Phần 2 – Phá thành

Ta đứng bồi hồi thật lâu trước cổng thành.

Mặt trời sắp sửa xuống núi, tà dương dần buông xuống cánh cửa thành cao năm trượng, trải dài nhiều vệt đỏ sậm ảm đạm, phần lớn gương mặt binh lính gác cổng thành hiện lên đầy vẻ mệt mỏi.

Yến Thành là tòa trọng trấn tọa lạc tại nơi biên ải này, sau khi bị đại quân của Thị Quốc vây khốn suốt hai tháng ròng, cuối cùng bị đánh bại.

Thị Quốc tam hoàng tử Nhan Thước tiếp quản nơi này, lấy việc an dân làm chính, hạ lệnh nghỉ ngơi dưỡng sức.

Ta đứng trước cửa thành, nhìn cố thổ chỉ cách một bức tường, lệ thấm ướt y phục.

Thành phá, nhà tan, ta cũng… không trở về được…

Ta thấy đầu phụ thân treo trên tường thành bảy ngày bảy đêm, cũng bởi vì người thống lĩnh tướng sĩ liều chết chống cự, cũng bởi vì người thà chết không chịu đầu hàng, bởi vậy sau khi Thị quân phá thành, chuyện đầu tiên chính là cắt đầu người để răn đe dân chúng.

Ta thấy máu mẫu thân chảy dưới cổng thành, làm cánh cửa thành bằng gỗ nhuộm thành màu đỏ tươi, phụ thân vừa chết, người cũng tuẫn tiết, quy tiên theo phu quân.

Ta lại thấy ca ca ta, run rẩy quỳ xuống giơ hàng thư trước vó ngựa của Nhan Thước, sự yếu đuối của hắn hủy hoại bản thân hắn, hủy luôn cả toàn gia, họ Đồng trăm năm sau thành tội nhân của đất nước…

Trời đất rộng lớn, mà nay, chỉ còn lại một mình ta.

Ta đi đi lại lại bên ngoài cửa thành, nghĩ cách vào trong, suốt khoảng thời gian đó, ta hỏi từng người rồi lại từng người qua đường: “Có thể mang ta cùng vào thành không?”

Hầu hết bọn họ đều không để ý tới ta, đi thẳng qua bên người ta. Ngẫu nhiên có hai ba người dừng lại, cũng chỉ nhìn ta lắc đầu thở dài.

Tình đời ấm lạnh như vậy.

Ta đang buồn bã chán nản, chợt có một bóng người tiến đến, ngước mắt lên, liền thấy một nam nhân.

Bạch y, tóc đen, mắt đen.

Màu sắc vô cùng đơn giản, nhưng ở trên người y lại tạo thành một loại sắc thái tao nhã khôn xiết.

Y nhìn thẳng về phía ta, trong đôi mắt có nét tiếc nuối nhàn nhạt, sau khi trông thấy ta thì có phần hơi kinh ngạc.

Ta hỏi, có thể mang ta cùng vào thành không?

Y trầm ngâm một lát, gật đầu nói: “Đi theo ta”

Vì thế ta liền theo y vào thành.

Y mang trên lưng một cây thụ cầm(1), dây đàn trong bóng đêm tỏa ra ánh sáng mờ mờ bàng bạc như ánh trăng.

Binh sĩ thủ thành vốn muốn cản lại, nhưng khi trông thấy chuôi cây thụ cầm phía sau thì đột nhiên biến sắc, cung kính nhường đường cho qua.

Ta chen lên phía trước y, lảo đảo bước đi một mạch, trước mắt là khung cảnh tan hoang.

Chỗ này nguyên bản là vùng đất thuộc về phía tây nước ta, là viên ngọc minh châu danh xưng Yến Thành, bị chiến tranh đốt phá, không chỉ có mấy bức tường thành, hi sinh vì nước không chỉ có sáu ngàn binh sĩ, còn có ngàn năm văn hóa, trăm năm thịnh vượng và hai mươi năm yên ổn.

Giờ đây nhà nhà giăng lụa trắng, hộ hộ thêm mồ mả, thê tử ly tán, nhà tan cửa nát…cũng vì hoàn thành dã tâm của những kẻ nắm giữ quyền lực, muốn thiên thu thống trị.

Thị Quốc, thù này không báo, ta thề không làm người!

2.

Cuối con phố dài này là nhà ta.

Thềm đá tầng tầng được lót bạch ngọc, hai con thần thú được đúc bằng đồng đứng sừng sững trước cửa lớn sơn son, tấm biển lớn trên cửa lại được điêu khắc từ khối ngọc lưu ly mà thành, do chính tay tiên đế ngự bút ban tên Định Quốc.

Phụ thân ta, là Định quốc tướng quân Đồng Tĩnh, thụ phong Yến Thành.