Phần 8

Nhan Nặc vẫn không nghe điện thoại của Đoàn Dịch Sâm.

Sáng hôm sau mở máy vẫn thấy vài cuộc gọi nhỡ, tất cả đều của anh ấy.

Cô sững lại hồi lâu, bởi vì trong ký ức của cô Đoàn Dịch Sâm là một người không dễ dàng từ bỏ thế này.

Chỉ là, dường như cô không biết sự xuất hiện của anh ấy có nghĩa là vết thương đã lành của cô sẽ lại bị bóc ra.

Nỗi đau ấy anh có hiểu không? Cô lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ không cần thiết ấy, cô mặc quần áo gọn gàng rồi ngồi đợi Tần Phóng.

Đúng tám giờ Tần Phóng vui vẻ lái xe đưa Lý Hạo tới dưới nhà Nhan Nặc, anh bấm còi xe hai cái thì cô xuống dưới nhà rồi ngồi ghế sau cùng Lý Hạo.

Đôi mắt to tròn của Lý Hạo đảo liên hồi trên người Nhan Nặc và Tần Phóng: “Chị, hôm nay hai người mặc quần áo giống nhau thế, có phải là hẹn nhau trước rồi không? Sao không bảo em một tiếng, em cũng mặc một bộ màu vàng, vừa may mẹ em mới gửi cho em một bộ Astroboy đấy”.

Tần phòng và Nhan Nặc cùng sững lại rồi đưa mắt nhìn nhau, rồi không hẹn cả hai cùng quay nhìn đi chỗ khác.

Giống thật, đúng là rất giống.

Hôm nay Nhan Nặc mặc một bộ quần áo thể thao màu vàng lúa, còn đội một chiếc mũ che nắng màu hồng chói mắt, Tần Phóng hôm nay cũng mặc một chiếc áo T shirt màu vàng lúa, nhìn qua một cái giống như đồ đôi vậy, đúng là đôi lứa xứng đôi.

Tần Phóng âm thầm nhìn qua kính chiếu hậu, hai má Nhan Nặc đỏ bừng, cô lúng túng nhìn ra ngoài cửa xe. Biểu cảm ngại ngùng ấy của cô khiến trong lòng anh tự nhiên vui vẻ lạ lùng.

Vì là thứ bảy nên vườn bách thú rất đông người.

Khung cảnh thấy nhiều nhất là cảnh các gia đình dẫn con cái đi chơi cuối tuần, cũng có nhiều đôi tình nhân ngọt ngào ân ái tới đây chụp ảnh, hoặc là các tốp học sinh tới đây dã ngoại.

Lý Hạo cầm tay Nhan Nặc chạy đông chạy tây, thấy con động vật nào lạ là nhảy cẫng lên, rất thích thú.

Tần Phóng sợ đông người đi lạc nên bám sát theo hai người kia.

“Chị ơi, đây là con gì thế, đông người quá hay chúng ta cũng ra đó xem đi”.

Lý Hạo nói rồi cầm tay Nhan Nặc len vào trong.

“Thằng nhóc này, chui vào chỗ đông người ấy làm gì?”.

Tần Phóng lầm bầm chửi rủa rồi vội đi theo.

Anh thấy Nhan Nặc toát mồ hôi, cô khẽ chau mày, bị người ta đẩy ngang đẩy ngửa, lại còn phải trông cái tên kia nữa.

Lý Hạo chu miệng lên nói: “Chị ơi em không nhìn thấy gì”.

“Uh, đông người quá”.

Nhan Nặc cũng bất lực, đi chơi cuối tuần khó chịu thế này đấy, mọi người đều được nghỉ nên tự nhiên kéo tới đông thế này.

“Thằng quỷ con, ngồi lên vai đây”.

Tần Phóng khom người bế Tiểu Hạo lên vai, rồi quay sang nói với Nhan Nặc: “Cô ra gốc cây bên kia ngồi đợi tôi, đừng vào theo”.

Nhan Nặc gật đầu: “Hai người cẩn thận đấy”.

Sau đó cô ra chỗ Tần Phóng bảo ngồi nghỉ ngơi.

Nhan Nặc ngồi nghỉ trên chiếc ghế dài dưới gốc cây đa.

Từ xa thấy cô thấy Lý Hạo cao hơn những người khác đang sung sướng vẫy tay, Tần Phóng giữ chắc cậu bé.

Nhan Nặc mỉm cười, ngay cả ánh mắt cũng vô cùng dịu dàng.

Trong ký ức mông lung cô mơ hồ nhớ lại ngày nhỏ bố cô cũng thế này, kiệu cô trên vai và lội qua những khúc nước sâu, lúc đó ngay cả không khí cũng vô cùng vui vẻ.

Lớn lên rồi cô thích ôm cổ bố: “Con thực sự hi vọng mình không bao giờ lớn, như thế con sẽ mãi mãi được ngồi trên vai bố”.