Part IV – Đau đớn đến một mức độ nào đó, cô đã không còn nước mắt nữa – Chương 27

Cô cảm thấy nhẹ lòng, nhưng cũng rất mệt mỏi

Lúc Duyệt Tâm buồn bã thông báo tin này cho Vĩ Vĩ, Vĩ Vĩ suýt chút nữa nhảy bật ra khỏi ghế: “Duyệt Tâm, cậu nhắc lại một lần nữa đi.”

“Mình ly hôn rồi, mình muốn sau này sống cùng cậu, trả một nửa tiền nhà. Nếu cậu không tiện, mình sẽ tìm chỗ khác.” Cô chậm rãi nói một lần nữa.

“Hai người…nhanh thế…” Mặc dù Vĩ Vĩ biết chuyện tình cảm của họ có vẫn đề nhưng vẫn nghĩ rằng có thể giải quyết, không ngờ họ ly hôn thật.

“Nhận ra hai người không hợp đâu cần phải có quá nhiều thời gian.” Duyệt Tâm phân tích một cách lý trí.

Họ ly hôn không liên quan đến chuyện cãi cọ, nguyên nhân chính là vì tính cách không hợp nhau.

Duyệt Tâm thở dài: “Thời gian trước, cậu cũng thấy, bọn mình thận trọng cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này, hai người giống như đang bước trên một lớp băng mỏng. Nhưng thật đáng tiếc là không thành công.”

“Vậy sau này cậu làm thế nào?” Vĩ Vĩ lo lắng hỏi.

Duyệt Tâm giả vờ như đang cảm thấy rất thoải mái: “Đi làm, kiếm tiền, thuê nhà, mua nhà, rồi cưới ai đó!” Có lẽ đây là suy nghĩ của tất cả các cô gái sau khi ly hôn.

Vĩ Vĩ nghĩ một lát rồi tổng kết: “Mình cảm thấy, Cố Nam cũng không đến mức tồi tệ như thế!” Thật sự cô không muốn Duyệt Tâm ly hôn.

Duyệt Tâm chỉ hơi nhếch môi, không nói gì.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, ly hôn không có nghĩa là tận thế. Có lẽ, lạc quan mà nói, hai người đang bị giày vò đều được giải thoát.

Duyệt Tâm bước vào giữa dòng người, bỗng nhiên cảm thấy con đường trước mắt vô cùng mờ mịt.

Cô không phải là người ly hôn vì ly hôn, cô chỉ cảm thấy không thể tiếp tục kiên trì được nữa nên mới đành phải làm như thế. Cô không có đường lui, cũng không có dự định nào tiếp theo, cô chỉ cảm thấy sau khi ly hôn, cô sẽ không còn phải khổ sở trong chiếc lồng hôn nhân nữa.

Cô cảm thấy nhẹ lòng, nhưng cũng rất mệt mỏi. Cô giống như một con tàu nhỏ không có cánh buồm, lúc này chỉ muốn tìm bến đỗ để dựa vào rồi tiếp tục một hành trình mới.

Duyệt Tâm nghĩ đến Cố Nam, không biết anh có giống cô không, cảm thấy nhẹ nhõm vì không còn phải mệt mỏi với những nghi ngờ, những giày vò về quá khứ trong cuộc sống hôn nhân nữa.

Bên đường, có một đôi vợ chồng dắt con đi chơi, đứa trẻ một tay cầm tay bố, một tay cầm tay mẹ, người vợ trẻ vừa đi vừa nói chuyện với chồng, người chồng nôn nóng hôn lên má vợ, người vợ xấu hổ nhìn chồng rồi nở một nụ cười rất tươi.

Một gia đình thật hạnh phúc!

Lẽ ra cô và Cố Nam cũng có thể hạnh phúc như thế, vậy ai đã cướp mất hạnh phúc của họ?

Duyệt Tâm cảm thấy mình là người phụ nữ thất bại, trong hôn nhân, cô không biết đầu tư, cũng không giỏi kinh doanh, làm mất đứa con, làm mất Cố Nam, làm mất cả gia đình.

Cô tự trách mình, oán hận mình nhưng không thể lấy lại tất cả những gì cô đã làm mất. Có lẽ, vận mệnh đã sắp đặt cô phải chịu khổ suốt cuộc đời.

Vĩ Vĩ vẫn chưa về nhà, một mình Duyệt Tâm đi đi lại lại trong căn nhà rộng, không biết phải làm gì. Cuối cùng, cô quyết định nằm trên giường đọc tiểu thuyết để giết thời gian. Trước đây, cô chưa bao giờ nhàn rỗi như thế nên cảm thấy không quen.

Chuông cửa vang lên, Duyệt Tâm nghĩ ngay rằng Vĩ Vĩ về, cô mặc áo ngủ rộng thùng thình ra mở cửa.

Nhưng người đứng bên ngoài cửa là Viên Nhược Hồng.