Phần 4.1

Nhan Nặc đã sắp xếp hành lý xong rồi, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý ra đi bất cứ lúc nào, nhưng cô lại nghĩ, bản thân mình không làm việc gì sai trái, cuộc sống mới vừa bắt đầu, hơn nữa cô đang đần dần thích thú với những ngày chậm rãi trôi qua thế này, lại không muốn đi nữa.

Điều cô không ngờ tới là, hơn một tuần rồi mà vẫn bình an vô sự, ngay cả Lâm Vũ Triết cũng không thấy xuất hiện nữa, điều này còn khiến cô có cảm giác đêm hôm đó cô bị ảo giác.

Có điều cô biết là không phải thế, sau đó có biết chuyện, hóa ra mọi chuyện nghiệp vụ công quan của văn phòng đều giao cho công ty của Lâm Vũ Triết đại diện, hèn chi chỉ trong hai năm ngắn ngủi Tần Phóng có thể nổi tiếng rầm rộ trong cái thành phố ngọa hổ tàng long này.

Lâm Vũ Triết cũng là nhân vật có tiếng, tập đoàn Lâm Thị đời thứ ba nổi tiếng, cũng xếp thứ ba. Lâm Vũ Triết còn hai người anh trai, anh trai cả Lâm Vũ Hạo kinh doanh thuyền bè, anh hai phụ trách công ty nước ngoài, còn Lâm Vũ Triết đảm nhiệm chức tổng giám đốc, cả ba được gọi là tam hổ Lâm Thị, có thể thấy họ đều là những người có khả năng thao túng đại sự.

Theo từng ngày từng ngày trôi qua, Nhan Nặc cũng dần dần an tâm hơn, công việc cũng rất vào. Tần Phóng vẫn gầm thét bất kể ngày đêm như trước, bản tính soi mói vẫn khiến người khác phát điên, vẫn một nóng một lạnh với Nhan Nặc, đúng là sự phối hợp tuyệt vời.

Mấy hôm nay ở thành phố bên có hội thường niên trong giới, những việc tiệc tùng thế này vốn do Phương Lỗi đi, nhưng hai hôm trước bố anh không may bị ngã phải nhập viện, nên không đi được, thế là Tần Phóng phải đích thân đi một chuyến.

Mà Tần Phóng đi thì cần trợ lý đi cùng để giải quyết mấy việc lặt vặt. Nhan Nặc ở công ty là người mới, đáng nhẽ để người đã quen việc đi mới đúng, nhưng trong văn phòng không ai muốn đi cùng con sư tử này cả, nên đã đặt Nhan Nặc lên bàn tế, Nhan Nặc dở khóc dở cười, cuối cùng chỉ còn cách đóng gói hành lý đi cùng Tần đại sư tử mà thôi.

Niên hội lần này kéo dài hai ngày, trong lần này Tần Phóng có làm quen với mấy nhà thiết kế cùng chí hướng, còn thuận lợi ký được hai bản hợp đồng, vì thế anh ấy tỏ ra rất vui vẻ, đương nhiên là không chau mày nữa, mà nụ cười rất tươi, cảm giác thân thiện hơn ngày thường rất nhiều.

Lần ra ngoài này Nhan Nặc mới phát hiện ra không phải ai Tần Phóng cũng gầm thét, trước mặt người ngoài Tần Phóng cũng không thua kém gì quân sư Phương Lỗi về độ lịch thiệp, dễ thành công.

Sau khi chuyến đi kết thúc, Tần Phóng liền lái con xe Landrover màu xanh của mình đưa Nhan Nặc về.

Tâm trạng anh rất vui, vừa lái xe còn vừa thầm hát một ca khúc chả rõ tên. Thấy Nhan Nặc uể oải dựa ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nói:

“Cô xem có bài nào thích không, có thể bật nghe, dù sao cũng còn nửa tiếng nữa mới tới nơi, đi đường cũng mệt lắm”.

Nhan Nặc nhìn Tần Phóng với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên rồi nhẹ nhàng hỏi:

“Tổng giám đốc, anh hỏi tôi?”.

Tần Phóng chau mày: “Trong xe còn người khác sao?”.

Hỏi cái câu gì không biết?

Nhan Nặc vội lắc đầu, trong lòng nghĩ, đây là lần đầu tiên anh ấy dịu dàng quan tâm như thế này, bình thường nếu không quát tháo ầm ĩ thì sẽ làm mặt lạnh lùng, giống như mắc nợ anh ấy hàng mấy trăm năm rồi.