Phần 3.1

Không hẹn mà gặp Nhan Nặc khiến Lâm Vũ Triết cũng sững lại. Anh rất muốn chạy tới hỏi cô một năm qua đã đi đâu. Nhưng anh không làm thế, sự phòng bị trong đáy mắt Nhan Nặc khiến anh chùn bước, lẽ nào cô ghét anh tới mức không muốn nhìn mặt anh nữa sao? Anh nắm chặt tay, không can tâm nhìn mọi thứ trước kia tan thành mây khói.

Có lẽ do ánh điện trong phòng hát quá tối nên mọi người đều không nhận thấy sự thay đổi khác thường của hai người.

Chỉ có Tần Phóng chau mày, anh cố ý lắc lắc chiếc cốc, những viên đá trong cốc va vào thành phát ra tiếng động, giọng nói đầy vẻ uể oải:

“Sao anh cũng tới đây?Bên đó không giải tán nhanh thế này đấy chứ?”.

Tiệc rượu riêng tư khiến người khác phát chán ban nãy Lâm Vũ Triết cũng nhận được lời mời, có điều cậu ta khác với bản thân mình, cậu ta luôn biết luồn lách như cá gặp nước, bắt tay giao tiếp hoành tráng lắm.

“Cậu được phép chuồn ra ngoài được chả nhẽ tôi thì không?”.

Nói xong Lâm Vũ Triết tùy tiện buông mình xuống sô pha cạnh Tần Phóng, sau đó nhìn những người trong phòng một lượt, sau cùng nhìn Nhan Nặc đang ngồi bên cạnh mình, cố ý ra vẻ tò mò hỏi: “Vị này là?”.

Nhan Nặc thấy anh ta làm bộ không quen biết cô nên tính toán đã giả bộ thì giả cho đến cùng, cô thở phào nhẹ nhõm, buông bàn tay đang mân mê gấu váy ra, gương mặt cứng đơ nãy giờ cũng thoải mái dần.

Tần Phóng vẫn thản nhiên không lạnh lùng cũng chẳng nhiệt tình, giơ cốc về phía Lâm Vũ Triết rồi ngửa cổ uống cạn, vốn không hề có ý định giới thiệu hai người này.

Lâm Vũ Triết cũng không để ý, chủ động đưa tay ra, ánh mắt chăm chăm nhìn Nhan Nặc: “Lâm Vũ Triết”.

Nhan Nặc nhìn chằm chằm vào cánh tay ấnh, giống nhu nó là một con rắn độc, mãnh thú. Một lúc sau cô mới trấn áp những cơn sóng dội lên từ trong tim rồi lạnh lùng đáp:

“Chào anh, tôi là Nhan Nặc, trợ lý mới của tổng giám đốc Tần”.

Cô bắt tay đơn giản một chút rồi buông ngay, như thế là quá thể lắm rồi.

Lâm Vũ Triết đau khổ cười, anh cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo từ bàn tay Nhan Nặc, chắc là sự kháng cự từ tận trong tim nên mới có phản ứng như thế này.

Phương Lỗi cũng không phát hiện ra sự lạnh nhạt giữa hai người, anh vừa rót đầy cốc cho Lâm Vũ Triết vừa nói cười:

“Anh Lâm, tôi nghe nói trước đây anh đi công cán ở Châu Âu nửa năm à? Lâu lắm không gặp, hôm nay phải uống vài chén với anh mới được”.

“Được, hôm nay không say không về”.

Lâm Vũ Triết cũng cao hứng, vui vẻ tự phạt ba cốc trước, rồi rời ánh mắt khỏi Nhan Nặc.

Có điều, mặc dù Lâm Vũ Triết cố ý tránh xa nhưng Nhan Nặc vẫn cảm thấy không thoải mái, cô quay sang chỗ Mai Tử Hi đang chơi trò đoán điểm số mà cô không biết chơi lắm, rồi bị phạt uống vài cốc nữa. Tần Phóng tưởng cô không thích ở bên mình nên sắc mặt lầm lì, cũng mặc kệ cô luôn, nhưng anh không hiểu tại sao mình lại không vui.

Anh và Phương Lỗi, Lâm Vũ Triết tới quầy bar trong phòng nói chuyện.

“Sếp tổng, lẽ nào cậu thực sự không suy nghĩ đề nghị của “Thịnh Thế” sao?”. Phương Lỗi tiếp tục chủ đề ban nãy.

Lâm Vũ Triết nghe thấy hai chữ “Thịnh Thế” liền chuyển hướng đôi mắt đào hoa nhỏ dài của mình sang Tần Phòng, trầm mặc một mấy phút vẫn không thay đổi.

Buổi tụ họp tối nay, giám đốc kế hoạch của “Thịnh Thế” chủ động tìm anh để nói chuyện về kế hoạch xây dựng khu nhà mới dưới trướng công ty, đây là đơn hàng bất động sản lớn nhất trong năm nay , lại có tài phiệt Thịnh Thế đứng sau lưng làm hậu thuẫn, được rất nhiều người mong ngóng. Nhưng Tần Phóng không phải người khác, anh tự mãn, phóng khoáng, anh làm việc tùy hứng, không phải người khác nói thích là anh sẽ nhận ngay.