Phiên ngoại 2 – Phụ tử

Ba năm sau, một sáng sớm tràn ngập ánh nắng.

Đồng Yên mở mắt, theo bản năng nhìn sang bên phải một chút rồi mỉm cười.

Không có bất ngờ gì xảy ra, con trai bảo bối của hai người lúc này đang ngoan ngoãn nằm ngủ trên ngực Lăng Khiên, cánh tay nhỏ bé mập mạp ôm lấy cổ anh. Hai soái ca một lớn một nhỏ vẫn đang say giấc.

Cô duỗi thẳng lưng một cái, đi qua hôn lên mặt hai cha con họ mỗi người một cái rồi hai người kia đồng loạt nhíu mày, cô bật cười suýt nữa cười ra tiếng. Cô đắp lại chăn cho họ rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng đi chuẩn bị bữa sáng.

Lăng Khiên bị tiếng sột soạt trên ngực làm thức giấc. Anh không có mở mắt, đem cái tiểu tử đang bò trên bụng mình bắt lấy rồi ôm chặt, cảm giác được con giãy dụa thì anh nhíu mày, khẽ mở mắt ra cúi đầu nhìn con.

Nhìn thấy hai mắt con trai nước mắt lưng tròng, trong lòng anh mềm nhũn nên buông cánh tay ra rồi kê dưới đầu, cưới híp mắt nhìn con trai lại bò lên bụng mình lần nữa, ngồi phía trên và lại không an phận giãy dụa.

Qua mấy phút đồng hồ, anh bị con hành hạ đến sắc mặt trắng bệch, một tay giơ ra tóm lấy tiểu tử kia, ép về phía trước rồi kẹp dưới cánh tay mình nói: “Lăng tiểu mập, sáng sớm dậy con lại ngứa da rồi đúng không?”

Lăng tiểu soái ca đối với ba rất bất mãn, khẽ nhướng máy cố nhíu một cái rồi hướng ra cửa bắt đầu gọi: “Mẹ ~”

Tiểu tử họ Lăng chưa gọi xong hai tiếng “mama” đã bị Lăng Khiên nhanh chóng bịt miệng, sau đó hướng cậu bé trợn mắt: “Không cho gọi viện binh. Đàn ông phải có phương pháp giải quyết của đàn ông. Đồng ý với lời ba thì mở to mắt ra nhìn đi.”

Tiểu soái ca rất phối hợp mở trừng hai mắt, và bàn tay to đang bịt lấy miệng cậu nhanh chóng rời đi. Cậu bĩu môi, trong mắt nhoáng cái đã tràn đầy nước.

Lăng Khiên nhìn con bộ dáng đáng thương phải chịu ủy khuất lớn thì đau lòng, giơ tay lên giúp con lau nước mắt, ôm con rồi hôn một lần từ đầu đến chân. Anh nghe tiếng cười khanh khách không ngừng của Lăng tiểu mập mới một lần nữa đặt con trên bụng mình, thằng bé lại cao hứng phấn chấn giày xéo dạ dày anh. Anh cắn răng nói: “Tiểu mập mạp, nếu không phải con có đôi mắt to tròn xinh đẹp giống hệt vợ ba, ba đã dạy dỗ con vô cùng vô cùng tốt.”

Đáp lại lời anh nói là Lăng tiểu mập của chúng ta nhấc mông lên rồi ngồi mạnh xuống bụng anh, Lăng Khiên mãnh liệt hít vào một hơi, sau đó nghe thấy giọng nói êm ái.

“Lăng Mặc Dương, tại sao con lại khi dễ ba mình rồi hả?”

Lăng Khiên trên mặt lập tức mỉm cười, trong khi tiểu soái ca trong mắt nhanh chóng hiện lên tia bối rối. Cậu quay đầu, xoay người, cực kỳ cứng nhắc từ trên bụng Lăng Khiên bò xuống rồi xiêu xiêu vẹo vẹo chậm chạp đi đến trước mặt Đồng Yên. Trước khi cô kịp nói ra một câu nữa, thằng bé đã vươn tay, làm nũng: “Mẹ, ôm một cái.”

Đồng Yên thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy con. Thấy Mặc Dương trực tiếp đem mặt chôn ở cổ mình thì không đành lòng nói thêm gì nữa. Cô ngồi xuống giường, hai tay đặt lên bụng chồng mình xoa xoa: “Anh không thể lúc nào cũng chiều con như thế được. Anh đau lắm à?”

Lăng Khiên cúi đầu khẽ cười, đứng dậy đem cả hai mẹ con ôm vào lòng: “Không sao đâu. Hai cái mông tròn của Tiểu mập mạp mềm mại lắm ý.”

Đồng Yên trừng mắt lườm chồng một cái: “Sau này anh đừng gọi con là Tiểu mập mạp nữa. Con nó không thích nghe đâu.”