Phiên ngoại – Trần Dũng (1)

“Anh Dũng, sao lại là anh?”.

Tôi xoay người, thấy 1 cô gái mở to mắt nhìn chằm chằm tôi. Ngón tay trắng trẻo chỉ vào tôi vội vàng hạ xuống, dường như biết mình thất lễ, cô ấy cúi đầu, khi ngẩng lên, đã làm mặt nghiêm trang cười. “Em là bạn của Lệ Văn”.

Lệ Văn là ai? Mỗi ngày nhà hàng nghênh đón cả mấy trăm lượt khách, nhớ từng người rất khó, trong đầu mơ hồ hiện lên gương mặt 1 cô gái, nhưng thật sự không rõ lắm, không thèm cố nữa, tôi tìm bậc thang leo xuống*, cười ha ha vài tiếng, giả vờ quen biết luôn.Khách hàng là Thượng đế, mà Thượng đế tiềm năng này tất nhiên tôi không thể đắc tội. Tôi là thương nhân giảo hoạt mà.

(*tự gỡ rối)

Ngày đó tâm tình không tốt, Lâm Mi không biết lôi từ đâu ra chiếc xe Mecedes Benz chạy đến khoe khoang với tôi, giải thích là đi mượn, tôi không tin, cô ấy vừa lấy được giấy phép lái xe mới 3 tháng, có người tùy tiện đem loại xe “sát thủ đường trường” này cho 1 đứa ngốc mượn ư? Kết quả vừa nói ra, cô ấy đỏ mắt, vùng vằng bỏ đi, trước khi đi còn quay đầu, mắng tôi 1 tiếng. “Không biết thưởng thức!”.

Tôi không cãi lại, lạnh lùng đứng 1 chỗ hút thuốc, ngắm bóng dáng Lâm Mi. Cô ấy đúng là 1 mỹ nhân hiếm có, ngay cả bóng dáng cũng cũng xinh đẹp như vậy, giống ngôi sao thần tượng, càng ngày càng không giống bạn gái của tôi. Xoay người, Tiểu Kiếm và Tường Tân chỉ xấu hổ nhìn tôi cười. “Anh Dũng, chị dâu có tính cách thật mạnh mẽ”.

Mặt tôi đông đá, nhưng không thể hiện ra, đây là chỗ làm ăn, phải giữ khí chất của 1 ông chủ. Tôi chỉ có thể cười gượng. “Để mọi người chê cười rồi, 3 ngày không mắng là lại giở chứng, chờ anh về nhất định phải dạy bảo cô ấy 1 hồi!”.

Dạy bảo ai? Người ta vì công việc đã sớm dọn ra ngoài ở, dạy chỗ nào được!

.

.

.

“Anh Dũng?”. Có người gọi tôi, mới giật mình phát hiện ra bản thân đang thất thần, nhanh chóng tỉnh lại, quay đầu tìm kiếm, hóa ra là cô gái tên Niếp Ân Sinh.

“Anh có mang dư bút không?”.

“À, để anh tìm thử”. Cúi đầu tìm bút, kết quả : tôi không mang dư. Nghĩ nghĩ, đem bút của mình đưa cho cô ấy. “Em lấy viết đi”.

Cô ấy không chịu nhận, tôi kiên trì, vốn ngồi thất thần hơn nửa buổi học, nghe cũng không có hiệu quả, không bằng cho người chăm chú học mượn bút ghi bài, cây bút còn hữu dụng hơn.

Cuối cùng, cô ấy cũng cầm, còn tôi thiện lương giúp người, 1 cây bút mở ra 1 mối quan hệ mới, từ đó về sau nha đầu kia chăm sóc tôi khắp mọi nơi, giữ dùm ghế ngồi, chép bài hộ, mượn sách tham khảo,… Tới sau này, ngược lại tôi bắt đầu thấy ngượng.

Cho nên tôi quyết định mời cô ấy đi ăn cơm trưa. Thật lâu về sau tôi còn nghĩ, nếu ngày đó tôi không mời cô ấy đi ăn cơm sẽ thế nào? Sợ là chúng tôi cũng như những bạn học bình thường : học thì đến học, có duyên thì chạm mặt, chạm mặt thì chào qua loa, bình thường chẳng hỏi han nhau làm gì.

Nhưng mà nhưng mà, thời gian không thể quay ngược trở lại, cảm tạ ông trời đã khiến tôi có 1 lựa chọn thực sáng suốt, mà chính tôi lúc ấy cũng không biết.

Ân Sinh là 1 cô gái kỳ lạ. Bình thường luôn có vẻ thanh thản, tựa hồ lãnh đạm với mọi thứ, nhưng đôi lúc những tủ kính trong cửa hàng quần áo, những quán xá ven đường, thậm chí 1 bó rau chân vịt cũng có thể khiến cô thất thần hơn nửa ngày, hỏi cô cô cũng không nói, ánh mắt mờ sương mù nhìn tôi, dường như đang ngắm cảnh núi sông xa xôi đâu đó. Bởi vậy, thử vài lần sau, tôi không hỏi lại, cuộc sống vốn đâu dễ dàng, mỗi người đều có chuyện cũ, như tuyết rơi trước cửa, có nhiều chuyện, quản không được, cũng không có cách nào quản.