Phần 4.2

Xe vừa vào tới khu ngoại ô thì nhìn thấy một chiếc đu quay khổng lồ, hóa ra đây là công viên chủ đề nổi tiếng của nơi này. Hôm nay may là không phải chủ nhật nên người không đông. Nhan Nặc muốn chơi, nghĩ lâu lắm rồi không tới đây nên cô nói với Tần Phóng cho mình xuống xe ở đây.

Tần Phóng mở cửa sổ xe, hỏi cô: “Cô không mệt à?”.

“Sếp Tần yên tâm, tôi là một automan* đánh không chết đó”.

Nhan Nặc cúi đầu nhìn anh đang ngồi trong xe, rồi bắt đầu cười, hình như đã quên hết nỗi chán chường ban nãy.

“Automan là cái gì?”. Vẻ mặt Tần Phóng tỏ ra không biết, anh ngốc nghếch hỏi.

Nhan Nặc cười trêu đùa: “Không có gì đâu, vậy tôi vào trong đây”.

Nhìn thấy vẻ mặt cười đểu của Nhan Nặc Tần Phóng vô cùng khó chịu, trong đầu nghĩ về nhà nhất định phải điều tra rõ ràng xem automan là cái gì. Anh theo xuống xe và nói:

“Không được, muộn thế này rồi khó bắt xe lắm, hơn nữa một mình cô cũng không an toàn, đợi tôi đỗ xong xe rồi đi vào với cô”.

“Sếp Tần, bây giờ tôi mới phát hiện ra hóa ra anh cũng có tinh thần kị sĩ tốt đẹp như vậy”.

Bị Nhan Nặc nhìn khiến anh ngại ngùng, anh nhìn ra chỗ khác và nói:

“Tôi chỉ không muốn người ta điều tra người mất tích lại tới tìm tôi, phiền phức lắm”. Cái miệng của Tần đại sư tử không thể nói ra lời hay ý đẹp được.

Nhan Nặc cười, cô mặc kệ, tan ca rồi thì anh ấy cũng không phải là cấp trên của mình nữa. Cô đi tới quầy bán vé, đang định trả tiền thì Tần Phóng không biết từ lúc nào đã sượt qua cô và xòe vài tờ tiền ra:

“Hai người”.

Sau khi nhận thẻ từ, hai người đi vào trong.

Tần Phóng đi sau Nhan Nặc, anh nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, Nhan Nặc không nén được tò mò, cô hỏi:

“Sếp Tần, không phải đây là lần đầu tiên anh tới nơi này đấy chứ?”>

“Tôi đâu phải trẻ con”. Tần Phóng hậm hực.

Hiểu theo câu trên thì anh ấy chưa bao giờ tới đây.

Nhan Nặc che miệng cười.

Tần Phóng lại ngây người nhìn cô, anh cảm thấy lúc này Nhan Nặc mới đúng là Nhan Nặc, thích cười, khi cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền, thỉnh thoảng còn biết châm biếm một hai câu.

Khác với Tần Phóng cứ phải cầm bản đồ để nghiên cứu, Nhan Nặc thì quen đường thuộc lối mà đi thẳng tới “máy nhảy lầu” (Jumping machine)

Tần Phóng thấy trò chơi ở trên cao như thế cái chân bắt đầu run run, nhìn Nhan Nặc đang hưng phấn xếp hàng phía trước đột nhiên anh cảm thấy mình sai rồi. Đáng ra anh không nên đi cùng cô tới đây, nhưng nếu không đi thì khác gì bảo bản thân mình là loại nhát gan, nếu đã đi rồi thì.. anh ngước lên nhìn phát nữa, đúng là cao quá…

Sắp tới lượt bọn họ rồi, Nhan Nặc hào hứng kêu lên: “Sếp Tần, tới lượt chúng ta rồi, mau lên đi”.

“Oh”. Thế là Tần Phóng theo lên trước “coi thường cái chết”.

Khi chiếc ghế ngồi dần dần nâng cao, anh phát hiện ra trái tim mình sắp ngừng đập đến nơi rồi, ngay cả Nhan Nặc nói gì với anh cũng không nghe thấy, sau đó cả người mất trọng lượng đột ngột, tiếng gió gào thét, anh nhắm chặt mắt, nghe thấy tiếng gào thét của những người xung quanh, vừa có cảm giác sợ hãi lại hưng phấn, chỉ là dù thế nào anh cũng không kêu lên được. Đợi khi đôi chân anh chạm đất anh mới cảm thấy được tiếp tục làm người rồi.

Nhan Nặc kích thích tới mức mặt đỏ gay, lại còn tự lẩm bẩm: “Thực sự thích quá đi mất, đúng rồi, lâu lắm rồi tôi chưa ngồi thuyền hải tặc”.