Phiên ngoại 1 – Mang thai

Nửa năm sau, tại nhà Lăng Khiên.

Đồng Yên ngồi ở trên ghế salon, ôm lấy máy tính chăm chỉ gõ chữ. Kịch bản của cô đã đến giai đoạn hoàn thiện, cô đang hăng hái thì tiếng chuông cửa vang lên. Cô sửng sốt, vội vàng tắt máy tính, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vài phần. Khi phản ứng lại thì là tiếng chuông cửa chứ không phải tiếng chìa khóa mở cửa thì cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức cô đã hối hận đến mức muốn đập đầu vào tường.

Vừa rồi quá vội vàng mà cô quên mất không lưu lại đoạn kịch bản vừa mới viết thêm rồi.

Bởi vì Lăng Khiên quy định mỗi ngày thời gian cô ngồi máy không được vượt quá nửa tiếng, hơn nữa nhiều khi anh còn ngồi cạnh giám sát. Cho nên thừa dịp anh đi làm thì cô luôn lén lút ngồi một lát, vừa rồi cô bị dọa cho sợ mất hồn.

Đồng Yên đứng dậy đi về phía cửa, trong lòng vẫn còn sợ, hai chân khẽ run run. Cô mang thai đã hơn bảy tháng, bụng cô đã rất to rồi, một tay cô đỡ lấy thắt lưng, một tay mở cửa. Khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa thì cô lại bị kinh hãi thêm một phen nữa, sững sờ một chút rồi cung kính nói: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Vừa rồi cô lại nghiêng người mới: “Mẹ mau vào nhà đi ạ.”

Mẹ Lăng Khiên nhìn cô, lúc đầu là nhíu mày sau đó đi vào. Nhìn Đồng Yên cúi xuống định lấy dép đi trong nhà cho mình thì bà không vui nói: “Cẩn thận đứa bé trong bụng, để ta tự làm.”

Đồng Yên nghe vậy, ngoan ngoãn đứng thẳng lên dẹp sang một bên, chờ cho mẹ chồng đổi được dép mới đi theo bà vào phòng khách. Đợi bà ngồi xuống, cô vội vàng vào bếp pha một ấm chà, rót cho bà một chén rồi đi ra đặt lên bàn, nghe được bà nói: “Đừng có nôn nôn nóng nóng làm gì. Lại đây ngồi đi.”

Đồng Yên mặt trắng nhợt, mím môi ngồi xuống.

Bà Lăng cầm chén chà lên uống một ngụm rồi nói: “Trong khoảng thời gian này cảm thấy thế nào?” Đồng Yên dè dặt trả lời: “Dạ, con cảm thấy tốt lắm, đi bệnh viện kiểm tra thì mọi chuyện đều ổn ạ.”

Mẹ chồng cô gật đầu nói: “Tiểu Khiên công việc rất bận rộn, con nên hiểu chuyện một chút, không nên luôn luôn để nó phải bận tâm. Ngày hôm qua về nhà ta thấy nó gầy đi không ít. Mặc dù con đang mang thai thì phải được quan tâm nhiều nhưng con cũng nên quan tâm đến thân thể nó nhiều hơn.”

Đồng Yên e sợ, trộm nhìn mẹ chồng một cái rồi gật đầu: “Là do con sơ suất. Sau này con sẽ chú ý hơn.”

Mẹ Lăng Khiên đáp một tiếng, cũng không mở miệng nói thêm nữa. Bà nhìn xung quanh một chút, liếc nhìn thấy laptop trên ghế salon thì hai chân máy nhíu lại. Rồi tiếng chìa khóa mở cửa vang lên, thì bà mím môi, trên mặt trong nháy mắt hiện lên nét lúng túng.

Đồng Yên nghe thấy âm thanh mở cửa thì vẻ mặt rõ ràng buông lỏng hơn, từ từ đứng dậy cũng không dám có nửa động tác kế tiếp, chỉ là có chút khổ sở nhìn người đàn ông anh tuấn đi vào phòng khách.

Lăng Khiên đi mấy bước tới trước mặt vợ, ôm lấy cô đồng thời cẩn thận quan sat nét mặt vợ mình một chút, nhìn ánh mắt ủy khuất của cô thì trong lòng anh hung hăng đau một cái. Rồi quay đầu nhìn mẹ mình, anh nói: “Mẹ, mẹ tới đây sao không nói trước một tiếng với con?”

Bà Lăng hừ lạnh một tiếng rồi đứng lên, vỗ vỗ áo nói: “Mẹ chỉ đi qua để xem một chút cháu nội mình cũng cần phải báo với con sao? Với cả bây giờ, không phải con đã biết rồi sao?”