Q.13 – Chương 34

Quan hệ không đứng đắn? Tô Tranh tiếp tục lắc đầu cười bất đắc dĩ. Cười xong cô nhìn Mạc Phong lúc này đã tràn đầy tức giận, lạnh nhạt nhắc nhở: “Mạc Phong, anh không được quên. Người cùng tôi có quan hệ không đứng đắn là anh, chứ không phải em trai anh.”Một câu nói này nói ra, giống như lập tức khơi dậy sự tức giận mà Mạc Phong nhẫn nhịn đã lâu. Tô Tranh có thể cảm thấy, trong mắt người đàn ông trước mắt này như có bão táp cuồng phong. Nhưng anh vẫn áp chế được sự tức giận này.

Mạc Phong nghiêng người đầy nguy hiểm, đưa tay nắm cằm cô, nheo mắt cợt nhả: “Tô Tranh, em đang nhắc nhở tôi, quan hệ giữa chúng ta sao?”

Tô Tranh bị buộc ngẩng đầu. Qua bàn làm việc, anh cúi đầu cô ngửa mặt. Hô hấp hai người trong nháy mắt quấn quít lẫn nhau. Không khí nóng mập mờ như hơi men dâng lên.

Cô cảm thấy một vài sợi tóc ngắn của mình rủ xuống, hơi che lấp mi mắt. Qua vài sợi tóc ngắn, Mạc Phong ở trước mắt dường như có chút mơ hồ, mơ hồ đến mức cô không nhìn rõ trong mắt anh rốt cuộc là ngắm nhìn nhiều hơn hay tức giận nhiều hơn.

Cô khép hờ mắt, nghĩ thầm nên tỉa bớt tóc đi.

Trong cái nhắm mắt chớp nhoáng này, vội vàng không kịp chuẩn bị, nụ hôn của anh chợt rơi xuống mặt cô.

Mấy sợi tóc vốn che lấp lông mày cô giờ che khuất đi nụ hôn nóng bỏng mạnh bạo kia. Nụ hôn mãnh liệt này mang theo khí thế tướng nhà trời, như bão táp mưa sa ập xuống, dọc theo mặt mày cô đi xuống, tới môi cô.

Cằm cô bị anh giữ chặt, không cách nào nhúc nhích. Vì vậy anh mạnh mẹ đẩy môi cô ra, tiến quân thần tóc, lưỡi anh mạnh mẽ xâm chiếm miệng cô, mang theo hơi thở cực nóng cùng ham muốn giữ lấy, lại tỏ rõ quyền sở hữu lãnh thổ của mình.

Hơi thở trên người anh mãnh liệu như vậy, mãnh liệt từ cách biểu lộ, khiến cho người khác phải mơ ước.

Tô Tranh vì sự xâm chiếm mạnh mẽ này mà có chút khó chịu, nhíu đôi mày thanh tú muốn đẩy anh ra. Nhưng tất nhiên anh không cho phép. Sao có thể cho phép chứ?

Mạc Phong đưa tay ra, cách cái bàn, đem nửa người trên của cô ôm vào ngực, ôm thật chặt vào ngực, sau đó ép cô ngẩng đầu hé môi, hứng chịu nụ hôn cuồng loạn của anh.

Sức của Mạc Phong rất lớn, đứng ở sau cái bàn trước mặt cô ép buộc cô, không thể không thuận theo anh. Vì vậy phần hông bị mép bàn đè ép tới phát đau. Bàn tay to của anh ở bên eo cô mang theo sức lực phát tiết nặng nề vuốt ve, khiến cho ngang lưng cô cũng đau, mà cô bị buộc ngẩng mặt lên và chịu đựng sự xâm nhập của anh, tư thế cực kỳ khó chịu.

Chỉ là cô cũng chỉ cau mày, không nói tiếng nào thừa nhận, đồng thời để cho mình tâm khẩn khép chặt nâng không lưu một khe hở.

Cô đã trải qua hai kiếp người, lòng cô xác thực đã hoang vu từ lâu. Cho dù là lửa tình cảm nóng nhất cũng không cách nào khiến cho cô dấy lên lửa cháy cũng như dục hỏa. Còn về khổ sở, khuất nhục, cũng chỉ là nhất thời.

Trong lúc cô đang toàn lực chuẩn bị tâm tư chịu đựng, Mạc Phong chợt dừng lại, cúi đừng ngưng mắt nhìn cô bình tĩnh nhắm mắt lại, mang theo khổ sở chất vấn: “Tô Tranh, rốt cuộc em muốn thế nào?!”

Tô Tranh mờ mịt mở mắt, lại thấy bộ mặt khổ sở của Mạc Phong nhìn mình, cắng răng nghiến lợi thống hân.

Bị ôm trong ngực anh, cô ngỡ màng mơ hồ nâng tay lên, nhẹ nhàng sờ qua bờ môi bị ẩm ướt của mình, sau đó nhẹ nhàng mỉm cười: “Vậy anh muốn sao?”

Mạc Phong ngưng mắt nhìn cô, hô hấp nặng nề mà dồn dập. Anh đưa mắt nhìn cô thật lâu rồi mới chậm rãi nhưng kiên định nói: “Tô Tranh, em là của tôi, có biết không?”

Tô Tranh không nói gì, tiếp tục nhắm mắt, coi âm thanh này giống như gió thổi bên tai, bay tới nơi xa.

Bởi vì nhắm mắt, trước mắt là âm thanh hắc ám mông lung. Vì vậy tiếng hít thở trầm trọng nơi này, cô giống như nhớ lại rất nhiều năm trước.

Khi đó Tô Tranh, mỗi ngày đều rất bận, ban ngày thì đến trường chuẩn bị thi tốt nghiệp trung học, buổi tối phải đi bệnh viện chăm sóc mẹ phải phẫu thuật. Vì vậy thời điểm về khách sạn của Mạc Phong luôn là rất khuya. Nhưng lúc đó Mạc Phong vẫn sẽ không bỏ qua cho cô. Sau một phen dây dưa, anh ôm cô vào lòng, lặng lẽ hắc ám nhìn cô, nhẹ nhàng chậm chạp mà kiên định nói cho cô biết, em là của tôi.

Em là của tôi……Âm thanh này ở bên tai cô phiêu đãng……lại chỉ khiến cô thở dài từ tận đáy lòng.

Sau đó, cuối cùng cô cũng không phải của anh, mà anh cũng phải rời khỏi.

Cô ở trong vườn trường đại học, một mình cẩn thận che giấu bụng đang dần dần lộ ra của mình, chăm sóc bản thân và đứa bé, chờ anh trở lại.

Qua lâu thật lâu, anh thật sự trở lại. Cô đã sớm bán đứng tất cả những gì trân quý nhất, mà tình cảm của họ cũng vạn kiếp bất phục.

Tô Tranh càng nhắm chặt hai mắt. Cô có thể cảm giác sự ướt át kia lại lan ra lần nữa, nên càng nhắm chặt hơn.

Mạc Phong thấy cô nhắm mắt lại không thèm nhìn mình lấy một cái, như đột ngột nổi giận, ẩn nhẫn nói: “Cho dù tôi không muốn em, dù là không có cách nào tha thứ cho em…nhưng em vẫn là của tôi đấy, có biết không?”

Đúng, anh vĩnh viễn không có cách tha thứ cho cô, rất nhiều năm trước anh từng nói qua như vậy.

Trong lòng Tô Tranh lạnh lùng cười, nhưng trên mặt vẫn không có chút gợn sóng nào, chỉ là ở lông mi cảm giác ướt át bắt đầu lan ra.

Mạc Phong chợt luống cuống, bàn tay to vốn đang hung hăng ôm chặt cô vào mình, sau đó lại lần nữa hôn lên môi cô.

Môi cô, bởi vì vừa bị giày xéo càng thêm đỏ thắm, lấp lánh ánh sáng lộng lẫy, khẽ hé mở, giống như anh đào sau cơm mưa chờ đợi anh hái.

Đôi mắt Mạc Phong âm trầm, hô hấp cũng ngày càng dồn dập, vì vậy hai bàn tay to vịn bên eo cô, đột nhiên ôm cô lên.

Đôi mắt Mạc Phong âm trầm, hô hấp cũng ngày càng dồn dập, vì vậy hai bàn tay to vịn bên eo cô, đột nhiên ôm cô lên.

Tô Tranh nhắm lại con ngươi đột nhiên mở ra, cô cảm thấy mình hoa mắt trời đất quay cuồng, đợi đến cô mở ra con ngươi thời điểm, Mạc Phong đã nhanh chóng đặt cô ngã ở trên bàn.

Tô Tranh bị buộc nằm ở mép bàn, phía trước là cạnh bàn rõ ràng, phía sau là cái nhìn cứng rắn giạn dữ hết sức gần mình của phái nam. Cô khẽ hít thở một cái, chống tay trên bàn đứng vững lại, nhỏ giọng mở miệng: “Mạc Phong. . . . . .”

Mạc Phong bên dưới giữ cô thật chặt, bên trên cúi tựa vào quai hàm cô, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, cúi đầu lẩm bẩm bên tai cô: “Tô Tranh, em là của tôi. . . . . .”

Tô Tranh chống tay, mím môi không nói gì, sau chỉ “Hừ một tiếng.

Cô là Tô Tranh, cho tới bây giờ đều không phải là của bất cứ ai.

Là người của hai thế giới, đủ loại lão luyện, đã làm hao mòn ấn ký người kia khắc vào linh hồn cô. Ngẩng đầu lên để nước mắt ướt át không rơi xuống, bởi vì cô là Tô Tranh.

Thân thể Tô Tranh từ từ trầm luân trong thế giới này, nhưng nội tâm linh hồn Tô Tranh vẫn lơ lửng trong không trung, lạnh lùng nhìn thế giới này, nhìn cái thế giới bao nhiêu năm sau vẫn khiến cô bất lực như cũ này.

Cô lấy thân thể gầy yếu, lấy ý chí kiên cường, dùng một đôi tay, ngoan cường mà sống trên thế giới nay; từng bước một bò lên; bò đến mức ngón tay chảy máu; bò đến lúc sức cùng lực kiệt, cuối cùng đã tới cạnh họ.

Tô Tranh như vậy, sẽ là của ai chứ?

Mạc Phong cố chống đỡ thân thể, bàn tay nắm eo của cô, mớn trớn làn da mềm mại của cô. Nhưng thật ra Mạc Phong cảm thấy chán nản và bất lực như cũ. Tô Tranh như vậy, không phải anh có thể nắm trong tay, giống như tối hôm qua vậy, khiến cho anh không thể mạnh tay.

Nhìn cô chìm vào giấc ngủ, nhìn cô rơi lệ giãy giụa, thế nhưng anh lại ép cô đến bất tỉnh. Anh muốn an ủi cô, muốn đi vào thế giới của cô, ôm cô. Nhưng thế giới đó anh không vào được. Trước mắt của anh tối sầm, không có cửa ra, mà cô lại đang giấu mình ở nơi tăm tối mà anh nhìn không thấy, là khóc thút thít ở nơi không có tiếng động đó.

Mạc Phong khổ sở nhắm mắt, gương mặt kiên nghị ghé sát vào gò má cô, nhỏ giọng lầm bầm nói: “Tô Tranh, em là của tôi, em biết không. . . . . .”

Tô Tranh mở mắt, mờ mịt nhìn cái bàn, tài liệu trên bàn vì động tác của anh mà tán loạn. Cô nghe giọng nói thầm của anh, nhưng không cách nào nghe được tiếng trong lòng anh.

Mạc Phong vốn ghé sát má cô từ từ đến gương mặt cô, sau đó ép cô quay mặt sang, hôn môi của cô, lại dọc theo môi của cô đi xuống, ở cằm có chút máu ứ động của cô, sau đó đến cần cổ trắng nõn của cô.

Cô giống như một con thiên nga bị bắt. Cô thẫn thở đứng đó, ngửa cổ lên, mặc cho anh giày xéo, trong mắt là đau thương mờ mịt nói không nên lời.

Cô không có nước mắt, sẽ không có nước mắt. Nước mắt của Tô Tranh đã sớm chảy hết từ kiếp trước.

Nụ hôn của Mạc Phong ngày càng nóng bỏng, tới trước ngực cô, bàn tay nhẹ nhàng cởi áo khoác của cô, tháo nội y ra, lộ ra vẻ đẹp của cô.

Vẻ đẹp của cô, cũng không phải loại rất đầy đặn, nhưng nắm trong tay, là vừa đủ. Khéo léo mà đầy đặn, giống như thân thể cô là do tạo hóa tạo ra giành cho anh.

Loại đầy đặn vừa phải đó, dù là nằm mơ anh cũng khó mà kiếm ra được cảm giác quen thuộc đó, là tư vị mềm mại mà anh đã đánh mất tưởng chừng không tìm lại được nữa.

Anh đã từng quen thuộc thân thể cô. Anh cũng rất nhanh phát hiện dù đã nhiều năm như vậy cô vẫn là cô gái năm đó, anh không khó khăn gì tìm đến chỗ mẫn cảm của cô, khiến cô và anh cùng dâng lên một cỗ khát vọng khó tả. Anh muốn lôi kéo cô cùng nhảy vào vòng xoáy kích tình, để cho cô chìm đắm trong ngọn lửa mình tạo ra. Anh muốn đánh vỡ kiểu gió thổi nước trôi đáng hận đó trên mặt cô, khiến cho cô vì mình sụt sùi rên rỉ, để cô bất lực trong lòng mình.

Khi anh nhẹ nhàng cởi quần tây của cô ra, vuốt ve nơi đó, anh cảm thấy thân hình của cô khẽ run. Bàn tay mảnh khảnh nắm chặt cánh tay kiên cố của anh, dường như muốn cự tuyệt.

Nhưng đương nhiên anh không dừng lại, chỉ cúi đầu bên tai cô nói: “Tôi muốn em……”