Phần 1.1

Một ngày nào đó…

Cô đi chợ mua rau, anh ở nhà thu dọn phòng.

Vô tình anh chạm vào một tập thơ của Tagore, trong đó rớt ra một tấm ảnh chụp chung của hai người.

Trong ảnh, lúc đó anh trông hơi ngố, còn cô cười rất nhạt.

Khi ảnh kẹp tấm ảnh về chỗ cũ mới phát hiện ra, phía sau có một dòng chữ nhỏ ngay ngắn và nắn nót

“Ngốc ạ, người em chọn là anh”.

Anh bắt đầu cười ngây ngô nhìn tấm ảnh ấy.

Ánh nắng ngoài cửa sổ cũng đang độ rực rỡ.

Phần 1.1

Đây là một con phố buôn bán cũ rất phồn hoa trong cái thành phố cũ kỹ này, mọi thứ được trưng bày với màu cổ, hương cổ, cũng chính nó là người chứng kiến thời khắc thành phố cổ này trở thành phố quốc tế hóa. Những kiến trúc cũ loang lổ in đậm dấu vết của lịch sử, nặng nề mà trầm lắng, có cảm giác khiến người ta bồi hồi nhớ lại những khoảng thời gian đã qua. “Văn phòng Tần Phóng” là một ngôi nhà hai tầng mô phỏng kiến trúc cổ nằm ở đầu phố.

Phố cổ tấc đất tấc vàng, tiền thuê phòng ở đây đắt tới mức khiến người ta phải lè lưỡi, giống như văn phòng thiết kế mang đậm cảm giác hiện đại này nên xây dựng ở khu chung cư mới thì phù hợp hơn. Để tránh cho thành phố này phát triển quá mức mà mất đi hương vị vốn có nên nhiều năm gần đây chính phủ không ngừng đầu tư phát triển khu chung cư Đông Hải, nhiều chuyên gia trong thành phố dự đoán trong tương lai khu chung cư mới này sẽ là mảnh đất vàng của thành phố, vì vậy nhiều công ty lớn, các khu nhà ở kiểu mới đều lần lượt kéo nhau ra khu chung cư mới.

Có điều đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Nhan Nặc lựa chọn nơi này để xin việc, cũng may cô đang ở một ngôi nhà kiểu cũ ở gần đó, nếu làm việc ở đây thì hàng ngày cô không cần lãng phí ba bốn tiếng đồng hồ đi lại. Cô sửa sang lại quần áo một chút, hít một hơi sâu rồi chầm chậm bước vào.

Văn phòng này chia làm hai tầng, phòng hội nghị ở cuối hành lang dài và sáng sủa, hai bên là cửa kính chạm đất, càn khôn bên trong liếc cái là thấy ngay. Cả khu làm việc áp dụng phong cách thiết kế rất hòa nhã, không có bàn làm việc của ai là bình thường cả, mà ở vị trí của mỗi người đều có điểm đặc sắc riêng, hoặc là đặt vài chậu cây nhỏ, hoặc là treo tranh sặc sỡ, hoặc là bàn ghế không phù hợp với cá tính, mới nhìn có thể cảm thấy lộn xộn nhưng đâu đâu cũng thể hiện sự cá tính, trên gương mặt những người làm ở đây cô không hề nhìn thấy sự áp lực, căng thẳng, dè dặt, mà ngược lại cảm thấy họ tự do tự tại như chính trong ngôi nhà của mình.

Nhan Nặc nghĩ, làm việc ở đây chắc chắn sẽ rất thoải mái.

Thế nhưng nhìn quần áo của mình xong cô lại buồn bã nghĩ lần nộp đơn này lành ít dữ nhiều, bộ quần áo màu xám nhạt của cô nghiêm túc tới mức cứng nhắc, không hợp chút nào với phong cách thoải mái nơi đây. Có điều khi cô bước vào phòng hội nghị chờ phỏng vấn thì một hàng ăn mặc chỉnh tề cũng khiến cô bớt căng thẳng hơn, hóa ra mọi người đều rất cẩn thận.

Cô gần như là người cuối cùng tới đây, nhìn qua một lượt thấy người tới phỏng vấn phân nửa là con gái, có vài người vui vẻ lại thêm phần lo lắng khi nói chuyện với nhau, có vài người già mặt nhìn đăm đăm, tỏ vẻ rất trang trọng. Nhan Nặc cảm thấy mình là người thoải mái nhất, không sao cả, công việc vốn là giúp bản thân có gì đó để làm, có được hay không cũng do ý trời.