Phần 6.3

Đi từ con phố chỗ cửa Đông, Liễu Tư Thần và Nhan Nặc đi dạo qua con phố của trường đại học T.

“Nếu không phải trước hôm thi tiếng Anh tớ bị sốt cao, thiếu mất mấy điểm thì biết đâu tớ lại là bạn cùng trường cùng lớp với cậu ấy chứ”.

Liễu Tư Thần đi dưới con đường rợp bóng những cây ngô đồng, không khí rất lãng mạn, cô than thở, tiếc nuối.

“Nhưng như thế thì cậu sẽ không học tâm lý ở trường Y, có lẽ chúng ta sẽ không gặp nhau”.

Nhan Nặc đáp.

Liễu Tư Thần im lặng một lúc rồi nghiêm túc nói: “Nặc Nặc, cậu có tâm sự”.

“Anh ấy tới tìm tớ”. Với Tư Thần, trước giờ cô không che dấu điều gì, cũng không cần phải che dấu.

Liễu Tư Thần biết “anh ấy” mà Nhan Nặc nói đến là ai, cô chau mày, nói giọng không thoải mái chút nào: “Anh ta còn muốn gì nữa?”.

Nếu không phải vì anh ta thì Nhan Nặc sẽ không phải sống một năm như cái xác không hồn như thế, bây giờ khó khăn lắm mới sống lại được thì anh ta lại xuất hiện làm cái gì chứ? Trong suy nghĩ của Liễu Tư Tần thì ba chữ Đoàn Dịch Sâm có nghĩa là thằng khốn.

“Anh ấy muốn bắt đầu lại từ đầu với tớ”. Nhan Nặc đáp.

“Anh ta mơ à”. Tư Thần sầm mặt lại: “Ý cậu thì sao? Trả lời anh ta thế nào?”.

Nhan Nặc nhặt một phiến lá rơi trên vai Tư Thần rồi dừng chân: “Tớ từ chối anh ấy rồi”.

Tư Thần nắm chặt tay Nhan Nặc và đáp: “CHo dù cậu quyết định thế nào tớ cũng sẽ cổ vũ cậu, nói chung, cứ có lợi cho bản thân là được. Cậu không nên vì quá khứ của ai đó mà phải sống oan ức”.

Thấy không khí có phần nặng nề nên cô cười hớn hở rồi xoa bụng: “Đi thôi, bây giờ phải hoàn thành nhiệm vụ đã, phải kiếm gì đó cúng tế cái miếu ngũ tạng của tớ”.

Nhan Nặc cười rồi đẩy lùi những sự hoảng loạn không cần thiết, cô dẫn Tư Thần tới quán ăn mà sinh viên trường T hay tới đó để cải thiện bữa ăn – quán Hữu Nghị.

Vừa bước vào trong mới thấy bên trong rất náo nhiệt, trong quán tập trung rất nhiều sinh viên, hình như đang có party. Một cậu con trai trong đám đó đi ra không may đâm va phải Tư Thần, cậu liền xin lỗi luôn miệng rồi nhìn hai người hỏi: “Hai cậu cũng là học sinh của thầy Từ à? Mau vào đi, thầy Từ sắp đến rồi”.

Nói xong cậu đẩy hai người vào trong đám đông rồi đi ra ngoài.

“CHúng tôi không phải…”. Tư Thần đang định giải thích thì giọng cô đã bị đám đông nhấn chìm.

Sau đó chàng trai mới đẩy hai người vào liền đẩy cửa bước vào, đỡ một ông già râu tóc bạc phơ tay chống gậy. Nhan Nặc nhìn chằm chằm, khóe mắt cay cay. Ông già nhanh miệng hơn cô, ông hoài nghi hỏi: “Nhan nha đầu?”.

Chàng trai đứng bên cạnh ông cũng sững lại, không hiểu tình hình thế nào.

“Thầy Từ, lâu lắm không gặp, thầy vẫn khỏe chứ?”.

Giọng cô nghèn nghẹn, vị giáo sư họ Từ này là bạn cũ của bố cô, cũng là giáo viên hướng dẫn khi cô học nghiên cứu sinh, luôn chăm lo cho cô. Nhưng bản thân cô sau khi tốt nghiệp do gặp nhiều chuyện nên không tới thăm ông nữa, trong lòng tràn đầy cảm giác hối lỗi.

Giáo sư Từ tình cảm vỗ vỗ vai cô: “Khỏe khỏe, nếu như cháu thường xuyên tới thăm ta thì sẽ khỏe hơn. Nghe nói bố cháu… haizz, lúc đó ta bị trúng gió phải nằm viện, không thì ta cũng cố gắng tới gặp bố cháu lần cuối. Ta già rồi, thật vô tích sự”. Ông nói xong liền thở dài.

Mắt Nhan Nặc đỏ hoe: “Thầy có lòng là được rồi”.