Phần 1.2

Cô sững lại rồi đưa mắt nhìn xung quanh, lẽ nào mình vào nhầm chỗ? Cô đã bước vào vườn bách thú và đang ứng tuyển vị trí thầy dạy thú?

Cô nghĩ một lát rồi ghi đáp án vào phần đề trống: đủ, tốt, tốt.

Nhanh chóng đặt bút xuống. Bây giờ cô mới phát hiện ra xung quanh vô cùng yên tĩnh, những ứng viên khác đang tranh thủ từng giây từng phút để viết, liếc mắt sang bên cạnh, có một số người lại viết đầy một mặt giấy chỉ trong vòng có mấy phút.

Chỉ ba câu hỏi đơn giản thế cần phải viết dài và lâu như vậy sao? Những người này hình như đã viết lại tất cả cuộc sống của mình lên tờ A 4 nhỏ bé vậy, cô khẽ thở dài, xem ra bản thân mình lại tách rời xã hội rồi, hi vọng về công việc này không lớn, bởi vì từ trước tới giờ cô không giỏi trong việc tự đề cử bản thân.

Đáng tiếc thật, nơi này gần chỗ mình ở như thế. Cũng may, cách đây hai ngày bà chủ nhà có giới thiệu cô tới làm việc ở quán cà phê ở góc phố, cô đã tới đó rồi, môi trường làm việc cũng được, lát nữa qua đó hỏi xem còn cần người nữa không.

Nhan Nặc quyết định xong liền đặt bài kiểm tra ngay ngắn rồi ra khỏi phòng hội nghị. Vừa ra tới cửa phòng làm việc thì chàng trai đầu tổ chim ban nãy chạy vội tới và hỏi: “Cô, sao cô không đợi kết quả mà đã đi rồi?”. Trên trán chàng trai còn lấm tấm mồ hôi.

Nhan Nặc sững lại một lát rồi cười: “Xin lỗi, chỉ là tôi cảm thấy mình không phù hợp lắm”.

Cô mệt mỏi khi phải tranh giành với người khác, công việc mà cô mong muốn có thể tiêu khiển thời gian mà không có quá nhiều áp lực, mặc dù hai điều này thực sự luôn song hành với nhau.

“Ế, thế nhưng tổng giám đốc Phương nói cô rất phù hợp”.

Ngay từ khi bắt đầu đã nói muốn giữ cô gái này lại, ai biết được nhoáng một cái cô ấy đã đi rồi. Chàng trai cảm thấy khó hiểu, đầu tóc càng rối bù hơn.

“Cô có muốn phỏng vấn không?”.

Chàng trai liếc mắt nhìn Nhan Nặc nhỏ bé, hình như cô gái này không thực sự phù hợp, người yếu ớt như một bông hoa lan, e rằng ông chủ bẻ nhẹ một cái là gẫy. Có điều tổng giám đốc Phương đã mở lời rồi thì chắc chắn anh ấy có lý của mình.

Nhan Nặc cảm thấy khá bất ngờ, không ngờ thái độ làm cho có lệ của mình lại mang lại cơ hội phỏng vấn, cô gật đầu ngay không nghĩ ngợi nhiều, nói chung chẳng ai đẩy cơ hội tốt thế này ra ngoài cửa cả.

Lần này cô không cần quay trở lại phòng hội nghĩ nữa mà được dẫn lên văn phòng trên tầng hai. Ngoài cửa treo một tấm biển thủy tinh hình lập thể – Phương Lỗi – giám đốc kinh doanh, chắc đây là vị tổng giám đốc Phương rồi.

Cô lặng lẽ ngồi đợi một lát, từ ngoài cửa nhìn vào, cô thấy tầng hai rộng rãi hơn nhiều, hai bên là phòng làm việc, khu ở giữa để trống làm nơi nghỉ ngơi, phòng trà thiết kế tinh xảo, còn có vài gian phòng tập thể hình kiểu nhỏ nữa, chắc chắn đã được thiết kế vô cùng cẩn thận và tận tâm, khiến cho cả nơi này có cảm giác như một gia đình, không khiến người ta có cảm giác mệt mỏi như nơi làm việc bình thường.

Tiếp đó, có một người đàn ông mặc quần âu màu đen và áo sơ mi màu vàng hạt thóc bước vào, người này đeo một chiếc kính màu vàng, dáng vẻ đĩnh đạc, lịch lãm. Người đàn ông lịch sự chìa tay ra giới thiệu: “Chào cô, tôi là Phương Lỗi”.

Nhan Nặc cũng thoải mái bắt tay lại: “Tôi là Nhan Nặc, mong được chỉ bảo”.