Phần 9

Nhan Nặc nhớ đã từng nghe thấy một câu nói thế này: “Chỉ cần một phút để gặp gỡ một người, một tiếng để thích một người, một ngày có thể đủ yêu một người, nhưng cần phải mất cả đời để quên một người”.

Câu này đơn giản mà đủ nghĩa, thực ra chưa bao giờ cô quên Đoàn Dịch Sâm, chỉ là không muốn nhớ tới nữa.

Bên ngoài cửa sổ, sắc đêm mông lung một cõi, cô nhìn bóng mình trong cửa kính, mái tóc hơi xoăn được buộc túm phía sau, cô đang mặc bộ quần áo thể thao màu vàng lúa, hình như thời gian đang quay vòng, cô vẫn là một cô gái trẻ con ngày trước, thích được chiều chuộng.

Bây giờ lại cô độc một mình, bao điều luyến tiếc.

Đột nhiên, cô nghe thấy người phía sau đang nói mê, trái tim cô như bị cứa một nhát, vội vã quay đầu lại. Anh ấy đang lặng lẽ nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng, nhưng vẫn chưa tỉnh, chỉ thấy anh chau mày rồi nằm nghiêng, xem ra là do mệt mỏi quá. Xanh xao, đây là màu sắc không nên thuộc về Đoàn Dịch Sâm, những nơi anh ấy xuất hiện luôn rực rỡ sắc màu, những hành động thong dong, nụ cười nho nhã, luôn thu hút người khác từ cái nhìn đầu tiên. Hình dáng anh yếu ớt nằm đây khiến cô cảm thấy không quen. Những giọt nước trong ống truyền dịch đang nhỏ từng giọt xuống ống quản, chảy vào tấm lưng lạnh toát của anh, huyết quản màu xanh nhô hẳn lên, nhìn rất sợ, cô cũng bị giật mình.

Ban nãy dưới đường điện anh còn chau mày gọi tên cô: “Tiểu Nặc”, vậy mà bây giờ không còn sức mà dựa vào tường. Cô không còn lo lắng được gì cả, vội tới đỡ anh. Thấy anh toát mồ hôi hột, cô buột miệng hỏi: “Dạ dày lại đau à?”.

Nói xong cô hối hận mím chặt môi, từ “lại” bao hàm quá nhiều ý nghĩa.

Anh miễn cưỡng cười, thì thào: “Cũng bình thường, anh không sao đâu”.

Sao mà cô tin được những lời quỷ quái của anh chứ, cô cảm nhận rõ ràng cảm giác lạnh toát ra từ bàn tay anh, cô đang định lấy điện thoại ra gọi thì anh giữ lại: “Em muốn gọi cho ai?”.

“Thư ký Khổng”.

Trước đây nếu cô không tìm thấy anh cô sẽ gọi điện thoại cho thư ký Khổng, nhất định sẽ tìm được anh. Vị thư ký này làm việc nhanh nhẹn, luôn giải quyết mọi việc xong xuôi, là người luôn theo bên cạnh anh. Bây giờ người anh không khỏe, người cô nghĩ tới đầu tiên cũng là vị thư ký này.

Anh nhìn cô, giọng nói không còn ổn định như mọi ngày, có phần đau đớn: “Không cần đâu. Nửa năm trước cậu ấy lên chức tổng giám đốc ở công ty con rồi”.

“Vậy số của thư ký bây giờ đâu?”.

Anh lắc đầu: “Anh không sao, em đừng lo lắng”.

“Cái gì mà không sao chứ?”.

Cô nhìn anh với ánh mắt có phần giận dỗi, giọng nói cao vút vang lên trong đêm: “Đường đường là Đoàn Dịch Sâm, là tổng giám đốc Thịnh Thế làm việc cần mẫn, lại đứng đây hóng gió trong bộ dạng đáng thương thế này sao? Muốn người khác đồng tình à? Tôi không phải là đối thủ thương trường của anh, đừng dùng chiến thuật tâm lý với tôi”.

Chỉ có một mình anh, bất luận ai đúng ai sai, anh luôn có cách khiến người khác phải cúi đầu, làm theo ý anh.

Cô nhìn anh chằm chằm, cũng không biết anh ấy đã đợi bao lâu nữa, trong đêm thu gió lạnh anh lại chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, người có khỏe đến mấy cũng không thể chịu được, huống hồ anh thừa biết bản thân mình có bệnh dạ dày. Cũng may sau đó cô nhất quyết đưa anh đi bệnh viện, kết quả là viêm dạ dày cấp tính, đã thế lại còn chịu gió cả một đêm, đúng là đã nặng còn nặng thêm.