Phần 6.2

Nhan Nặc quay người bước đi, trong lòng cảm thấy vô cùng bình thản, hóa ra cứ bình thản mà đối mặt thì những vướng mắc trong lòng cũng sẽ được gỡ nút.

Cô nghĩ rằng mình sẽ hận anh ấy nhưng cô phát hiện ra thực ra không phải vậy, không có yêu thì không có hận, sao phải dùng sự hận thù để dằn vặt trái tim đã đầy vết thương của mình? Cô không cần, cô chỉ mong hai mối duyên của hai người chấm dứt từ đây, tốt cho cả hai.

Đoàn Dịch Sâm ngồi một mình ở đó, anh nghĩ lại câu cuối cùng Nhan Nặc nói: “Nếu anh biết một năm qua tôi sống thế nào thì anh sẽ không bao giờ nói câu bắt đầu lại dễ dàng đến thế”.

Anh cầm điện thoại và bấm số, giọng trầm buồn: “Tìm giúp tôi một người…”.

Cất được tảng đá lớn trên ngực xuống, Nhan Nặc ngủ ngon hơn những lần trước, hôm ấy lại ngủ tới tận mười giờ sáng hôm sau.

Lâu lắm rồi Nhan Nặc không có giấc ngủ nào chất lượng thế này, cô vui lắm. Hôm nay lại là thứ bảy, cô thay hết chăn ga gối đệm, sau đó đứng ngoài ban công, giống như ngày xưa ở quê đứng trong bồn giật dẫm lên tấm chăn đầy bong bóng xà phòng, miệng còn hát mấy câu đồng dao. Ban đầu cô chọn nơi đây cũng vì ở đây có ban công hình bán nguyện cong cong kiểu châu Âu, vì vậy tiền thuê nhà có đắt hơn những nơi khác một chút nhưng cũng khiến cô cảm thấy đáng giá.

Điện thoại đột nhiên reo vang, cô chạy vào vui vẻ nghe máy: “Ê, sao đột nhiên lại gọi cho tớ thế?”.

“Không có việc gì không gọi cho cậu được à? Có gì mà tâm trạng vui thế, gặp được anh nào đẹp trai à?”.

“Không, so với trai đẹp thì tớ thích nói chuyện về gái xinh hơn”.

“Ít lời thôi cô, bây giờ tớ đang ở phố cửa Đông, cho cậu nửa tiếng nữa tới đây”.

“Cái gì? Sao đột nhiên cậu lại tới đây?”.

“Ngốc à, hôm nay sinh nhật cậu, sao cậu lại quên được chứ?”.

“Uh, hả? Sinh nhật tớ?”? Nhan Nặc liếc tìm tấm lịch, hình như đúng thế thật, hóa ra có người vẫn nhớ sinh nhật cô, trong lòng cô vô cùng cảm động.

“Vậy cậu đợi đó đi, tớ tới ngay”.

Sợ người khác phải đợi mình nên cô cho hết chăn ga vào máy giặt sau đó thay quần áo rồi vội vàng ra ngoài.

Nhan Nặc bắt xe tới phố cửa Đông, vừa xuống xe đã nhìn thấy một cô gái đeo kính râm, mặc áo măng tô màu đỏ tươi đứng ở bên đường, mái tóc đen dài xõa bên vai, gương mặt thanh tú, thu hút sự chú ý của người khác.

Nhan Nặc sung sướng gào lên: “Tư Thần”. Sau đó cô chạy ngay tới đó.

“Nặc Nặc”. Liễu Tư Thần ôm chầm lấy Nhan Nặc, sau đó đẩy cô ra rồi nhìn ngắm cô: “Mới có hơn hai tháng không gặp mà cậu đã béo trắng thế này, tớ còn tưởng cậu bị cái tên sếp vô lương tâm ấy đầy đọa chỉ còn da bọc xương thôi chứ”.

Nhan Nặc trừng mắt nhìn cô: “Cậu đang chê tớ béo chứ gì? Làm gì có tên sếp vô lương tâm nào, tớ chỉ bảo anh ấy tính tình không tốt lắm, lại không phải Eugénie Grandet*, lương lậu cũng được lắm”.

“Thảm rồi, Tiểu Nặc Nặc thánh thiện của tớ sao lại trở thành nô lệ của tiền bạc thế này chứ!”.

Những tiếng kêu thét của Liễu Tư Thần không hợp với khí chất nho nhã của cô ấy, nhưng không hề sợ thu hút cái nhìn của người khác.

“Cậu nói lại xem, nói lại xem”. Nhan Nặc chuẩn bị tư thế cù Tư Thần.

Liễu Tư Thần ôm lấy tay cô và nói: “Hôm nay người muốn đi đâu? Thiếp đây sẽ phụng mệnh ở bên quân tử”.