Phần 6 – Tiên kiếp

Chủ nhân, đôi vợ chồng kia cứ một mực đòi gặp người, bái tạ ơn người đã cho họ ở lại.”

Cách một bức màn, tiểu đồng luống cuống báo lại.

Bên trong chiếc áo xanh mũ quả dưa, lộ ra nguyên hình một ngọn cẩu vĩ thảo.(1)

Thật là vô dụng, nó tu luyện đã trăm năm, nhưng khi biến thành hình người vẫn còn trăm ngàn chỗ hở. Cũng may là bên ngoài tuyết rơi đầy trời, ngoài sảnh lại có ánh lửa bập bùng mới không bị đôi mắt của những người phàm kia nhìn thấu.

Ta ngắm nhìn hàng mi mỏng trong gương đồng, miễn cưỡng đáp: “Không nói ta là quả phụ, không tiện gặp khách sao?”

Tiểu Cẩu Vĩ lộ ra vẻ khó xử: “Chuyện đó… Người vợ nói nhất định phải cám ơn người, nếu không có chủ nhân cho bà ấy ở lại trong bão tuyết, chắc chắn là đứa bé trong bụng bà ấy đã không giữ được…”

Nghe vậy ta liền cảm thấy thật phiền.

Ta đường đường là một gốc bích đào, trải qua ngàn năm tu luyện, trước mắt đã thấy sắp tu thành chánh quả, lại không hiểu sao được biết rằng muốn thành tiên, phải trải qua một đạo thiên mệnh chi kiếp.

Vì thế ta hăm hở đi cầu Chung Vu, tên khốn đó nhìn ta xem xét nửa ngày, sau khi vơ vét của ta vô số dị thảo tiên đan mới lười biếng phun ra một câu, nói kiếp nạn của ta sẽ rơi xuống tại nơi âm dương quan hỗn độn, tháng Tuất Hợi năm Tân Tử.

Ta hỏi hắn đó là ngày nào, hắn nhất quyết không chịu nói.

Trước tiên ta đành phải đến nơi âm dương quan hỗn độn này để chuẩn bị. Vừa tới đây đã thấy cảnh tượng thật hoang vắng, nghe nói vốn là rừng rậm, nhưng nhiều năm trước bị lửa trời thiêu hủy, sau đó sinh ra nhiều loại cây kỳ lạ, lại bởi vì đường sá gập ghềnh nên hiếm có dấu chân lui tới. Xem ra cũng giống nơi sẽ gặp thiên kiếp, vì thế ta đã dựng nhà ở lại đây.

Mà xưa nay ta vốn không bạc đãi chính mình, liền dùng pháp thuật biến ra một căn nhà lớn, vài con tiên hạc linh vượn, vô số kì hoa dị thảo, còn bắt một ngọn cẩu vĩ thảo đã thành tinh về làm nô bộc, tạo ra một lạc viên tại nơi hoang vu này.

Kết quả, ta còn chưa kịp vui vẻ, tuyết mùa đông bất ngờ rơi xuống, trời đất đột nhiên trở nên lạnh giá, tuyết rơi suốt ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ. Trận tuyết này lại mang tới cho ta phiền toái lớn hơn, chính là kể từ ngày đó phải đón nhận từng đám người đi ngang qua xin tá túc. Ta đóng cửa không gặp, bọn họ cũng gõ cửa không ngừng.

Thật là quá đáng, thừa dịp ta sắp thành tiên lại tới diễn loại khổ nhục kế này, không phải tuyên bố rằng đang uy hiếp ta sao? Nếu không cứu, tất sẽ tổn hại đến công đức, nhưng ta cứu, kết quả là như thế này đây – vô số phiền toái. Ta thầm nghĩ sẽ yên lặng vượt qua thiên kiếp, ở đâu lại chạy ra mấy tên giáp ất bính đinh không liên quan gì, tới đây làm rối tinh, thật là phiền muốn chết, phiền muốn chết!

Tiểu Cẩu Vĩ sợ hãi nhìn ta: “Chuyện đó… Chủ nhân, thật ra không biết người có nghĩ tới hay không, có lẽ thiên kiếp của người chính là ngay trên người những người đó…”

“Có ý gì?” Ta khẽ chau mày.

Thanh âm nó lập tức nhẹ đi vài phần, cúi đầu đan mấy ngón tay vào nhau, nói: “Người xem, người phụ nữ kia mang thai kia sắp sinh, không chừng đứa trẻ trong bụng bà ta chính là chủ nhân?”

Ta thiếu chút nữa nổi khùng lên: “Đầu heo hả! Ta là thành tiên! Thành tiên! Không phải đầu thai làm người!” Bị nó nói đến tâm phiền ý loạn, ta đành phải đứng dậy, đi gặp đôi vợ chồng nhiễu sự kia.