – Không có gì ông ạ. Tôi vừa gặp cô Mỵ Lan. – Mỵ Lan à? Mai Lan hỏi lại, Ái Vi khẽ gật đầu: – vâng, Mỵ Lan. Cô ấy đẹp quá. – Cả thành phố này tôn sùng sắc đẹp của cô ta. Mai Lan nói. Ái Vi mím môi: – Nàng đẹp như một nàng tiên. Đăng chen vào câ uchuyện của hai người đàn bà: – Nàng tiên, cái cô gái lẳng lơ trong phòng trà hôm qua mà là nàng tiên à? Mai Lan gật đầu nhìn Đăng: – Cô ấy nổi tiếng ở thành phố này. Anh không nghe những thanh niên nhắc cô ta như nhắc một thần tượng đó sao. Đăng khoa tay lắc đầu: – Tôi đã bắt đầu tuổi già rồi. Và nhìn vợ Đăng nói: – Cả em nữa, em không nhìn xem chiếc eo thon ngày xưa đã biến mất trên thân thể em này. Mai Lan vỗ nhẹ lên má Đăng, cười: – Em đã ngoài bốn mươi tuổi đâu còn phải giữ gìn thân thể nữa. Em bắt đầu mập ra rồi. Nhưng mà anh vẫn yêu em đấy chứ. Đăng dịu dàng nhìn vợ, ông cừơi với bà âu yếm và tình tức như những ngày đầu của tình yêu. Mai Lan chớp nhẹ ánh mắt duyên dáng. Ái Vi rút lui về phòng sau khi nhận lời Mai Lan sẽ đi dạo với bà vào buổi chiều. Lên giường nằm Ái Vi không ngủ được, mặc dù đã hứa với bác sĩ Vân Sơn là sẽ cố gắng nghỉ ngơi thật nhiều vào giấc trưa. Nhưng hôm nay Ái Vi lại muốn dành một ít thì gìơ để viết thư cho gia đình, nàng kể cho cha và dì Thanh nghe cuộc sống xa hoa và sang trọng ở trong biệt thự này, những buổi sáng mù sương như những bức tường cao che khuất tầm mắt Vi, nàng không nhìn ngắm được dãy núi cao đằng trước và những đóa hồng lung linh trong gió sớm. Ái Vi cũng viết cho ông Vân Sơn một bức thư ngắn, nàng hết sức cám ơn ông đã gởi gấm nàng ở đây, một nơi dưỡng bệnh lý tưởng. Dán những bức thư lại, Ái Vi nghĩ đến Huấn. Nàng ngập ngừng, nhưng cuối cùng nàng cũng đặt bút xuống viết "Anh thân mến". Hình ảnh người con trai có nụ cười quyến rũ và khuôn mặt bướng bỉnh bỗng đâu xâm chiếm tâm hồn nàng. Ái Vi lắc đầu, nàng cố xua đuổi và cắm cúi trên trang giấy. "Em vẫn nhớ đến anh và những buổi chiều êm ả chúng ta ở tỉnh nhà, cuộc sống thật thảnh thơi sung sướng. Anh có biết thế không, và có còn yêu cô bé Ái Vi của anh nữa không… " Bức thư viết có phần máy móc, Ái Vi không muốn đọc lại, nàng như nghe thấy tiếng thở dài mà nàng đang cố kìm hãm lại, không cho thoát ra. Có tiếng gõ cửa phòng và vợ chồng Nguyễn Đăng nắm tay nhau bước vào. Mai Lan nhìn Ái Vi cười tươi: – Ái Vi không ngủ trưa à? Ái chớp mắt, nàng nói dối: – Tôi vừa mới dậy được vài phút. – Chúng ta đi dạo được rồi đấy, chiều nay lạnh hơn hôm qua một chút. Ái Vi kéo ghế mời vợ chồng Mai Lan, nàng chạy vào phòng tắm vóc nước rửa mặt, nước lạnh làm Ái Vi tỉnh táo, nàng nhìn qua cửa sổ, buổi chiều đẹp quá, tiếng thông reo vi vu như một ca khúc gợi tình. Ái Vi thay một chiếc áo đầm mới nhất, nàng khoác bên ngoài một cái áo mầu tím thẩm và đi giầy cao cổ, choàng lên cổ một chiếc khăn màu lam. Lúc Ái Vi bước ra Mai Lan trầm trồ: – Cô bạn nhỏ của tôi duyên dáng quá. Ái Vi mỉm cười, đôi má nàng nâu hồng xinh xắn. Cả ba sánh vai nhau bước ra đường. Buổi chiều của thành phố lạnh tưng bừng vì du khách. Ái Vi nhìn thấy những khuôn mặt quen trong biệt thự cũng đi dạo như nàng. Mùa này thành phố toàn những người nhàn du sung sướng nhất. Không thấy ai làm việc, họ sống thảnh thơi, đi dạo, đi bơi, đi ăn, đi nhẩy. Ái Vi hòa mình vào cuộc sống phong lưu này, nàng cảm thấy thú vị và cám ơn ông bác sĩ dễ thương đã gởi nàng ở đây, thành phố của sương mù và lạnh lẽo. Mai Lan cũng như trẻ lại trong phong cảnh đáng yêu của thành phố. Bà nắm tay Ái Vi, hai người đàn bà tung tăng như hai con chim nhỏ. Đăng lẽo đẽo theo họ, ông không cảm thấy thú vị mấy với cuộc đi dạo này, Mai Lan nhìn thấy khuôn mặt chồng có vẻ miễn cưỡng, bà cười chế riễu: – Chắc anh đang mơ cái không khí ấm cúng của một phòng trà, phải không? Đăng nháy mắt: – Ở đó ít nhất tôi cũng còn được một chỗ ngồi nghỉ chân. Ái Vi mỉm cười, nói với Mai Lan: – Mình quên là các ông không thích lang thang nhìn sương mù. Mai Lan nói: – Hồi trẻ ông ấy mê đi dạo cùng tôi mỗi buổi chiều lắm. Bây giờ tuổi già làm tôn ấy mệt mỏi. Đăng bảo vợ: – Chúng ta nên tìm một quán ăn rồi sau đó đi dự buổi dạ vũ của ông bà Triệu chứ. Ái Vi tròn mắt hỏi: – Tối nay có dạ vũ nữa hả ông? – thành phố này đêm nào cũng có dạ vũ. Ba người bước vào một quán ăn, gọi bữa cơm chiều. Mai Lan cười nhỏ: – Ước gì tôi trẻ lại như Ái Vi. Ái Vi cười với Mai Lan: – Ồ! Bà còn trẻ và duyên dáng không khác gì các thiếu nữ. – Cô không thấy là tôi đã quá mập, và không còn khiêu vũ hăng như ngày xưa nữa à? Đăng khoác tay vợ nói đùa: – Nhưng mà tôi vẫn yêu bà như ngày xưa. Mai Lan đỏ hồng đôi má, bà nguýt yêu ông trong lúc Ái Vi cắn nhẹ bánh tráng miệng giữa hai hàm răng trắng. Nàng lại vừa nghĩ đến Giang Văn, người thanh niên này luôn luôn ám ảnh đầu óc Ái Vị Ban đêm nằm ngủ, Ái Vi cố nghĩ đến Huấn, nhưng cuối cùng khuôn mặt Huấn cũng mờ dần và hiện rõ như ngay trước mắt, nụ cười quyến rũ của Giang Văn. Ta phải vui chơi để quên chàng. Ái Vi nghĩ như vậy, cả ba người đã dùng xong món tráng miệng, Đăng đưa hai người đàn bà ra xe. Buổi khiêu vũ được tổ chức thật chu đáo. Không thiếu một khuôn mặt nào trong biệt thự mùa Đông. Ban nhạc đã bắt đầu chơi một điệu nhạc mới, sôi nổi và kích động. Họ tự tìm ghế lấy và ngồi xuống. Bỗng Ái Vi giật mình, chưa kịp định thần thì một thanh niên trẻ đã nghiêng mình thật điệu mời nàng: – Xin phép, tôi hân hạnh được mời cô nhẩy bản này. Ái Vi ngập ngừng. Mai Lan vỗ nhẹ vai nàng: – Ái Vi nhẩy với cậu ấy đi chứ. Ái Vi đứng dậy, tên con trai nghiêng người hỏi Ái Vi: – Cô không nhận ra tôi à. Chúng mình cùng ở chung biệt thự Mùa Đông. Ái Vi hơi bĩu môi, nàng trách nhẹ: – Dĩ nhiên là tôi nhận ra ông rồi, nhưng tôi nản vì ông và đám bạn gái đã chế riễu tôi ngay khi tôi bước chân vào biệt thự. Chàng thanh niên cười hiền lành: – Ồ! Xin lỗi Ái Vi, đó là những vui đùa của tuổi trẻ. – Tôi không quen với lối đùa ấy. – Ở đây một thời gian Ái Vi sẽ quen. – Ngừơi ta thường chê tôi là nhà quê và nhút nhát. – Họ lầm thế đấy. Chàng thanh niên cười, môi hơi trề ra tinh nghịch. Chàng tự giới thiệu: – Tôi tên Tuấn Phi, hai mươi ba tuổi, sinh viên năm thứ ba luật khoa. Đây là lần đầu tiên tôi lên đây nghỉ mát cùng với cô em gái và mấy người bạn thân. Tôi rất muốn được quen với cô. Ái Vi mỉm cười, nàng nhận thấy vẻ thành thật trẻ con của chàng thanh niên. Hai người nhẩy với nhau hết bản này sang bản khác. Ái Vi thấy mình trẻ trung, duyên dáng và yêu đời như bao nhiêu thiếu nữ chung quanh. Lúc trở về chỗ ngồi Đăng bảo Ái Vi: – Bọn thanh niên bắt đầu đeo cô rồi đấy nhé. Ái Vi đỏ mặt nhìn ly nước sóng sánh trên taỵ Mai Lan cầm tay nàng: – Cô vừa nhẩy với một chàng thanh niên lịch thiệp nhất trong dạ vũ này. Nhìn xem những cô gái trẻ kia đang tỏ vẻ ganh ghét với cô. Ái Vi nói nhỏ: – Tôi không để ý đến chuyện ấy. Tuấn Phi còn trẻ con quá. Mai Lan mỉm cười. Ái Vi ngồi chống tay lên cằm nhìn từng cặp trai gái dìu nhau. Tuấn Phi lại đến mời nàng nhảy và Ái Vi không từ chối, nàng đang muốn vui chơi. Nàng nhẩy nhẹ nhàng trong vòng tay của Tuấn Phị Và cửa phòng bật mở, một dáng người cao lớn lọt vào phòng, hơi lạnh như phủ lên người Ái Vi, nàng kêu thầm trong cổ họng. Giang Văn, người nàng run lên vì xúc động "ta yêu chàng mất rồi". Ái Vi nghĩ thế. Nàng nhìn thấy Giang Văn đứng dựa lưng vào tường, chàng đi một mình không có Mỵ Lan. Tuấn Phi cũng nhìn thấy Giang Văn. Chàng hỏi Ái Vi: – Ái Vi có biết chàng thanh niên to lớn vừa mới vô đây không? Ái Vi không trả lời, Tuấn Phi nói tiếp: – Giang Văn đấy, anh ta là một con kỳ lạ và tài giỏi, chơi được đủ môn thể thao, khiêu vũ và thỉnh thoảng có đánh bài. Anh ấy dạy tôi đạp pédalo và bơi lội. Chúng tôi hơi thân nhau. Hôm nào Ái Vi đến chơi với bọn tôi nhé. Ái Vi nghe xót xa trong lòng, nàng lắc đầu: – Không được đâu, tôi ít đi chơi một mình. – Một cuộc du ngoạn ngắn. Chúng mình leo núi mà. Tôi sẽ rủ Giang Văn cùng đi. Giang Văn, Ái Vi nghĩ đến chàng và Mỵ Lan, không thể được, mình đi theo sẽ làm trò đùa cho người ta diễu cợt, Ái Vi vẫn lắc đầu: – Tôi không chịu đựơc sương gió lạnh. Tôi đến đây để dưỡng bệnh, tôi không đựơc khỏe mạnh như những bạn trẻ khác. Tuấn Phi đặt tay lên tóc Ái Vi thân thiện: – Thảo nào trông Ái Vi yếu đuối quá. Nhưng không sao chúng tôi sẽ kiếm xe cho cô đi. Ái Vi nói: tôi mệt quá, rồi nàng bỏ Tuấn Phi đến ngồi bên vợ chồng ông họa sĩ. Tuấn Phi lại bên Giang Văn, hai người đàn ông nói chuyện nho nhỏ. Và Giang Văn đang nhìn về bàn Ái Vị Thật bất ngờ, chàng dụi tàn thuốc rồi đi đến bên nàng, nghiêng mình mời nàng nhẩy. Ái Vi bỗng nhói đau trong lồng ngực, nàng sợ hãi quá. Chàng thanh niên này có nhiều sức quyến rũ nàng. Ái Vi cắn chặt đôi môi, nàng lắc đầu: – Xin lỗi, tôi hơi mệt. Giang Văn nhìn sững Ái Vi, trán chàng cau lại, ánh mắt chợt tối buồn, chàng lẳng lặng quay đi. Ái Vi nghe đau đớn và hối hận, nàng quay nhìn Mai Lan van xin: – Bà Mai Lan, tôi có thể về được chứ. Ái Vi ho nho nhỏ trong cổ, Mai Lan đứng bật dậy, bà quấn lại chiếc khăn choàng cho nàng, lo lắng: – Ái Vi bị cảm lạnh rồi, anh Đăng, giúp em đưa Ái Vi về biệt thự. Đăng luống cuống nhìn khuôn mặt tái xanh của Ái Vi, ông nói giọng ân hận: – Lỗi tại tôi tất cả. Ái Vi vịn tay lên vai Mai Lan câm lặng cho đến khi về đến biệt thự, chào ông bà Đăng rồi khép chặt cửa phòng, nàng vùi đầu lên gối òa khóc nức nở.