Phiên ngoại – Trần Dũng (2)

“Anh Dũng, anh hẳn là biết lựa chọn như thế nào”.

Tôi bị câu này đập tỉnh, khó thở suốt nửa ngày mới hồi phục bình thường, đầu hơi choáng, Lâm Mi trong cơn ác mộng biến thành bộ xương khô như còn đang ở trước mắt, lòng tôi phiền muộn ghê gớm, cảm thấy thế giới dơ bẩn không chịu nổi, muốn hút điếu thuốc, nghiêng người thiếu chút nữa đụng phải cô ấy.

Cô ấy là Ân Sinh, cô vợ trẻ còn đang say ngủ của tôi. Cúi đầu, tôi cẩn thận quan sát, dưới ánh trăng, làn da trắng nõn của cô ấy thật xinh đẹp, hàng mi mảnh dẻ, bàn tay nhỏ nắm lại đặt bên miệng, ngón tay cái cách đôi môi màu hồng phấn không xa lắm, khi hít thở có tiếng mũi rất nhỏ… Không được, tôi cảm thấy hốc mắt mình cay cay, lừa gạt cô gái như thiên sứ thế này, Trần Dũng, sao mày có thứ tâm địa độc ác thế?

Tôi cẩn thận đứng dậy, ra phòng bếp hút thuốc, khói thuốc hít vào rồi lại nhả ra, mùi thuốc lá thực hợp với tâm trạng của tôi bây giờ, vừa đắng vừa cay. Cánh tay trần chạm vào vách tường, cảm giác lạnh lẽo lập tức truyền tới, chạy suốt sống lưng, kích thích thần kinh thanh tỉnh. Tốt lắm, tôi phải ra quyết định, vuốt mặt, tập trung lực chú ý, chuyện đã xảy ra hôm nay tôi phải bình tĩnh suy nghĩ một chút.

Chịu ảnh hưởng từ truyền thống gia đình, tôi vẫn cho rằng phòng bếp là nơi rất hợp để suy nghĩ, trước đây khi còn trẻ bướng bỉnh, làm không ít chuyện trêu mèo chọc chó, mỗi lần gây họa, mẹ đều gọi tôi vào phòng bếp để phạt, mặc tôi nhìn đồ ăn ứa nước miếng, chỉ đến khi nào hiểu được sai thì mới được động đũa, nếu chết vẫn không hối cải thì bà sẽ cùng nhịn đói với tôi. Có lúc vấn đề nghiêm trọng hơn, nhận sai bằng miệng không đủ, tôi phải viết kiểm điểm, lỗi nhỏ hai trăm từ, lỗi vừa vừa ba trăm, lỗi lớn thì năm trăm đến một ngàn từ. Lúc này đây, tôi phải viết bao nhiêu từ kiểm điểm? Nhiều thật nhiều rồi, nhưng khi Ân Sinh phát hiện, liệu cô ấy có thứ tha được không?

Lại hít vào một hơi, sặc ho thành tiếng, nhanh chóng bịt miệng, nha đầu ngốc mệt mỏi cả ngày rồi, đừng đánh thức cô ấy.

Tôi ngồi bệt xuống, con tim tan nát, tôi nghĩ phải nói về sai lầm của mình từ đâu đây, nếu viết ra giấy thì có lẽ cũng dài bằng một cuốn tiểu thuyết.

Từ đầu đã sai.

Nếu năm đó tôi không cãi nhau với Lâm Mi vào Lễ tình nhân, cô ta sẽ không buộc tôi phải mua đồng hồ Omega gì gì đó, nếu tôi có thể lập tức từ chối rằng tôi không mua nổi thứ đó, cô ta sẽ không thể cố chấp hơn thua với bạn bè, nếu cô ta không mất mặt, chúng tôi đã không cãi nhau, nếu cãi nhau xong tôi không mềm lòng thì tôi đã chẳng vì lời dụ dỗ của cô ta mà viết tờ giấy vay nợ đó…

Đúng, là giấy vay nợ, rõ ràng mạch lạc, có chữ ký của tôi trên nó, dấu tay của tôi ấn lên rồi, nó viết tôi thiếu Lâm Mi mười vạn nguyên! Khốn kiếp! Sự ngu xuẩn đã quên mất tám trăm năm trước bỗng âm thầm kết quả đắng, tôi chìm vào vũng lầy nông cạn của tuổi trẻ, vô vọng thoát thân.

Cứ nghĩ tình hết hợp lại tan, tôi tưởng mình và Lâm Mi từ đó nước sông không phạm nước giếng, ai có thể ngờ cô ta âm thầm thủ thế, chờ đợi thời khắc bạn vui sướng nhất, hạnh phúc nhất mà ra tay đảo lộn đất trời của bạn.

Không thể biểu đạt được suy nghĩ trong lòng tôi lúc này, tuy rằng tôi không muốn dùng từ điên rồ, ác độc hay gì đó để diễn tả người con gái tôi từng yêu thương, nhưng cô ta là người thủ đoạn như vậy đấy, lời cô ta nói, mỗi chữ mỗi từ đều làm người khác thấy khinh bỉ.