Phần 13.2

Tần Phóng nhìn xung quanh, thành phố đêm sáng đèn như ban ngày, liền hỏi cô:

“Cô thích nơi này à?”.

“Sếp Tần, anh… không thích à?”.

Sắc mặt Nhan Nặc có phần lo lắng. Cô nhìn trang phục cao cấp trên người anh, chắc anh không quen tới những nơi thấp bé, bình dân thế này, cô hỏi:

“Hay là chúng ta tìm một nhà hàng nào đó?”.

“Không phải phiền thế đâu, thế này là được rồi, có điều cô làm hướng dẫn viên đi, có đồ gì ngon?”.

Nhan Nặc thở phào rồi mỉm cười: “Đó là điều đương nhiên, đi bên này, đảm bảo anh không hối hận đâu”.

Sau đó cô dẫn Tần Phóng đi qua đám người đông đúc, sau đó tới một quán ăn nhỏ.

Tần Phóng tò mò nhìn xâu thịt xiên đang bốc khói trong nước và hỏi: “Đây là cái gì?”.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba anh liền đi du học, sau này về nước cũng không tới những nơi bé thế này ăn uống, nên không biết gì cả.

Nhan Nặc ngẩng đầu cười: “Đây là thịt viên cà ri, sếp Tần, anh ăn được cay chứ? Vị món này ngon lắm đấy”.

Cô đón hai xiên thịt từ tay bà chủ rồi đưa cho Tần Phóng một xiên, cô cẩn thận cắn xiên thịt của mình, đột nhiên nhớ ra điều gì đó cô nhìn Tần Phóng và hét lên:

“Ê, cẩn thận không nóng”.

Đáng tiếc không kịp, Tần Phóng bị nóng quá rát cả miệng, anh nhìn Nhan Nặc với ánh mắt trách móc: “Sao cô không nói sớm?”.

“Làm sao tôi biết anh vội thế chứ…”. Nhan Nặc làu bàu.

Nghe thấy thế Tần Phóng trừng mắt nhìn cô: “Hả? Cô nói cái gì?”.

“Không có gì. Tôi nói là những viên thịt này đều do bà chủ đích thân làm, bên trong còn có canh nóng, vì thế khi ăn cần phải từ từ nếm, như thế mới không bị bỏng”.

“Hèn gì”.

Tần Phóng cẩn thận cắn một miếng, sau đó nước canh bên trong chảy ra, anh mi mi mắt thưởng thức:

“Quả nhiên ngon thật, tôi muốn thêm xiên nữa”.

Một lúc sau.

Nhan Nặc nhìn đống que xiên cao như núi, cô hỏi:

“Sếp Tần, hay là anh nghỉ một lúc rồi ăn tiếp?”.

Có ngon đến mấy chắc cũng không cần ăn hết cả số hàng để dành của người ta chứ? Thịt bò ăn nhiều quá cũng gây chán ăn mà…

“Tiếc tiền à? Hôm nay khó khăn lắm cô mới mời, đương nhiên là tôi phải ăn chán rồi”.

Anh nói xong còn nhìn cô cười hề hề như một đứa trẻ, vô cùng đắc ý.

Nhan Nặc đành nhún vai bất lực, bây giờ chỉ biết im lặng nếu không thì lát nữa lại bị trách móc. Đến đến lúc Tần Phóng không ăn nổi thịt bò viên nữa Nhan Nặc mới hứng chí chạy sang những quán khác ăn bánh cà rốt, cá mực chiên…

Tần Phóng lại sầm mặt lại và gào lên:

“Cô chơi đểu! Sao không nó cho tôi biết nhiều đồ ngon thế này”.

Bụng anh bây giờ no căng cả rồi còn đâu.

Nhan Nặc không còn gì để nói, tròn mắt nhìn anh xắn tay áo rồi giành lấy mực chiên trong tay cô không chút lịch sự, ăn vội vàng, khóe miệng còn đầy vết dầu mỡ, cô bất lực thở dài: “Sếp Tần, ở đây bị lem dầu rồi”.

Thấy Tần Phóng loay hoay mãi mà không lau được, cô vội cầm giấy ăn lau cho anh. Tần Phóng khựng lại, không ăn nữa, sững sờ nhìn cô, động tác này của cô có phải thân mật quá không? Mặt anh nóng bừng.

Nhan Nặc vội hỏi: “Sếp Tần? Anh sao thế?”.

Cô còn không hề biết mình đã làm xáo trộn trái tim của người ta rồi.

Tần Phóng sực tỉnh rồi hỏi: “Không sao, cô ăn no chưa? Muộn rồi, hay chúng ta về đi?”.

“Ừ”.

Cô gật đầu rồi đi cùng anh ra khỏi chợ đêm. Không còn hơi ấm hầm hầm ban nãy, hai bàn tay cô lạnh tới mức ửng đỏ, cô đành đan hai bàn tay vào nhau tìm hơi ấm.