Phần 10.2

Tin nhắn điện thoại vang lên, dường như muốn đánh thức cô, cô giật mình nhớ ra, mình lại nhớ tới anh ấy rồi.

Là tin nhắn của Tư Thần: “Chuyện nhà cửa tớ giải quyết xong rồi, đợi bố tớ về nữa là tớ được giải phóng”.

Nhan Nặc mỉm cười, lần trước tới đây Liễu Tư Thần nói đang muốn tìm việc ở khu này, có thể ở cùng cô nữa. Cô vội vã nhắn lại: “Thế thì hay quá, tớ đợi cậu đấy!”.

Bởi vì cô quả thực không thích mùi vị của cô đơn nữa rồi.

Cô biết cứ đắm chìm mãi trong quá khứ không phải là chuyện tốt đẹp gì, cô lấy lại tinh thần và dậy sớm sáng hôm sau. Tới quán đậu tương ở phố cũ hưởng thụ bữa sáng tuyệt vời rồi tới văn phòng, mới đến tầng trệt thì bị Ninh Hiểu Quang kéo tay, vừa nhìn lên tầng vừa khuyên cô:

“Chị Nhan, hôm nay có bão cấp mười hai, hay là chị lên muộn một chút đi”.

Nhan Nặc chau mày, nghe giọng cậu ấy là đoán ngay Tần Phóng đang nổi giận. Cô nhẹ nhàng hỏi:

“Hôm nay sếp Tần đến sớm thế à?”.

Ninh Hiểu Quang gật đầu: “Điều ngạc nhiên là, lúc mới tới sếp còn vui vẻ phấn khởi lắm, còn nói quý này thành tích tốt còn gọi em tới văn phòng để gửi thông báo thưởng cuối tháng vào hòm thư nội bộ, ai ngờ trong chốc lát gió đổi mây bay, ngay cả Tử Hi vừa vào đưa công văn cũng bị quát cho phát khóc mà đi ra”.

“Có gì lạ đâu, nắng mưa bất thường là tính cách nổi bật của sếp các cậu mà”.

Nhan Nặc vỗ vai Ninh Hiểu Quang rồi thong thả bước lên tầng lầu.

Cô về chỗ ngồi, cửa sổ hé mở, cô thấy Tần Phóng đang đi lại trong phòng, mặt cau có lại nói chuyện điện thoại, mặc dù không nghe thấy gì nhưng nhìn sắc mặt cũng đoán được anh ấy không thoải mái chút nào, hơn nữa nói xong còn ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại bắn tung tóe mỗi nơi một mảnh. Trái tim Nhan Nặc cũng đập theo, mặc dù cô biết Tần Phóng tính tình quái gở nhưng hành động dữ dội như hôm nay đúng là lần đầu tiên thấy.

Cửa văn phòng bật mở, Tần Phóng hằm hằm bước ra, thấy Nhan Nặc anh sững lại rồi lạnh lùng gào lên: “Đặt ngay một vé máy bay ngày kia đi Mỹ cho tôi”.

“Vâng”.

Nhan Nặc đáp rồi nhìn anh, cô không gọi điện ngay mà lại đi xuống phòng trà, mặc cho Tần Phóng kêu gào sau lưng. Một lát sau cô lấy hộp thuốc trong tủ dự trữ ở phòng trà lên, sau đó về chỗ, Tần Phóng vẫn đứng tức giận một mình ở đó, đôi mắt còn mở to hơn như muốn nuốt chửng cô. Nhan Nặc không lạ gì tính nết anh nữa nên cũng không để tâm, sau khi mở hộp thuốc cô nhìn anh và nói: “Sếp Tần, phiền anh ngồi xuống một chút”.

“Tôi bảo cô đặt vé máy bay, cô làm cái gì thế hả? Cẩn thận tôi trừ lương cô!”.

“Sếp Tần, chuyện lương lậu sau này hãy nói. Bây giờ cần phải giải quyết là chỗ này của anh bị thương rồi, phải xử lý ngay”.

Nhan Nặc chỉ trán anh và nói.

Giọng nói nhẹ nhàng của cô khiến Tần Phóng sững lại, anh sờ trán, thấy có máu, bây giờ anh mới thấy đau, gương mặt đỏ bừng, và ngoan ngoãn ngồi xuống.

Một vết thương không sâu có rỉ ra vài giọt máu, trong lòng cô nghĩ thầm không biết ai chọc giận anh ấy đến mức phát cáu thế này nữa. Cô lấy bông cẩn thận xử lý vết thương, rồi dán urgo lại cho anh, coi như xong việc. Trong một thời gian ngắn trái tim hỗn loạn của Tần Phóng cũng hồi phục lại, trong mắt hiện rõ sự phiền muộn, sao mà anh luôn mất mặt trước cô thế này?