Phần 6.1

Đoàn Dịch Sâm mỉm cười và nói:

“Anh biết em nhất định sẽ tới”.

Cũng như Nhan Nặc biết anh ấy nhất định sẽ đợi cô ở đây vậy, cả hai người họ đều quá hiểu nhau. Bởi vì không hiểu nhau nên hấp dẫn, bởi vì quá hiểu nhau nên chia tay.

Anh vẫn ngồi ở chiếc bàn số ba dựa sát vào góc phố như ngày xưa, anh mặc một chiếc áo comple thủ công màu xám bạc, không đeo cà vạt, cúc áo sơ mi hơi mở, hai tay khoanh để trên bụng, nhìn ra ngoài cửa hướng Nhan Nặc bước vào, ánh đèn vàng in chênh chếch bóng cô xuống nền.

Trong quán “Lời của gió” được trang trí bằng nhiều loại chuông gió, mỗi khi có cơn gió nhẹ lướt qua là cả quán sẽ vang lên những tiếng leng keng nghe giòn tan, đầy thú vị, cái tên quán “Lời của gió” cũng từ đó mà ra.

Những chiếc chuông gió này đều do chủ quán thích đi du lịch và đã mang về từ khắp mọi nơi. Nhan Nặc đã từng rất thích một chiếc chuông gió làm bằng vỏ ốc, tiếc rằng những thứ này đều không bán, cho dù Đoàn Dịch Sâm đã từng trả giá rất cao nhưng ông chủ vẫn không đồng ý.

Sau này Đoàn Dịch Sâm có sai người đi tìm một chiếc chuông gió giống y hệt tặng cô nhưng cô không còn cảm giác trái tim đập loạn nhịp như lần đầu nữa. Sau đó cô hiểu ra rằng, trên thế giới này không có thứ gì hoàn toàn giống nhau cả, dù có giống tới mấy thì vẫn không phải là cái đó.

Nơi đây đã từng là một trong những nơi cô thích tới nhất, nhưng nơi này lại có quá nhiều quá khứ giữa cô và Đoàn Dịch Sâm, khiến cô đã lâu lắm rồi không đặt chân vào đây.

Lúc này ngoài Đoàn Dịch Sâm ra trong quán không còn ai cả, chắc chắn là anh ấy đã bao quán, nếu không một nơi phong cảnh tốt như thế này lại nổi tiếng là nơi hẹn hò của sinh viên trường đại học T, làm gì lại không có người chứ?

Đột nhiên Nhan Nặc mất hết dũng khí, muốn bỏ chạy không màng gì nữa, nhưng Đoàn Dịch Sâm đã đứng dậy lịch sự kéo ghế cho cô, cô liếc nhìn bắt gặp gương mặt nghiêng nho nhã của anh, tư thế của anh bất cứ lúc nào cũng luôn lịch thiệp, nho nhã.

Cô nhắm mắt bước lên phía trước hai bước và ngồi xuống.

“Em muốn uống gì?”.

Giọng anh trầm ấm và cảm động, mê hoặc tâm trí Nhan Nặc.

Nhan Nặc mím môi lắc đầu, lạnh lùng từ chối: “Không cần phiền phức thế đâu, tôi không có ý định ở lại, dù sao giữa chúng ta cũng không có chuyện gì để nói”.

Đoàn Dịch Sâm mỉm cười, anh vẫy tay gọi phục vụ: “Một ly cappuccino, thêm một muỗng socola nhỏ”.

Nhan Nặc chau mày rồi ngắt lời: “Một ly nước chanh”.

Lúc phục vụ đi rồi cô mới nhìn người đàn ông trước mặt và nói: “Đoàn Dịch Sâm, lâu lắm rồi tôi không uống cà phê, không những thế nhiều thói quen của tôi đã thay đổi”.

Ví dụ như dựa dẫm vào anh, thói quen này giống như nghiện thuốc, cô phải tốn rất nhiều thời gian mới cai được.

Đoàn Dịch Sâm sững lại, anh nắm chặt ngón cái và ngón trỏ, điều này có nghĩa anh đang suy nghĩ. Anh nhìn chằm chằm vào Nhan Nặc. Có bao lâu rồi anh không được nhìn ngắm cô thế này? Anh không nhớ rõ nữa, chỉ cảm thấy lâu lắm, lâu lắm rồi, lâu tới mức anh nghĩ bản thân mình cũng quên rồi, giây phút anh ngắm lại cô anh cảm thấy mọi thứ thật mới mẻ.

Hình như cô gầy hơn, lại còn làm tóc xoăn, được túm gọn lại đằng sau gáy, không đeo trang sức thế nhưng vẫn rất cuốn hút.

“Mọi thứ đều chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ cần em vẫn là em là đủ rồi”.