Part IV – Đau đớn đến một mức độ nào đó, cô đã không còn nước mắt nữa – Chương 23

Liệu có phải anh quá hà khắc hay không?

Đột nhiên Cố Nam không dám về nhà, anh bắt đầu đến các quán rượu, muốn mượn rượu giúp mình say, nhưng cuối cùng anh nhận ra không có tác dụng, càng uống anh càng tỉnh.

Anh không biết vì sao Duyệt Tâm trở nên như vậy.

Không phải là không còn đứa con nữa sao? Anh không trách cô, dù sao họ vẫn còn trẻ nên còn nhiều cơ hội.

Việc gì anh cũng nghe lời cô. Cô không muốn nói, anh cố gắng tránh xa cô để cô không phiền lòng; buổi tối cô ngủ không ngon giấc, chỉ cần khẽ có tiếng động là tỉnh giấc, anh sợ anh hay trở mình khiến cô không ngủ được nên chủ động chuyển ra ngoài phòng khách.

Anh còn có thể làm như thế nào nữa? Chỉ cần Duyệt Tâm nói ra, chắc chắn anh sẽ làm vừa ý cô. Nhưng anh lại sợ cô nói ra anh không làm được, ví dụ, “ly hôn”, hai chữ đơn giản đó là yếu điểm của anh.

Cố Nam chưa bao giờ mất tự tin về bản thân mình, lúc đối diện với Duyệt Tâm, anh nhận ra cảm giác lo sợ và yếu đuối của mình.

“Duyệt Tâm, rốt cuộc anh phải làm gì?” Anh tự hỏi mình nhưng chỉ có hơi rượu nồng nồng trả lời anh.

Duyệt Tâm thu dọn đồ đạc trong nhà, cầm những chiếc quần áo nhỏ xinh mềm mại chuẩn bị cho đứa trẻ, chúng chứa đựng toàn bộ tình yêu của cô. Nhưng đúng là không có duyên, cô thậm chí không thể tin nổi đứa con đã rời xa cô.

Điện thoại trong nhà vang lên, Duyệt Tâm không muốn nghe. Lúc này, cô không muốn bị ai làm phiền.

Nhưng tiếng chuông vang lên không ngừng.

Cô không biết phải làm thế nào, đành nhấc máy lên nghe. Đầu dây bên kia là một giọng nói lạ đặc khẩu âm của người Đông Bắc: “Có phải nhà của Cố Nam không?”

Mặc dù không đủ tỉnh táo những Cố Nam vẫn biết Duyệt Tâm đưa anh về nhà.

Anh nhờ nhân viên phục vụ ở quán rượu gọi điện để xem Duyệt Tâm có còn quan tâm đến anh không.

Anh rất say, bước đi xiêu vẹo, Duyệt Tâm dìu anh, anh liền dựa đầu lên vai cô, chỉ có lúc này anh mới có thể gần cô. Cố Nam cảm thấy xấu hổ vì việc mình làm.

Duyệt Tâm không trách anh, thậm chí cô không nói gì, cô chỉ giúp anh nằm lên giường, lấy khăn nóng đắp lên trán anh. Cô nhìn anh hồi lâu rồi lặng lẽ chảy nước mắt.

Cố Nam cũng biết điều này nhưng anh không dám ngồi dậy, thậm chí anh không dám mở mắt nhìn cô, anh chỉ giả vờ nó mơ: “Nước…”

Duyệt Tâm đi rót nước cho anh.

Cố Nam thấy khóe mắt mình hơi ướt, anh cảm thấy mình có lỗi với Duyệt Tâm.

Cố Nam mời mãi Vệ Đông mới đến nhà anh.

Cố Nam nói họ đang chiến tranh lạnh, không khí trong nhà không vui, muốn Vệ Đông giúp anh điều chỉnh.

Mấy ngày nay Duyệt Tâm không đi làm, thư ký Vu nói tổng giám đốc Viên đã bàn giao công việc để cô có thêm thời gian nghỉ ngơi.

Trước đây, Cố Nam ăn xong bữa cơm tối mới về. Không biết vì sao hôm nay anh về sớm, thấy Duyệt Tâm nằm trên giường liền hỏi: “Em ăn gì chưa?”

Duyệt Tâm không nói gì.

Cố Nam nói: “Để anh nấu cháo cho em.”

Trong lòng Duyệt Tâm cảm thấy chua xót, cô lắc đầu tỏ vẻ không cần.

Cố Nam không nghe lời cô, bước vào trong bếp.

Lúc Vệ Đông đến, Duyệt Tâm vẫn nằm trên giường, Cố Nam đang bận rộn trong bếp.

Cố Nam ra mở cửa, anh ra hiệu bằng tay cho Vệ Đông có ý trách vì sao bây giờ anh mới đến.

Vệ Đông bĩu môi, khẽ nói: “Tắc đường.”

Duyệt Tâm nằm trên giường, nghĩ bâng quơ, không hiểu vì sao có lúc Cố Nam dịu dàng, có lúc anh lại hách dịch, nhưng dù sao bây giờ cô cũng không để ý nữa.