Phần 2.1

“Cái gì? Cậu nói cô ấy… chính là cô ấy?”. Tần Phóng há hốc miệng ngạc nhiên, xoay nghế da sang hướng khác, đôi mắt có thần chăm chú nhìn Phương Lỗi tìm câu trả lời.

Phương Lỗi gật đầu: “Cậu thừa biết là khả năng nhìn người của tôi không tồi mà, tôi nhìn người không sai đâu, chắc là cô ấy, ngay cả thanh điệu khi nói chuyện cũng giống nhau. Chỉ làm tôi cảm thấy lần này cô ấy thiếu chút gì đó”.

Anh ngửa người ra ghế, đôi mắt ấm áp có nét sắc bén của người làm kinh doanh, ngoại hình anh không coi là đẹp trai, nhưng lúc nói chuyện luôn khách khí và gây cười, phong độ ngời ngời, luôn khiến người khác không phòng bị gì mà tin tưởng những lời anh nói.

Nếu nói Tần Phóng là linh hồn của văn phòng thì Phương Lỗi chính là giá đỡ của văn phòng. Anh có khả năng nhìn là không quên, khả năng ứng phó linh hoạt nên luôn mang lại nhiều cơ hội phát triển cho văn phòng này.

Ánh mắt xa xăm của Tần Phóng dừng lại ở tác phẩm anh đã đoạt giải đang treo trên tường, im lặng một hồi, không biết đang nghĩ gì nữa, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng, ngữ khí đã không còn chút phóng khoáng ban nãy nữa: “Cô ấy thiếu tình cảm”.

Trực giác anh mách bảo cô ấy của hiện tại sẽ tuyệt đối không thể nào nói những lời như khi đó. Ánh mắt cô ấy quá lạnh lùng, trừ khi tức giận nó mới có chút xao động.

Phương Lỗi đồng ý với những lời của Tần Phóng:

“Được rồi, mặc dù là tình cờ gặp gỡ nhưng dù sao cậu cũng gặp được người ta rồi, coi như may mắn không bạc đãi số mệnh rồi. Nếu cậu thực sự không hài lòng thì không cần thuê cô ấy nữa, dù sao làm trợ lý của cậu mà khiến cậu không thích thì công việc cũng khó triển khai”. Công ra công, tư ra tư, anh phân rất rõ ràng, chỉ là anh biết rõ Tần Phóng sẽ không từ chối.

Quả nhiên: “Được rồi, thuê cô ấy”. Tần Phóng nặng nề đáp.

Lúc này Nhan Nặc đã tới phòng trà và pha trà rất thành thục. Cô dám ở lại không phải vì công việc này mà là vì muốn chứng minh câu nói “cô ấy không được” là sai. Cô vô cùng phản cảm với bốn chữ này. Xét về góc độ nào đó cô là một người cố chấp tới mức người khác phải tức giận.

Sau khi pha xong cà phê cô pha tiếp một cốc trà cho Phương Lỗi. Ban nãy cô để ý thấy văn phòng của anh ấy có dụng cụ pha trà và sách về trà, chắc chắn là một người yêu trà. Khi cô bước vào phòng Tần Phóng thì hai người họ đã nói xuôi xuôi chuyện rồi.

Phương Lỗi nói: “Trà ngon, được lắm”. Khi uống ngụm trà ấm nóng ngọt ngào anh càng cảm thấy sự cẩn thận của Nhan Nặc, có thể cô chính là người phá vỡ lời nguyền hai tháng ở đây.

“Không phải vẫn thế sao, có phải là chưa bao giờ uống đâu”. Tần Phóng nhất định không chịu nói mấy lời dễ nghe, có điều mặc dù như thế nhưng anh vẫn uống liền mấy ngụm, thức mấy đêm liền tinh thần và sức lực của anh đã cạn kiệt tới cực điểm. Lát sau anh nói với Phương Lỗi:

“Thiết kế chủ yếu trong đề án của Hạo Thiên tôi làm xong hết rồi, phần còn lại cậu bảo bọn họ làm tiếp, tôi về ngủ một giấc đã”.

Anh cầm áo khoác và chìa khóa xe đứng dậy và nói với Nhan Nặc: “Cô giúp tôi thu dọn mọi thứ”. Sau đó cao ngạo bước đi.

Nhan Nặc không kịp phản ứng gì, chỉ thấy Phương Lỗi cười hớn hở và đứng dậy vỗ vai cô: “Nhan Nặc, chào mừng cô trở thành thành viên của chúng tôi, tôi tin cô sẽ thích nơi này”.