Phần 5.1

Sao anh ta có thể xuất hiện trước mặt cô mà coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra thế này?

Hai tay Nhan Nặc nắm chặt quai túi giống như nắm chặt búi cỏ cứu mạng, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt cô, người mà cô tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Nhan Nặc, phải bình tĩnh, anh ấy đã không thể nào ảnh hưởng tới mày nữa rồi! Cô nói với bản thân mình như thế sau đó hít thở sâu để ổn định lại hệ hô hấp đang hỗn loạn, cất bước, thong thả bước qua anh ấy, không hề quay đầu lại.

Đoàn Dịch Sâm, hóa ra lạnh lùng với anh cũng không phải việc khó.

Đoàn Dịch Sâm không hề đuổi theo, chỉ đứng yên ở chỗ ấy, mặc cho cô bước đi, cho tới khi bóng hình cô trở nên mơ hồ, một nơi nào đó sâu thẳm trong tim bỗng nhói đau âm ỉ.

Không biết đã bao lâu trôi qua, thư ký vẫn đứng sau anh không xa lên tiếng” “Tổng tài, cuộc họp hội đồng quản trị sắp bắt đầu rồi, hay là chúng ta đi trước đi?”.

Sáng sớm nay tổng tài vừa xuống máy bay là tới đây luôn, chắc là vì muốn gặp cô gái ban nãy, nhưng hai người gặp nhau lại không nói gì, thật lạ lùng. Có điều cuộc sống riêng tư của tồng tài không tới lượt cậu đoán, trừ khi cậu muốn mất công việc tuyệt vời này.

Đoàn Dịch Sâm gật đầu, sau đó quay người bước về xe, đột nhiên lại hỏi: “Quên một người cần bao lâu?”.

Thư ký sững lại, vẫn còn đang suy nghĩ dụng ý của cấp trên thì Đoàn Dịch Sâm đã ngồi vào trong xe rồi.

Con xe Bentley màu xám bạc chầm chậm lăn bánh trên con phố cổ, giống như chủ nhân của nó, con xe rất nho nhã, mạnh mẽ và tốc độ.

Lúc Nhan Nặc tới văn phòng thì Tần Phóng vẫn chưa tới. Có điều hành tung của sếp như gió nên có thể được bỏ qua, cô cũng không nghĩ nhiều, sau khi giải quyết mấy công việc hàng ngày cô ngồi một mình đờ đẫn suy nghĩ, trong đầu hiện lên hình ảnh Đoàn Dịch Sâm lặng lẽ trong buổi sáng sớm. Cô cười đau đớn, thời gian một năm không đủ để cô quên đi, chỉ cần anh ấy xuất hiện là mọi thứ trong quá khứ lại dồn về, khiến trái tim đau xót vô hạn.

Lúc Mai Tử Hi mang tài liệu đến văn phòng thì thấy Nhan Nặc đang ngồi ngây người ra, sắc mặt không tốt lắm, liền lao tới tám chuyện:

“Chị Nhan, sao thế? Có phải sếp tổng khó phục vụ quá không?”.

Cô nói xong còn ngước nhìn phòng của Tần Phóng, tưởng Tần Phóng sẽ khó chịu.

Nhan Nặc vốn vẫn đang chìm đắm trong quá khứ, nghe cô ấy nói vậy liền nhớ tới điệu bộ khó coi của Tần Phóng hôm đó, cô miễn cưỡng cười:

“Không có gì đâu, anh ấy vẫn chưa tới”.

Thực ra ngoài việc Tần Phóng tính khí hơi nóng ra, còn lại cũng chẳng có khuyết điểm gì lớn.

“Haizz, vậy phiền chị để tài liệu lên bàn sếp giúp em. Em về trước đây”.

Đến mười một giờ ba mươi vẫn không thấy bóng Tần Phóng đâu, nhưng lại thấy bóng Phương Lỗi vội vàng chạy từ một công trường về, vì cuộc điện thoại của Nhan Nặc.

“Chuyện gì thế? Không phải hẹn ngày mai rồi sao?”.

Những ngày đầu thu nhưng trên trán Phương Lỗi lại lấm tấm mồ hôi,chắc anh ấy vội vã tới đây.

Nhan Nặc vội nói:

“Giám đốc Phương, ban nãy tôi vừa gọi điện cho bên Hạo Thiên, tổng giám đốc của họ đang mở hội nghị phân tích theo quý, trong buổi trưa nay sẽ có tầm một tiếng rảnh rỗi, sau đó bay thẳng tới nước Anh để khảo sát, tháng sau mới về”.

Hạo Thiên là đối tác hợp tác lớn nhất của văn phòng trong năm nay, vẫn còn một số chi tiết chưa bàn bạc xong.