Phần 5.2

Nhan Nặc ngẫm nghĩ, lúc sốt cao sức đề kháng rất yếu, nếu ăn đồ bên ngoài thì không tốt lắm, cô cũng không chắc xem bếp nhà Tần Phóng có thể dùng được không, thế là cô đi chợ mua thực phẩm rồi về căn phòng nhỏ của mình nấu một nồi cháo thịt nạc, để trong cập lồng giữ ấm, sau đó bắt xe tới nơi ở của Tần Phóng.

Tần Phóng ở trong một căn hộ chung cư cao cấp hai tầng ở trung tâm thành phố, một tầng hai gian, mỗi mét vuông ở thành phố giá cũng phải hơn vạn tệ, ban đầu vừa đưa ra thì đã bán hết ngay. Có điều Nhan Nặc không có bụng dạ nào mà thưởng thức những thứ này, sau khi đăng ký ở quầy quản lý, cô đi thang máy lên thẳng phòng của Tần Phóng trên tầng cao nhất. Bây giờ cô mới phát hiện ra, tầng trên cùng chỉ có mỗi Tần Phóng ở, ấn mấy lần liên tục không có ai ra mở cửa, cô đành dùng chìa khóa Phương Lỗi đưa cho để vào nhà.

Vừa bước vào nhà Nhan Nặc đã sững lại, đập vào mắt là thiết kế trắng đen xen kẽ, không thể thấy màu nào khác nữa ở đây. Cô thay dép lê, cẩn thận nhìn ngắm tầng một, không thấy Tần Phóng đâu, nghĩ chắc anh ấy đang nghỉ ngơi trên tầng hai. Cô đặt cháo trong bếp rồi nhẹ chân nhẹ tay lên tầng hai.

Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, cô gõ cửa bước vào. Vừa vào đã thấy Tần Phóng yếu ớt nằm trên giường màu đen, trên trán đang chườm túi đá, vì sốt cao nên gương mặt anh đỏ hồng, hình như ngủ không ngon giấc, chốc chốc lại nói mê.

Nhan Nặc thay túi đá khác rồi giúp anh đắp lại chăn, sau đó xuống dưới lầu. Mọi thứ trong bếp hình như còn mới, xem ra Tần Phóng chắc cũng chả nấu nướng gì. Cô mang cập lồng cháo hâm nóng lại một lần sau đó xúc ra bát cho nguội bớt, rồi bưng lên lầu, Tần Phóng vẫn chưa tỉnh.

“Sếp Tần, sếp Tần”.

Nhan Nặc khẽ lên tiếng gọi. Bất giác điện thoại trong túi cô đổ chuông, cô lấy ra xem. Sao lại là anh ấy chứ? Sao anh ấy lại có số của cô? Cô chợt mắng mình ngu ngốc, chỉ cần anh ấy muốn thì trong thiên hạ này có gì anh ấy không làm được nữa chứ?

Đối phương vẫn chờ đợi không nề hà gì, Nhan Nặc nhìn dãy số điện thoại trên màn hình, dãy số cô đã xóa không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn ghi nhớ, cô lại nghiến răng xóa nó đi, lúc đó có một tin nhắn gửi tới.

“Tám giờ, chỗ cũ, không gặp không về”.

Ý gì chứ? Nhan Nặc bực mình tắt máy. Một năm không gặp. con người này vẫn quen thói ra lệnh như cũ, tưởng rằng ai cũng phải nghe lời mình sao?

Tần Phóng nửa tỉnh nửa mê, trằn trọc trên giường, Nhan Nặc định đánh thức anh dậy ăn cháo thì anh bỗng túm lấy cánh tay cô rồi luôn miệng nói mê:

“Mẹ, mẹ…”.

Cảm giác nóng hầm hập truyền tới khiến cô giật mình, mấy tiếng nói mê đầy thương yêu khiến cô xúc động, không ngờ Tần Phóng tính tình phóng khoáng thế này mà cũng có lúc thật trẻ con. Nghe nói người đang ốm là lúc yếu đuối nhất, trong lúc này mà còn nhớ ai đó nhất định người đó rất quan trọng với bản thân mình.

Tần Phóng sốt mê man cứ tưởng mình đang nắm tay mẹ nên nắm rất chặt, cảm giác rất mềm mại, ấm áp.

Trong giấc mơ, mẹ anh hiền từ đứng ở cổng, vẫy tay tới tụi anh, dịu dàng gọi: “Tiểu Phóng, Lỗi Tử, vằn thắn xong rồi, mau về ăn nào”.

Sau đó anh kéo Phương Lỗi sung sướng chạy về nhà, mẹ rửa tay cho hai anh trước rồi lau khô, lấy cho mỗi người một bát vằn thắn thơm ngon nóng hổi. Mùi thơm của nồi canh xương bay xa vạn dặm, kết hợp với những viên vằn thắn nhỏ xinh, là món mà hai anh thích ăn nhất!