Phần 2 – Chương 6

Bảy giờ hai mươi, Ellen đã có mặt tại hành lang để Powell không có cơ hội nhờ người thư ký gọi lên phòng “cô Kittredge”. Tám giờ kém năm hắn đến, hàng ria mép nhếch lên cười… “Người đâu mà quen quá dễ… một người lạ trong thành phố…”. Hắn nói phim “Chân trời đã mất” sẽ bắt đầu vào lúc tám giờ sáu phút. Do đó mặc dù rạp chỉ cách khách sạn năm dãy phố, hắn đề nghị đi tắc xi. Trên đường đến rạp, một tay hắn choàng ôm qua người nàng, một tay đặt trên vai nàng. Nàng nhìn bàn tay – bàn tay ấy đã từng vuốt ve thân hình Dorothy, đã xô đẩy… có thể…

Tòa nhà Hành chính cách rạp ba dãy phố và cách khách sạn hai dãy phố. Khi trên đường trở về khách sạn, nàng và hắn đi ngang qua nhà Hành chính. Phía bên kia đường, trên những tầng nhà cao, phía mặt tiền mờ mờ, những cửa sổ thắp đèn sáng bên trong.

– Tòa nhà cao nhất thành phố, phải không? – Ellen hỏi và nhìn Powell.

– Ừ.

Hắn trả lời nhưng ánh mắt nhìn đăm đăm về đằng trước.

– Cao bao nhiêu?

– Mười bốn tầng – Hắn nói, hướng nhìn vẫn không thay đổi. Ellen nghĩ thầm: “khi ta hỏi người nào đó về chiều cao của một vật ở trước mặt họ, theo bản năng họ sẽ quay nhìn vật đó ngay dù họ đã biết sẵn câu trả lời, trừ phi vì một lý do nào đó họ không muốn nhìn”.

Nàng và hắn về đến khách sạn, ngồi uống rượu uytky sôđa trong một phòng nhỏ tường dán giấy màu xanh. Có tiếng dương cầm vang lên nhè nhẹ. Câu chuyện giữa nàng và hắn thỉnh thoảng đứt đoạn, và Ellen cố đẩy đưa câu chuyện để phá vỡ sự thạn trọng của Powell. Vẻ vui nhộn của hắn lúc ban đầu bỗng mất đi khi đi ngang qua tòa Hành chính, rồi hắn vui vẻ trở lại lúc bước vào khách sạn, nhưng dần dần tắt lịm từ lúc ngồi trong phòng giải khát.

Nàng và hắn đề cập đến việc làm. Hắn làm nghề này đã hơn hai tháng và có ý định sẽ bỏ nơi đó khi tìm được một nghề khác khấm khá hơn. Hắn đang dành dụm một số tiền để mùa hè đến sẽ du lịch sang châu Aâu học hỏi thêm.

Hắn đang học gì? Môn giỏi nhất của hắn là tiếng Anh. Hắn dự định làm nghề gì với môn học đó? Hắn cũng chưa biết. Hắn có thể nhận làm nghề quảng cáo hoặc là nghề phát hành sách. Dự định cho tương lai của hắn thật khiêm tốn. Rồi nàng và hắn nói về các cô gái.

– Tôi chán ngấy mấy cô sinh viên – Hắn lên giọng trịch trượng – Mặt mũi non choẹt… mà nói gì cũng nghiêm túc quá đáng.

Ellen nghĩ đã đến lúc hắn bắt đầu nói đến điều nàng đang mong đợi. “Cô quá quan trọng hóa vấn đề tình dục. Bao giờ người ta thích nhau thì cứ leo lên giường với nhau, có gì ghê gớm lắm đâu”. Nhưng hình như đấy không phải là điều hắn đang suy nghĩ. Có cái gì đang làm hắn bối rối. Hắn cân nhắc từng lời trong khi những ngón tay vần mãi ly cốctai.

– Cô cũng đại loại giống như mấy cô sinh viên đó – Hắn tiếp lời, đôi mắt xanh biếc tối sầm lại – Và cô khó bỏ cái tính ấy – Hắn nhìn đôi bàn tay hắn – rồi sẽ gây ra những rắc rối thôi.

Ellen nhắm mắt, bàn tay trên bàn rít rát mồ hôi.

– Cô không thể nào không thương hại những ngừơi như thế – Hắn nói xa vắng – nhưng cô phải nghĩ đến bản thân mình trước đã.

– Họ giống cái gì chứ? – Nàng hỏi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

– Những người tự buông thả mình theo những người khác…

Có tiếng bàn tay đập mạnh trên bàn, Ellen mở mắt ra. Hắn đang lấy thuốc trong bao để trên đó. Bàn tay cầm diêm châm thuốc run run.