Phần 11

Mưa tí tách rơi, thành phố phồn hoa ẩn hiện, mông lung trong mưa bụi.

Nhan Nặc chán nản đứng ở một góc bên cạnh bên xe trung tâm của thành phố, đứa bé cô dạy gia sư sắp thi cuối kỳ rồi nên thời gian ôn tập kéo dài hơn ngày thường, lúc cô đến trời mới âm u vậy mà lúc về đã mưa bụi đầy trời rồi.

Số người trên xe bus đông như đàn cá sardine, cô không thích tranh giành với người khác. Nhưng tiền bắt xe bus cũng tương đương với tiền đi dạy thêm rồi, không phải tay không về vườn sao? Thế là cô buồn bã đứng nép dưới hành lang bên con phố, nhìn dòng người đến rồi đi, trong lòng nghĩ sẽ đợi người ít một chút rồi lên, haizz, cô biết bản thân mình khá cố chấp mà.

Người qua người lại, mưa cũng không ngớt hạt, dòng người cũng không giảm, vẫn đông đúc náo nhiệt.

Mấy hôm nữa là giáng sinh rồi, trung tâm thành phố đã có một cây thông noel rất cao, to, bên trên treo đầy những món quà đủ màu sắc, trên cửa sổ của những cửa hàng cũng đã thắt đầy ruy băng. Không biết có phải do cô nhìn nhầm hay không mà các đôi tình nhân trên phố bỗng nhiều hơn, các chàng trai ôm eo các cô gái, che chung một chiếc ô, chốc chốc lại ghé tai thì thầm, cảm giác vô cùng ấm áp.

Nhan Nặc lại thở dài, cô không mong muốn có người đàn ông cho cô một chỗ dựa, chỉ cần mang cho cô mượn một cái ô là tốt lắm rồi. Bấy giác cô nhớ lại lời của thầy Từ hai hôm trước, ông nói ông dạy rất nhiều sinh viên, còn chưa thấy ai sống cuộc sống theo quy tắc như tăng ni như cô, đi học, nhà ăn, kí túc, ba nơi nối thành một đường, cuộc sống đơn giản và nhạt nhẽo. Nói xong thầy còn chủ động giới thiệu đối tượng cho cô, cô cười rồi chuyển chủ đề khác, né tránh mọi thứ. Mặc dù bạn bè đại học đều thành đôi thành lứa hết nhưng chắc do duyên phận của cô chưa tới, không gặp được người đúng với mình, có miễn cưỡng cũng không được.

Mùa đông ở thành phố này lạnh lẽo hơn ở quê cô rất nhiều, thêm mưa phùn lạnh cóng nữa nên xung quanh dường như đông cứng trong hơi lạnh. Ban nãy cô bị mưa ướt hết tóc, bất giác lại hắt xì hơi, cô vội quấn khăn lên ngang mặt. Đợi tiếp một lúc nữa, nhìn lên đồng hồ đã thấy chỉ sắp mười giờ, cô do dự rồi đội mũ áo măng tô lên, tính xuyên mưa mà đi. Trong lòng thầm nghĩ lần này có đông cô cũng sống chết mà chen lên, đột nhiên có người vỗ vai cô, ngẩng đầu lên thấy một chiếc ô, cô giật mình, quay sang nhìn, hóa ra là anh ấy?

Sao anh ấy lại ở đây?

Đoàn Dịch Sâm mặc một chiếc áo măng tô đen dài, bên trong là áo len cổ chữ V màu nhạt, đang che một chiếc ô toàn màu đen, dáng anh đứng thẳng trong mưa gió, sự hấp dẫn được phát huy tới mức cực điểm, hèn nào bao nhiêu người phải nghiêng ngả, điều quan trong hơn là, anh ấy đang che ô cho cô, bỗng chốc cô cảm thấy có phần choáng váng.

“Sao không mang ô, ngồi xe không?”.

Giọng nói Đoàn Dịch Sâm vang lên nhàn nhạt.

“Uh, em vừa dạo phố xong, đang định bắt xe về trường”.

Nhan Nặc nói dối không chớp mắt. Cây cần vỏ, con người cũng cần thể diện, đây là lời nói dối vô hại, cô không muốn trong mắt người khác nghĩ mình là người chi li tính toán như thế.

“Anh có xe, để anh đưa em về, mưa càng ngày càng to, bị cảm sẽ không tốt đâu”.

Ban nãy Đoàn Dịch Sâm không bóc mẽ Nhan Nặc, thực ra anh nhìn thấy cô đứng đây đợi xe lâu lắm rồi, nhìn dáng vẻ cô đợi xe có phần buồn cười, nghĩ lại lần trước tại buổi giao lưu cô cố ý ở lại ra về cuối cùng, chắc cô không thích chỗ đông người. Nhìn thấy gương mặt cô ấy bị khăn che mất phân nửa, ánh sáng trước mắt anh bỗng tối lại, bước chân đã đi lên phía trước nhanh hơn cả trái tim.