Phần 2.2

Vì thế ở “Văn phòng Tần Phóng” Nhan Nặc đã tạo nên một câu truyện cổ tích, suốt một tháng ròng không hề khóc, không hề oán giận, còn bạo quân vẫn gầm thét không ngừng như cũ, thế nhưng cũng không thấy đòi đổi người khác.

Sau khi điều tra nghiên cứu nhiều mặt, bọn họ quyết định sẽ mở một bữa tiệc chào mừng người mới cho Nhan Nặc, bởi vì trước giờ chưa có cơ hội thế này.

Hôm mở tiệc chào mừng thì Tần Phóng có việc tụ họp riêng vì vậy sau khi tan ca Phương Lỗi kéo cả team tới quán bar “Thời gian cũ” trong góc phố cũ.

Chủ quán bar quen biết với Nhan Nặc, ông ấy nhiệt tình đón tiếp: “Hi, lâu lắm không gặp cô”.

Nhan Nặc vuốt lại tóc mái rồi cười với ông chủ: “Vâng, tôi đổi công việc mới rồi, cũng khá bận”. Bận phục vụ tên sếp bạo quân luôn luôn bất thường khiến cô không có thời gian nghĩ đông nghĩ tây nữa, không cần phải dùng chất cồn để tê liệt bản thân nữa.

Ông chủ tỏ vẻ hiểu biết, liền khách khí hỏi:

“Đây đều là đồng nghiệp mới của cô à? Tình cảm tốt đấy, tôi giảm giá 8% cho, cứ vui vẻ đi”.

Sau đó bọn họ muốn bao một phòng, hôm nay những người trẻ tuổi đều chơi rất hăng, liên tục gọi tên “chị Nhan, chị Nhan”.

Nhan Nặc đến từ một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam, có sự nhẹ nhàng mà chỉ người vùng Giang Nam mới có, nói chuyện mềm mại, ấm áp, ngoại hình nhỏ nhắn, đáng yêu. Thực sự không nhìn ra cô đã hai mươi bảy tuổi, còn lớn tuổi hơn nhiều người trong văn phòng này, ví dụ như Ninh Hiểu Quang – chính là anh chàng đầu tổ chim hôm cô tới phỏng vấn. Sau khi thân thiết những người nhỏ hơn đều gọi cô là “chị Nhan”, lớn hơn thì gọi “Nhan Nặc”.

Văn phòng Tần Phóng luôn tràn đầy sức sống và sinh lực, không tách rời những người trẻ tuổi này. Có nhiều người không có học lực cao vót nhưng làm việc vô cùng xuất sắc, ví dụ như Ninh Hiểu Quang chỉ tốt nghiệp cấp ba, nhưng là cao thủ thiết kế web, ngay cả bản thân Phương Lỗi cũng chỉ tốt nghiệp đại học bình thường. Phương Lỗi nói đúng, Nhan Nặc sẽ thích nơi này, bọn họ đều vui vẻ làm việc, vui vẻ sinh hoạt, thỉnh thoảng có áp lực chẳng qua cũng là động lực để tiến bộ mà thôi.

Nụ cười trên môi cô càng ngày càng nhiều, ngay cả bà chủ nhà cũng nói dạo này thần sắc cô khá lên nhiều rồi.

“Ninh Hiểu Quang, mau tới biểu diễn một đoạn nào”.

Đám đông bắt đầu sôi nổi, làm việc ở đây một khoảng thời gian Nhan Nặc mới biết cậu thanh niên có nụ cười ngốc nghếch này chính là cây cười của văn phòng, còn có thể nói tương thanh* vô cùng sinh động. Còn cái gì là “chú cừu non đại chiến bạo quân” là một vở kịch gần đây rất được hoan nghênh của cậu ấy.

Chú cừu nón chính là Nhan Nặc, còn bạo quân thì không phải nghi ngờ gì nữa, chính là con sư tử suốt ngày gầm rú – Tần Phóng.

Vở kịch này mới diễn đã nhận được sự đánh giá cao.

Hôm đó Ninh Hiểu Quang vốn định tặng một cuốn sách kế hoạch cho Tần Phóng xem, ai biết được đúng lúc gặp Tần bạo quân phản kháng. Không biết ai đã chọc giận anh, cũng không biết là lần bao nhiêu anh làm khó Nhan Nặc nữa, nói chung nếu không phải chê cà phê quá nóng thì sẽ chê quá ngọt, còn sự thực là nổi giận vô cớ. Trong thời gian ngắn Nhan Nặc đã ra vào mấy lần rồi. Còn Ninh Hiểu Quang không có gan dẫn xác vào chỗ chết, đang định chuồn thì nghe thấy một đoạn đối thoại kinh điển.