Phần 13.1

Sau khi kí hợp đồng với Thịnh Thế, thì phải thi công trên phương án, đề tài lựa chọn, thiết kế mà khách hàng yêu cầu, do đồ án này lớn, thời gian thi công lại ngắn nên tất cả mọi người trong văn phòng đều bận rộn. Tần Phóng vừa là sếp lại vừa là thiết kế nên tăng ca giống như ăn cơm, Nhan Nặc cũng lặng lẽ thức khuya, mấy đêm liền không được ngủ ngon, hốc mắt cũng sâu lại, viền mắt ngày càng đậm. Hôm qua cũng tăng ca tới muộn mới về, Tần Phóng thấy vậy liền nói anh không muốn nuôi gấu trúc nên bảo cô về nhà ngủ đủ rồi hãy tới.

Sáng sớm Nhan Nặc bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, ý thức còn mông lung mơ hồ nhưng nhìn thấy người gọi tới cô do dự một lúc rồi bắt máy:

“A lo”.

“Nhan nha đầu, bây giờ tôi đang ở bệnh viện thành phố, Dịch Sâm vào viện rồi”. Giọng Lâm Vũ Triết vô cùng mệt mỏi.

TayNhan Nặc run rẩy suýt nữa làm rơi điện thoại, lúc sau cô bình tĩnh nói: “Chuyện gì thế?”.

“Shit!”.

Đầu dây bên kia Lâm Vũ Triết có phần kích động, giọng nói cũng to hơn:

“Chuyện gì là chuyện gì? Bây giờ hai người có thâm thù đại hận à, không thể tới thăm cậu ấy được sao? Lần trước cậu ấy đợi cô hai ngày mà cô cũng không tới, cậu ấy không nghe lời tôi, cứ thích xuất viện làm thằng điên vùi đầu vào công việc, bây giờ thì hay rồi, cậu ấy là người đầu tiên mà họp kiểu gì còn nằm ngay ra phòng họp!”.

“Tôi không phải bác sĩ, đi cũng không thích hợp, phiền anh gửi lời hỏi thăm tới anh ấy vậy…”.

Nhan Nặc giữ chặt trái tim đang kích động của cô và bình tĩnh nói.

“Không phù hợp cái chết tiệt ấy! Từ bao giờ cô trở nên máu lạnh vô tình thế này? Cô còn không hiểu sao à? Em gái tôi chết rồi, nó đã là quá khứ rồi, cô mới là hiện tại của Đoàn Dịch Sâm! Lẽ nào… cô không thể tha thứ cho cậu ấy một chút sao?”.

Lâm Vũ Triết nói xong liền dập máy, anh dựa vào cửa phòng bệnh, tay lần sờ thuốc lá trong túi, nhớ ra đây là bệnh viện nên cố nhịn. Anh biết lời nói của anh có phần kích động, biết rõ là không phải lỗi sai của Nhan Nặc nhưng không kiềm chế được cảm xúc của mình, mọi thứ rối tung hết cả lên, dường như ông trời đang trêu đùa vậy.

Anh khác hoàn toàn với anh cả anh hai, khi anh còn nhỏ mẹ anh đã giao Vũ Hàm cho anh rồi. Cô gái nhỏ tết bím hai bên đáng yêu như búp bê, lúc nào cũng gọi “anh ba anh ba” ngọt xớt, anh đi đâu cũng thích dẫn cô bé đi cùng, thân mật tới mức người ngoài không biết thì đều tưởng rằng đó là cô bạn gái bé nhỏ của anh.

Thực ra, đâu phải anh không mong thế chứ?

Nhưng Vũ Hàm lớn lên và nói cho anh biết cô ấy đã thích người khác, chính là cậu bạn thân Đoàn Dịch Sâm chơi cùng với họ từ nhỏ đến lớn. Mặc dù trong lòng không can tâm nhưng một người là em gái mà anh yêu quý, một người là anh em, anh có thể làm thế nào được chứ? Chỉ biết chúc phúc cho họ thôi. Ai biết được mộng đẹp ngắn ngủi, Vũ Hàm mắc bệnh tim bẩm sinh giống mẹ cô ấy, trong một đêm lạnh giá, cô bé luôn đi theo anh và nói: “Anh ba, hút thuốc nhiều không tốt cho sức khỏe đâu” đã rời xa anh, chuyện này là sự đả kích vô cùng lớn với anh và Đoàn Dịch Sâm.

Sau đó là sự xuất hiện của Nhan Nặc.

Duyên phận luôn là những câu chuyện thần kỳ.

Ban đầu Dịch Sâm nói với anh rằng đã gặp một cô gái khóa dưới giống Vũ Hạm đến 7, 8 phần, anh không tin. Cho đến khi gặp Nhan Nặc anh mới chắc chắn. Chỉ là Nhan Nặc thích cười, thích nghịch hơn Vũ Hàm, tự nhiên họ chuyển di tình cảm của mình dành cho Vũ Hạm sang Nhan Nặc. Có điều, anh hiểu rõ điều ấy nhưng Dịch Sâm thì lại lún quá sâu.