Part I – Cô thu dọn nền nhà, bỗng nhiên muốn khóc mà không rõ lý do – Chương 3

Năng lực của cô có hạn, khát vọng hạnh phúc của cô quá hèn mạt

Thực sự là trên thế giới này có rất nhiều người họ Viên, nhưng chỉ có vài người tên là Viên Nhược Hồng.

Hôm nay có một người trong vài người đó xuất hiện, có hình dáng, có sức sống đang đứng trước mặt Duyệt Tâm, giống hệt trong ký ức của cô nhiều năm về trước: Cao cao, gầy gầy, nét mặt lạnh lùng, nụ cười cũng nhàn nhạt như thế.

Thư ký Vu cẩn thận giới thiệu với mọi người: “Anh Viên Nhược Hồng tạm thời đảm nhận chức tổng giám đốc của công ty, quản lý các dự án trong công ty chúng ta.”

Duyệt Tâm ngạc nhiên, không dám tin vào tất cả những gì hiện ra trước mắt mình.

Trong nhận thức của cô, chỉ có những cuốn tiểu thuyết tình yêu mới có thể xảy ra những tình huống như thế này: Người không có khả năng gặp lại bỗng nhiên xuất hiện trong một hoàn cảnh đặc biệt, nối lại mối tình xưa.

Nhưng không có nhân vật nào trong bất kỳ tiểu thuyết tình yêu nào xuất hiện với bộ dạng nhếch nhác như cô.

Ít nhất nhân vật nữ chính cũng không phải là phụ nữ đã kết hôn, càng không bối rối khó nói nên lời, xấu hổ không dám đối mặt như cô.

Thư ký Vu dẫn Viên Nhược Hồng đến chào và làm quen với từng nhân viên trong công ty.

Viên Nhược Hồng tới trước mặt Duyệt Tâm, cô không biết nói gì để làm cho mình bớt căng thẳng.

“Anh…Tôi…”

“Cô Hà, xin chào!” Viên Nhược Hồng lịch sự chào Duyệt Tâm, làm như chưa hề quen biết cô trước đây, giọng của anh vẫn quyến rũ như trước, vừa thân thiết vừa tạo ra khoảng cách nhất định khiến người khác không hiểu được tâm trạng thực sự của anh là gì.

Duyệt Tâm đứng yên ở đó. Cô nghĩ tất cả những điều này chỉ là ảo giác, chỉ cần cô động đậy, ảo giác đó sẽ biến thành sự thật khiến cô không dám động đậy.

Thật ra có thể nói Duyệt Tâm đang mong muốn thế giới hiện thực sẽ trở thành ảo giác.

Cũng may Viên Nhược Hồng vẫn giữ khoảng cách nên cô cảm thấy yên tâm hơn.

Duyệt Tâm hít một hơi thật sâu rồi cố gắng thể hiện mình không đến mức hoang mang như thế, nhưng cô vẫn không thể thốt nên lời.

Thấy phản ứng bất thường của cô, Hàn Hiên kéo trộm gấu áo cô, ghé tai cô nói nhỏ: “Này, chị không phải sợ anh ấy. Anh Viên là một người rất hòa đồng.”

Đương nhiên Duyệt Tâm không sợ Viên Nhược Hồng, cũng không lo lắng anh có phải người dễ hòa đồng hay không, cô chỉ không dám tin họ có thể gặp lại nhau, đặc biệt là trong hoàn cảnh như thế này.

Thư ký Vu ôm một đống giấy tờ hỏi Duyệt Tâm: “Những giấy tờ này tạm thời giao cho cô hay để tôi lưu?”

Duyệt Tâm nhớ ra đang ở công ty, bên cạnh cô có rất nhiều đồng nghiệp. Cô vội vàng giở bảng biểu, nói với thư ký Vu: “Tôi sẽ nhanh chóng chỉnh lý lại rồi báo cho công ty.”

Viên Nhược Hồng vẫn đứng bên cạnh cô, hơi nhướn mày, khen ngợi cô: “Cô làm việc thật tận tâm!”

Duyệt Tâm vội vàng đứng dậy, nói với điệu bộ cung kính: “Tổng giám đốc Viên, anh quá khen, đây là những việc tôi nên làm.”

Viên Nhược Hồng gật đầu, không biết vô tình hay hữu ý, anh nhìn cô nửa như cười nửa như không, dịu dàng nói: “Cô vẫn khiêm tốn như thế.”

Cả buổi chiều, Duyệt Tâm ở công ty giống như đang ngồi trên một thảm đinh.

Lòng cô rối bời, lúc làm việc còn phạm vài sai sót không to không nhỏ.

Cũng may được Hàn Hiên phát hiện ra, cậu chỉ lên con số trên bảng biểu nhẹ nhàng nhắc cô: “Chỗ này thừa ra hai số không, công ty sẽ phải bồi thường chết mất.”