Phần 12

Mấy hôm sau mọi việc đúng như Mai Tử Hi dự đoán, văn phòng và công ty con của Thịnh Thế đã ký hợp đồng, Phương Lỗi và đối phương đã bàn cơ bản các điều khoản, chỉ đợi Tần Phóng về là quyết định xong. Tin này khiến cả văn phòng sôi lên sùng sục, ai cũng hưng phấn, đương nhiên, ngoại trừ Nhan Nặc ra.

Trên thực tế Nhan Nặc đang suy nghĩ xem mình có nên đổi công việc không, cô không biết Đoàn Dịch Sâm làm thế để làm gì, thực sự là vì danh tiếng của văn phòng Tần Phóng trong giới thiết kế hay là vì bản thân mình? Cô nghĩ lâu lắm rồi nhưng vẫn do dự không quyết, cô gọi điện cho Tư Thần, trước giờ cô ấy vẫn luôn là quân sư tình cảm của cô.

Trong điện thoại Tư Thần bắt đầu tiến hành giáo dục EQ cho Nhan Nặc.

“Đang tốt thế đi làm gì? Không phải cậu nói làm việc ở đó vui lắm sao? Cái tên họ Đoàn kia đâu phải là chủ của cậu, anh ta cũng đâu có ăn thịt cậu, chẳng qua là một tên người yêu cũ thôi mà, cậu sợ cái gì chứ? Nếu cậu mà rời đi thì không chừng anh ta còn nghĩ là vì anh ta đó. Sau đó lại theo đuổi cậu không ngừng, không phải lãng phí thời gian sao? Hơn nữa, mọi người đều sống chung trong một thành phố, gặp mặt nhau cũng chả phải việc gì kì lạ, quan trọng là tâm trạng của cậu, chỉ cần cậu thản nhiên đối mặt với anh ta, thì cậu mới có thể bước ra khỏi bóng tối được”.

“Nói thì nói như thế nhưng tớ luôn cảm thấy không thoải mái…”.

“Có cái gì mà không thoải mái chứ? Cứ coi như người dưng là được rồi. Huống hồ đó cũng chỉ là suy đoán của cậu, có gặp mặt hay không còn chưa chắc. Một CEO của công ty lớn nếu chỉ biết cả ngày quấn quanh đàn bà thì cũng chả ra cái loại gì”.

Nhan Nặc cứng họng, đúng thật, nếu Đoàn Dịch Sâm mà làm việc thì cũng là một kẻ điên cuồng.

“Có thể cậu nói đúng”.

“Cái gì mà có thể chứ. Tớ nói chính là chân lý. Yên tâm đi, mặc kệ anh ta là Godzilla* hay quái thú, cậu phải bình tĩnh, tháng sau tớ đến rồi, đến lúc đó chị đây sẽ làm chỗ dựa cho cậu”.

Cứ như thế, ý nghĩ bỏ việc của Nhan Nặc tạm thời không nghĩ tới nữa, Tần Phóng cũng về rồi. Hai hôm đầu lúc anh đi làm mặt lúc nào cũng sầm lại như Bao Công, không chỉ tính xấu mà nói chuyện cùng đầy ác ý, bộ dạng luôn là “Sinh nhân khó gần”.

Nhan Nặc đoán lần đi Mỹ này của anh chắc chắn không vui vẻ, ngay cả điện thoại cũng ném đi rồi thì còn vui vẻ gì chứ?có điều những chuyện này đều là chuyện riêng, cô không có quyền hỏi, chỉ an phận làm tốt công việc của mình, cứ coi những lời mắng của anh là nhạc giao hưởng, lại yên ổn qua một tuần nữa.

Cuối cùng cũng đến ngày kí hợp đồng, địa điểm là phòng họp tổng công ty Thịnh Thế.

Lần hợp tác này đối với Thịnh Thế mà nói thì không là gì, nhưng đối với văn phòng cô lại là một dự án lớn. Tần Phóng, Phương Lỗi đều đi rồi, ngoài luật sư đi cùng thì có thêm Nhan Nặc nữa.

Một lần nữa bước vào đây cảm giác của cô đã khác hoàn toàn. Đã đổi người ở quầy, Tiểu Quân cười tươi như hoa không biết đã điều đi đâu rồi, không ai quen cô cũng tốt, dù sao thì thời gian trôi qua, vật đổi và sao cũng dời.

Lúc cánh cửa phòng họp bật mở, cô không nhìn thấy bóng Đoàn Dịch Sâm, cô thở phào, không lâu sau đó lại nhìn thấy bóng một người quen, là Khổng Tư Niên – thư ký cũ của Đoàn Dịch Sâm, cô lại bắt đầu chau mày.